“Ngày hôm , Từ Nhâm liền đặt một bộ thiết lặn tiên tiến nhất hiện nay cho và cháu trai nhỏ của , khi nhận hàng, cô đưa họ vịnh Hậu Hải để học lặn.”
Trên đường gặp vài dân làng, họ chào hỏi vài câu:
“Nhâm Nhâm, mặc thành thế là lặn ?
Mẹ con và cháu trai gì thế?
Đi cổ vũ tinh thần cho con ?”
“Họ học, con dạy họ ạ.”
“...”
Đợi đến khi dân làng phản ứng kịp thì gia đình Từ Nhâm xa .
Họ lắc đầu hiểu nổi:
“Người nhà họ Từ sợ ch-ết đến thế ?
nhớ Phú Dân gặp chuyện khi đang lặn biển mà, vợ và con gái ông còn lặn?”
“Không nữa, đây vẫn luôn khơi câu cá ?
Lẽ nào chê câu cá kiếm ít?
Muốn học cha nó nhận đơn hàng lặn sâu mò trai ?”
“Nhà nó kiếm còn ít ?
Trước câu hai con cá ngừ, cả đời gì chỉ chơi cũng đủ ăn ngon mặc .”
Dân làng thể hiểu nổi.
Mãi đến nhiều ngày , Từ khi học cách lặn sâu, từ đáy biển ôm lên một con sò điệp to gần bằng cái chậu rửa mặt, thấy mặt mũi , tưởng như tìm chân tướng, ai nấy đều vỡ lẽ:
“Hóa đúng là vì kiếm tiền thật!”
“ mà, chắc chắn là nhận đơn lặn mò bào ngư, sò điệp .”
“Một đơn chắc bằng Nhâm nha đầu khơi một chuyến nhỉ?”
“Hơn chứ!
Con sò điệp to thế , bên trong còn mở ngọc trai, lợi nhuận cao hơn câu cá nhiều!”
Mẹ Hà tin, liền bế đứa cháu nội thứ hai đến tìm Từ tán gẫu:
“Chị thông gia , chị nghĩ đến chuyện nhận đơn lặn mò thế?
Nguy hiểm lắm đấy.”
Mẹ Từ còn ngạc nhiên hơn bà:
“Đơn lặn mò?
nhận !”
“Hả?
Vậy đều đang , nhà chị nhận đơn hàng lặn sâu mò bào ngư, sò điệp lớn lắm, nên mới học lặn.
Nếu nhận đơn hàng rủi ro cao như thế, chị nghĩ đến chuyện học lặn chứ?
Chuyện của Từ nhà chị, chị quên ?”
“Haiz, thì tại Nhâm Nhâm lặn biển, là trồng cái gì san hô , yên tâm về nó nên bảo nó dạy , học thì cùng xuống với nó, hai con còn cái mà nương tựa .
Đây , hôm nay là đầu tiên lặn sâu chính thức, chị xem vận may ?
Nhặt một con sò điệp to thế !”
Mẹ Từ đưa thành quả của ngày hôm nay cho Hà xem.
“Con sò điệp to thế , bên trong chắc chắn ngọc trai .”
Mẹ Hà mà thèm thuồng thôi, “Lặn sâu thực sự nguy hiểm chứ?”
Không nguy hiểm thì bà cũng thử .
Mẹ Từ cho bà xem bộ thiết lặn mà con gái mua:
“Cái con bé đó tay chân rộng rãi lắm, chọn đồ đắt tiền mà mua, cái gì mà đắt cái lý của đắt, hệ an cao, cũng chẳng bán thấy nó dễ lừa nên dỗ dành nữa...
Nó còn đặt một cái l.ồ.ng sắt lớn đặt đáy biển, vạn nhất thực sự cá mập đến thì chỗ mà trốn.”
Mẹ Hà bế cháu nội hớt hải chạy về nhà:
“ bắt thằng cả mua cho một bộ mới !
Sau để Nhâm Nhâm dạy lặn, cùng xuống nước với các chị!”
“Ơ ——”
Mẹ Từ đưa tay kiểu “xin hãy dừng ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1414.html.]
Bình tĩnh chút chị em ơi!
Đáng tiếc là gọi một Hà đang hừng hực lửa lòng.
Cũng may là nhà họ Hà hai đứa con trai, chắc hẳn sẽ để lặn sâu , nếu thì tội lớn quá!
ngờ, Hà dựa giọng oang oang và quyền quản gia của , chống luồng hỏa lực phản đối của chồng và hai con trai, hăng hái thúc giục thằng cả mua thiết lặn cho bà, bắt thằng hai lên mạng học giáo trình lặn biển, học thì dạy bà.
Hà Nhị lặn biển khó thế, cứ xem giáo trình là học .
Bà già lườm một cái:
“Nhâm Nhâm học , mày học ?
Thằng cả mày ?
Mày cũng ?
Uổng công bọn mày cứ luôn miệng lúc học thành tích hơn Nhâm Nhâm, tao thấy cái “" đó là do cóp mà thì !
là giống hệt cái đầu gỗ của cha bọn mày, lên mạng học chút đồ cũng xong!
Nếu bà già dùng mạng, thì đống đồ đó, lẽ nào mà hiểu ?”
Phát s-úng quét ngang qua đầu gối của cả ba cha con.
Cha Hà vẻ mặt vô tội:
“Sao lôi cả thế?”
“Vì đó là con trai ông!”
“...”
Cánh tay vặn nổi đùi, em nhà họ Hà bất lực đành gọi điện cầu cứu cô em gái đang ở tận Cảng Thành:
“Tuyết , em khuyên , từng tuổi mà còn học lặn biển, còn giống như bác Từ lặn sâu mò bào ngư, sò điệp...”
“...”
Hà Tuyết xong thấy hiếu kỳ:
“Bác Từ ?
Bác học lặn biển từ bao giờ thế?
Trước đây bác chẳng ngay cả việc Nhâm Nhâm khơi cũng ngăn cản ?”
“Haiz...
Ai mà đứa bạn của em thuyết phục bác thế nào, tóm là thời gian cứ cắm chốt ở vịnh Hậu Hải để học lặn, hôm qua đầu tiên xuống đáy biển nhặt một con sò điệp lớn, thế là thèm thuồng cũng học theo.”
Hà Tuyết trái phản đối kịch liệt việc học lặn biển, ngược cảm thấy học thêm một môn kỹ năng cũng .
“Thực ở bên Cảng Thành , nhiều từ nhỏ học lặn biển , khi nghỉ lễ thì biển lặn chơi, chỉ cần các biện pháp an thực hiện chu đáo thì học thêm chút cũng chuyện , em còn đang định mời một giáo viên về dạy em và Sênh Sênh học lặn đây.”
“...”
“Thế , đồ lặn để em mua cho , em sẽ tài trợ thêm một khoản tiền, để làng thuê chuyên nghiệp dọn dẹp sạch sẽ đáy biển quanh đảo Tinh Châu, đừng để mối nguy hiểm tiềm ẩn, nhất là trang trí thêm một ít bối cảnh nhân tạo, cho đáy biển hơn một chút!”
Nhắc đến việc trang trí đáy biển, em nhà họ Hà kể về việc Từ Nhâm định trồng san hô.
“Hả?
Nhâm Nhâm định trồng san hô nhân tạo ?”
Hà Tuyết xong liền thấy hứng thú, “Cái đấy!
Bên Cảng Thành cũng ít tình nguyện viên bảo vệ môi trường đang tham gia hoạt động trồng san hô!
Rất ý nghĩa!
Ái chà, giá mà em ở nhà thì , nhất định sẽ cùng với Nhâm Nhâm!”
“...”
Hà Tuyết cúp điện thoại, hớn hở gọi cho Từ Nhâm:
“Nhâm Nhâm Nhâm Nhâm, định trồng san hô ở vùng biển quanh đảo Tinh Châu đúng ?
Việc ý nghĩa như thể thiếu !
Người đến , nhưng thể góp tiền mà!
Đội ngũ câu cá chị em hoa chúng cuối cùng dự án mới !
Vui quá mất!”
Từ Nhâm dở dở , đúng là con dâu nhà giàu, vung tiền cũng thấy vui vẻ như .
Bên , hai em đặt điện thoại xuống , trong đầu chỉ một ý nghĩ:
“May mà em gái lấy chồng !
Nếu thì khiến họ đau đầu tăng thêm một nữa.”