Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1408

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:03:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhâm Nhâm, thật sự nỡ rời xa mà.”

 

Hễ nghĩ đến việc từ nay xa cô bạn là nước mắt Hà Tuyết rưng rưng, “Cậu là bạn nhất của , thật đấy!

 

Không thì đợt mang bầu Sênh Sênh lẽ vượt qua nổi; cũng cảm ơn cho dũng khí và niềm tin để cùng hết quãng đời còn .”

 

Từ Nhâm an ủi vỗ vỗ tay cô :

 

“Nói mấy lời gì, chúng là chị em mà!”

 

!”

 

Hà Tuyết , “Chúng là đoàn câu cá chị em hoa, cho dù ở đây thì vẫn là một thành viên của đoàn câu cá chị em hoa, sẽ xóa tên chứ?”

 

“Không , mà.”

 

“Trả lời lấy lệ quá !”

 

“……”

 

Cậu còn thế nào nữa hả cô em?

 

Hà Tuyết đề nghị khi chia tay cùng cô biển câu cá một chuyến, yêu cầu đơn giản như thì nhất định đáp ứng !

 

Ngày hôm là một ngày thời tiết , đoàn câu cá chị em hoa tập hợp và xuất phát!

 

Livestream lên nào!

 

Giờ đây thuyền câu cá của bọn họ sự tài trợ của nhà hào môn đùi vàng kết nối với hệ thống mạng vệ tinh, đến cũng thể livestream .

 

Vừa đăng nhập đầy mấy giây là phòng livestream tràn ngập một lượng lớn fan hâm mộ túc trực.

 

Vì miếng hải sản tươi ngon mà cũng nỗ lực ghê thật.

 

Lái thuyền đến điểm câu cá nhất mà Từ Nhâm tự tìm , dừng định là Hà Tuyết tích cực quăng một cần.

 

Chẳng mấy chốc cô gọi Từ Nhâm giúp đỡ.

 

“Nhâm Nhâm mau đây, kéo nổi!

 

Phao c.á đ.ộng đậy mấy phát , bọt khí nhiều lắm!

 

Chắc chắn là một con cá lớn !

 

Trời đất ơi!

 

Nặng quá mất!

 

Cậu bảo liệu ông trời sắp lấy chồng xa nên tặng của hồi môn cho ?

 

Không cá ngừ thì cá hồi cũng , kén chọn .”

 

“……”

 

Cậu nghĩ nhiều quá cô em ạ!

 

Từ Nhâm bước lên giúp đỡ, nhẹ nhàng kéo cần cá lên, thu về một cái là mắt một quầng bạc lóe lên.

 

“Ào —— Rầm ——”

 

Một thợ lặn mặc bộ đồ lặn màu bạc, ng-ực trái in huy hiệu quốc kỳ nước Hoa Hạ, đang việc biển sâu hiểu bọn họ câu lên .

 

Chị em hoa ngơ ngác:

 

“……”

 

Cứu mạng ——

 

bọn họ chuyện ?

 

Phòng livestream nổ tung:

 

[Cái đệch!

 

Câu lên một con ?]

 

[Còn sống ?]

 

[Các chị em lầu đừng dọa nhé!

 

nhát gan lắm!]

 

[Sống , sống !

 

Vẫn còn cử động kìa!]

 

[Nhìn cái huy hiệu kìa, thợ lặn đội tuyển quốc gia đấy nhỉ?]

 

[Lưỡi câu của nhà em gái hải sản là nam châm ?

 

Thế mà cũng câu lên ?]

 

[Giả sử là đang thực hiện nhiệm vụ……]

 

[Chị em hoa nhà các cô tiêu !]

 

[Dấu ba chấm thể hiện tâm trạng của lúc .]

 

“Anh vẫn chứ?”

 

Từ Nhâm xổm xuống, quan sát kỹ trai trẻ trong bộ đồ lặn.

 

Dư Nhất Nhâm boong tàu một lát mới tìm sức lực, chống tay dậy, cởi bỏ trang lặn nặng nề, để lộ một khuôn mặt trắng trẻo thanh tú vì ít khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, gật đầu với Từ Nhâm:

 

“Đỡ hơn nhiều !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1408.html.]

Cảm ơn hai cô cứu !”

 

“……”

 

Hà Tuyết loạng choạng một cái bệt xuống boong tàu:

 

“May mà chuyện , dọa ch-ết !”

 

Từ Nhâm thu hồi ánh mắt, vô thức đặt tay lên ng-ực trái, nhịp tim đột nhiên đập nhanh là cái quái gì thế ?

 

lúc rảnh để nghĩ nhiều.

 

Đã là còn sống, hơn nữa đối phương dường như phận hề đơn giản nên mau ch.óng tắt livestream .

 

Các cư dân mạng thấy phòng livestream tối đen thì thi kêu tiếc:

 

[Em gái hải sản cô thế là !

 

cũng cho bọn hết đầu đuôi câu chuyện chứ!]

 

[ đoán trai thuộc đội tuyển quốc gia, bí mật mà chúng , nhưng mà tò mò câu chuyện của quá !]

 

[Anh lời cảm ơn em gái hải sản, chứng tỏ là chủ động để lưỡi câu móc để câu lên.]

 

[ thấy mặt nạ của nước, là rò rỉ oxy ?]

 

[Không nhất thiết, cũng thể là oxy dùng hết .]

 

[Hu hu, nguyên nhân quá !

 

Tò mò đến mức cào xé ruột gan đây .]

 

Có cư dân mạng chụp ảnh màn hình livestream đăng lên diễn đàn và Weibo mới nổi lên lâu.

 

“Thưa thầy, tìm thấy Nhâm ạ!”

 

Tại một phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia, thành viên nhận điện thoại, khi lên mạng xác thực xong vui mừng gõ cửa phòng việc của cấp để báo cáo.

 

Một cụ già vẻ mặt nghiêm nghị đang máy tính vui mừng bật dậy:

 

“Ở ?

 

Sao vẫn kết nối tín hiệu của 0322.”

 

“Ở vùng biển quần đảo Minh Châu ạ, một chiếc thuyền câu cá cứu lên , 0322 tạm thời vẫn rõ ạ.”

 

“Quần đảo Minh Châu?

 

Sao chạy đến đó ?”

 

Cụ già lộ vẻ mặt ngơ ngác, một lát mới sực tỉnh lập tức lệnh, “Liên lạc ngay với bộ phận cứu hộ bên đó.”

 

“Vâng!”

 

Bên , Từ Nhâm đàn ông hỏi gì cũng mặt sững sờ:

 

“Anh cái gì cơ?

 

Anh nhớ là ai nữa ?”

 

“Vâng.”

 

Dư Nhất Nhâm vò vò tóc, cô với vẻ mặt vô tội.

 

Anh thật sự nhớ nổi là ai nữa.

 

Hình ảnh cuối cùng còn lưu trong đầu là một rạn san hô khổng lồ, kiểm soát mà đ.â.m đó, đó dường như hôn mê một lúc, tỉnh dậy thì thấy áp suất oxy đang tăng vọt.

 

“……

 

Ngay lúc tưởng sẽ bỏ mạng đáy biển thì mắt xuất hiện một cái lưỡi câu, kịp thời dùng khóa an móc dây câu khi một con cá lớn đớp mồi, đó thì hai cô câu lên.”

 

“……”

 

Đoạn nên nổ vài tràng pháo tay nhỉ?

 

Khen quá nhanh trí ?

 

Từ Nhâm và Hà Tuyết ngây ngô .

 

“Này.”

 

Hà Tuyết nghĩ đến chuyện gì bèn lấy khuỷu tay hích hích Từ Nhâm, “Cậu cũng cứu một mất trí nhớ kìa!

 

Chị em hoa chúng đúng là hổ danh mà.

 

Mình cứu A Huân, đó hai đứa ở bên , cứu ……

 

Liệu cũng là chân mệnh thiên t.ử của ?”

 

Từ Nhâm:

 

“……”

 

Cậu hãy thu cái ánh mắt hóng hớt và sự hào hứng tràn trề trong giọng !

 

“Mình thật đấy!

 

chẳng tìm một rể ở rể ?

 

Mình đùa thôi.

 

xem lúc nãy kéo bộ đồ lặn xuống khoang khách trông giống ?

 

Người cá đuôi bạc, đồ lặn màu bạc, tạm cũng đấy chứ, ít nhất thì cũng trai……”

 

 

Loading...