Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1411

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:03:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Ha ha!

 

…… ……

 

Cái đệch!

 

Chuyện gì xảy !]

 

[Làm thế thế?

 

chỉ thấy một quầng đen thui bay ngoài thôi.]

 

[Dường như tấn công, em gái hải sản tung một cú đá xoay vòng đá bay ngoài .]

 

[……]

 

Mọi còn rõ hơn một chút thì màn hình tối đen.

 

[Cái đệch!

 

Em gái hải sản tắt livestream !]

 

[Hơi một tí là tắt livestream, cái cô nàng tò mò đến cào xé ruột gan đây , thật bay qua đó ấn cô xuống đất mà cọ xát quá .]

 

[Ha ha ha!

 

Em gái hải sản sẽ tặng bạn một cú đá để bạn trải nghiệm thế nào là bay trung đấy.]

 

[Tầm đừng đùa nữa, em gái hải sản e là gặp chuyện , nên giúp cô báo cảnh sát nhỉ?]

 

[ báo !]

 

[ cũng báo !]

 

[Hy vọng em gái hải sản .]

 

[Cô chắc chắn sẽ !]

 

Ngay khi cư dân mạng đang thi cầu nguyện thì Từ Nhâm bẻ quặt tay một đàn ông mặc đồ đen đè xuống bãi cát, nhanh như chớp tháo khớp hai cánh tay của đó .

 

Thế thì dù còn công cụ khác thì cũng cách nào đ.á.n.h lén nữa.

 

Cô phủi sạch cát bám ống quần, đầu với Dư Nhất Nhâm:

 

“Hắn nhắm đấy, từ giờ trở hãy theo sát , lo là chỉ một .”

 

Dư Nhất Nhâm cử động cổ tay một chút, tuy ký ức mất nhưng cảm thấy võ nghệ.

 

Có điều thấy cô giải quyết một nhanh gọn lẹ như , cảm giác bảo vệ suốt chặng đường thật tệ chút nào.

 

Trình Húc Minh, đến đón Dư Nhất Nhâm, dẫn theo một đội vội vã chạy đến bãi cát thì thấy cảnh tượng như thế :

 

“Từ Nhâm thong thả kéo mặc đồ đen phía , Dư Nhất Nhâm xách thùng chứa đầy漁獲 (sản vật đ.á.n.h bắt ) ngoan ngoãn theo cô.”

 

Trình Húc Minh:

 

“Có đang thấy một Nhâm giả ?

 

Tên từ bao giờ trở nên hiền lành vô hại như thế ?”

 

Ồ, mất trí nhớ !

 

mất trí nhớ thể khiến tính cách con đổi đến mức trời vực thế ?

 

Thôi bỏ , những cái là quan trọng nhất.

 

Quan trọng nhất chính là ——

 

“Nhâm chứ?”

 

Từ Nhâm thấy đến, với Dư Nhất Nhâm phía :

 

“Chắc là đến đón đấy.”

 

Trình Húc Minh xuất trình thẻ của , đó lấy từ trong cặp công tác một xấp tài liệu và chứng nhận thể chứng minh phận của Dư Nhất Nhâm.

 

Từ Nhâm đón lấy và xem kỹ một lượt, đảm bảo những tài liệu là thật và hiệu lực.

 

Nhìn thấy cái tên đó, thứ đều chứng minh cho phỏng đoán của cô:

 

“Quả nhiên là đồng chí Nhâm của cô .”

 

Mặc dù mới gặp về thế giới của .

 

mà ngày tháng còn dài.

 

Trình Húc Minh sốt sắng đưa Dư Nhất Nhâm về chữa trị để tránh đêm dài lắm mộng, vốn dĩ dùng bữa cơm thanh đạm nhưng Dư Nhất Nhâm buông một câu:

 

“Đây là thành quả nhặt khi biển lúc sáng sớm của chúng đấy, thật sự nếm thử hãy ?”

 

“……”

 

Trình Húc Minh nghi ngờ là chính bản ăn nhưng bằng chứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1411.html.]

 

Cuối cùng vẫn ở , ăn một bữa hải sản thịnh soạn thơm ngon khiến họ cảm thấy bõ công chuyến .

 

Từ Nhâm còn đóng gói cho họ một ít lươn khô, cá khô, tôm khô nướng đó, và một túi lớn rong biển, rong mứt.

 

Trình Húc Minh đưa tiền nhưng Từ Nhâm đời nào nhận.

 

Lúc điện thoại của Trình Húc Minh reo lên, là bác sĩ Ninh đang chờ sẵn tại bệnh viện tỉnh để phẫu thuật gọi đến:

 

“Đã đón ?

 

Bao lâu nữa thì đến?

 

Trạng thái thế nào?

 

Phía chuẩn sẵn sàng .”

 

“Đón !

 

Đang chuẩn về đây.”

 

Trình Húc Minh nỡ là vẫn còn đang đ.á.n.h chén một bữa hải sản thịnh soạn ở nhà họ Từ, chột , “Bác sĩ Lục kiểm tra sơ bộ cho , ngoài việc ký ức khi va chạm thì thứ khác đều .”

 

Treo máy xong, Trình Húc Minh cũng khách sáo với Từ Nhâm nữa:

 

“Cô Từ, đa tạ cô!

 

vì một lý do đặc biệt, bất kể là Nhâm đơn vị của chúng đều thể công khai cảm ơn cô .

 

chúng chuyện với đồn công an , nhờ họ mặt trao tặng cờ thưởng và tiền thưởng cho cô.

 

Một nữa cảm ơn sự giúp đỡ của cô!”

 

Từ Nhâm xua tay:

 

“Chuyện ạ!

 

Đổi là bất kỳ ai cũng sẽ như thôi mà.”

 

“Vẫn cảm ơn sự tiếp đãi và quà cáp của gia đình cô!”

 

Vừa ăn gói mang về thế , Trình Húc Minh thực sự thấy chút ngại ngùng.

 

Vì nôn nóng đón , vội vàng nên bọn họ ngay cả hoa quả tươi cũng kịp mua.

 

Có điều…… lén lút liếc Dư Nhất Nhâm một cái, thầm nghĩ đợi tên bình phục thì để tự đến nhà cảm ơn !

 

cũng là ơn cứu mạng, lấy báo đáp thì quá nhưng chắc chắn sẽ bỏ luôn như mà thôi chuyện .

 

Không ngờ hành động tiếp theo của Dư Nhất Nhâm khiến suýt nữa thì lòi cả mắt ngoài.

 

Tên đem kỷ vật tùy đeo nhiều năm tặng cho Từ Nhâm.

 

“Đây là cái gì thế?”

 

Từ Nhâm tò mò quan sát một viên châu ấn lòng bàn tay, giống ngọc trai mà giống ngọc trai bình thường, nó tròn trịa và lung linh hơn nhiều so với ngọc trai nước mặn thông thường.

 

“Có lẽ là nước mắt của Giao nhân chăng.”

 

Dư Nhất Nhâm nhún vai, “ cũng tại một thằng đàn ông như đeo cái thứ , nhưng cô cứ yên tâm, hỏi Tiểu Trình , đây là do nhà tặng, là một nhiệm vụ nhặt đáy biển đấy.”

 

Trình Húc Minh đang trợn mắt hóng hớt ngờ phần của , chậm nửa nhịp gật đầu chứng minh:

 

“Là nhặt thật đấy, chuyện từ nhiều năm , lúc đó bọn còn ngưỡng mộ mãi cơ, nhiệm vụ mà cũng nhặt một viên ngọc trai lớn như thế .

 

Nói cũng , tên từ nhỏ đến lớn vận khí đều , gì cũng như ‘h.a.c.k’ , ngoại trừ ……”

 

Nói đến đây, lòng khỏi bùi ngùi.

 

Dân gian một cách mê tín:

 

“đời vận rủi và vận may đều lượng nhất định.

 

Người đen đủi thì vận rủi phân tán , tuy gặp nhiều chuyện xui xẻo nhưng đến mức chí mạng; may mắn thì là gom tích vận rủi , một khi bộc phát thì một là đủ chí mạng .”

 

Trước đây còn tin nhưng bây giờ nghĩ thấy cũng chút huyền bí.

 

Lúc Hà Tuyết đến thì Từ Nhâm đang tung hứng viên châu để chơi.

 

“Đây là ngọc trai của con sò nào thế?

 

To ?”

 

Hà Tuyết thuận miệng hỏi.

 

Từ Nhâm mỉm :

 

“Nghe là nước mắt của Giao nhân đấy.”

 

“Giao nhân?

 

Chẳng ?”

 

Hà Tuyết tin nổi há hốc mồm, “Trên đời thật sự ?”

Loading...