Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1420
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:08:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Vân Vân bắt đầu mơ những giấc mộng thực tế, Phán Nhi lườm một cái, vội vàng khuyên Từ Nhâm:
“Nhâm Nhâm, bên ngoài loạn lắm.
Phụ nữ yếu đuối như chúng gì bản lĩnh để an lập mệnh, ngoài cũng an , em cứ ở đây !
Lời dặn dò lúc lâm chung của cô em quên ?”
“Phán Nhi em gì thế!
Nhâm Nhâm suy nghĩ kỹ , em đừng lung lay quyết tâm của em !
Bản em cạo đầu tu hành thì tùy em, nhưng đừng kéo chân chị và Nhâm Nhâm.”
“ mà...”
“Chị nghĩ kỹ !”
Từ Nhâm giơ tay dấu “dừng ”, “Em nữa.”
Phán Nhi lộ rõ vẻ vui mừng:
“Thật ?”
Vân Vân giơ tay định sờ trán Từ Nhâm:
“Nhâm Nhâm, em ngủ trưa xong hóa ngốc ?”
“Không , em chỉ là tranh thủ giấc ngủ trưa để suy ngẫm cuộc đời, Phán Nhi đúng, bên ngoài cục diện biến động, thiện với phụ nữ yếu đuối như chúng , cuộc sống trong am chúng cũng quen ...”
“Ai quen chứ?
Chị quen!”
Vân Vân vội vàng ngắt lời cô, “Trong am là cuộc sống gì?
Có khác gì lầu xanh trong mấy cuốn truyện ?
Gái lầu xanh ai là mong lương?
Ông chủ Uông hứa sẽ đưa chị , cam kết cho chị một cuộc sống định, tại chị ?”
Từ Nhâm định mở miệng giải thích thì cô ngắt lời:
“Nhâm Nhâm, nếu em thật sự quyết định nữa, thì tùy em, em và Phán Nhi hãy tự bảo trọng!”
Nói xong, cô lưng một cách dứt khoát, vội vàng về phòng lấy hành lý, đến điện chính đón ông chủ Uông, chút luyến tiếc theo ông thành.
Từ Nhâm dậy bước xuống giường, với Phán Nhi:
“Phán Nhi, thời gian của chúng nhiều, bây giờ hãy bắt đầu hành động .”
“Hành động gì?”
“Lật đổ ngọn núi lớn đè đầu, lên chủ!”
“???”
Phán Nhi với khuôn mặt ngơ ngác, theo một Từ Nhâm đang thong dong bình thản thẳng đến gian phòng thiền của sư cô trụ trì để nghỉ ngơi, cô bé há hốc mồm kinh ngạc bạn của chỉ bằng một chiêu khống chế sư cô trụ trì đang quát mắng tráp khố ni, bắt những tráp khố ni mà bà thấy chướng mắt đội chén nước nóng hổi mặt tường hối , cũng như những sư cô khác lao định giúp sức nhưng đều đ.á.n.h cho còn sức chống trả, bấy giờ cô bé mới hiểu hàm ý của câu “lật đổ ngọn núi lớn đầu, lên chủ”, hóa là... tạo, tạo phản ?
Phán Nhi nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khuôn mặt ửng hồng, tim đập thình thịch, tâm trạng hoảng hốt lo lắng phấn khích, chuyện nếu thành công, thì chẳng Nhâm Nhâm sẽ ép buộc đưa lựa chọn nữa ?
Sau đó cô bé nhớ đến câu của Từ Nhâm:
“Cục diện bên ngoài thiện với phụ nữ yếu đuối như chúng ”, khỏi chậc lưỡi:
“Thế mà gọi là phụ nữ yếu đuối ?
Ngay cả đàn ông lực lưỡng cũng đ.á.n.h chứ?”
Nói cũng , Nhâm Nhâm võ công từ bao giờ thế?
Chẳng lẽ là cô Mao âm thầm phái dạy quyền cước từ lâu?
Dù cũng là con gái của Đức Tông Đế, là công chúa của Đại Thanh mà.
Từ Nhâm vẫn bạn nhỏ tự tìm cho một lý do tại cô sức khỏe lớn và võ công, lúc cô đang bận rộn lắm, khống chế những khó, cái khó là quản lý như thế nào.
“ chịu cảnh chướng khí mù mịt trong am , cứ như là chốn phong nguyệt ...
Nếu thật sự thích như , thì dứt khoát lương , sẽ đưa đến các vũ trường ở bến Thượng Hải sầm uất nhé?”
Các sư cô đang mặt đất rên rỉ đau đớn lập tức thẹn quá hóa giận:
“Đừng coi chúng là phường hát xướng!”
“ những hành động của chỗ nào giống phường hát xướng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1420.html.]
Từ Nhâm nhướng mày vặn hỏi.
“...”
Sư cô họ Phương, tự nhận là học thức nhất trong các sư cô, xoa xoa cánh tay dậy, lý lẽ hùng hồn phản bác:
“Chúng là vì sinh kế, vì cái am đường !
Nếu sự cống hiến của chúng , thì những xuất gia giữa chừng như các cô mệnh như , đến cơm chay sẵn để ăn, chăn bông để đắp?
Chúng hy sinh cái nhỏ bé, thiện cái lớn lao, mà còn sai ?”
“Thật dát vàng lên mặt !”
Từ Nhâm , tung một cú đá xoay, chặn trụ trì đang định lén lút chuồn , “Muốn chạy cũng !
Hãy giao nộp hết tiền bất chính kiếm từ việc bóc lột chị em đây chạy cũng muộn!”
Ngu Viên Viên nghiến răng nghiến lợi:
“Cái con tiểu nghịch tặc !
Thật hối hận vì thu nhận ngươi!”
Từ Nhâm:
“Câu xin trả nguyên văn cho bà!
Vị trụ trì tiền nhiệm viên tịch chắc hẳn cũng cùng tâm trạng như bà .”
“...”
Ngu Viên Viên cảm thấy ch-ết cho xong.
Dù là lúc sa cơ lỡ vận nhất, bà cũng bao giờ t.h.ả.m hại như hiện tại.
Khi còn trẻ, bà dựa khuôn mặt lay động lòng và tài năng vô song, nên giới quyền quý thèm khát và săn đón;
Nhà họ Tống ăn đổ vỡ, bà phong phanh từ , nên sớm thu xếp đồ đạc, chuẩn sẵn sàng để bỏ trốn;
Sau khi đến Dược Sư Am, bà cũng từng chịu khổ, tuy là gái nát nửa đời nhưng vẫn còn phong vận, những đàn ông thích kiểu như .
Có thể , cuộc đời của Ngu Viên Viên bà chỉ tin hai chữ:
“Nhan, Tiền.”
Nhan sắc cho bà vốn liếng để xoay xở giữa đám đàn ông, từ đó mang cho bà nguồn tiền bạc dứt.
Mà tiền bạc thể giúp bà những công việc bẩn thỉu, mệt nhọc, thời gian thư thái để bảo dưỡng khuôn mặt và đôi tay mịn màng .
Hiện tại, cái con bé ch-ết tiệt rõ ràng khuôn mặt mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, thể dựa khuôn mặt mà hưởng vinh hoa phú quý, nhưng những theo sự sắp xếp của bà , mà còn phá hỏng công việc kinh doanh mà bà dày công gây dựng, chặn con đường tài lộc của bà , điều bảo bà mà giận cho .
khổ nỗi đ.á.n.h cô, bao nhiêu trong họ hợp sức cũng đ.á.n.h một con bé mười lăm tuổi, ngược còn cô khống chế .
Xoa xoa cái m-ông đá đau, chạy Từ Nhâm ngăn cản, Ngu Viên Viên thẹn quá hóa giận:
“Con ranh , mày rốt cuộc gì!”
Từ Nhâm mỉm :
“ khôi phục sự thanh tịnh vốn của am đường, đừng cho nó trở nên chướng khí mù mịt như nữa.”
Ngừng một chút, cô bổ sung thêm:
“ , vì quan điểm của và bà khác , nên từ giờ trở , ngôi vị trụ trì Dược Sư Am sẽ do đảm nhận!
Bà sẽ phản đối chứ?”
Ánh mắt Ngu Viên Viên như nứt , con ranh điên ?
Mở miệng là đòi ngôi vị trụ trì của bà ?
Nghiến răng nghiến lợi:
“Dựa cái gì chứ!!!”
“Dựa việc bà đ.á.n.h .”
“...”
Ngu Viên Viên câu cho nghẹn họng, bà liếc một cái, tin những bên sẽ tán thành hành động đại nghịch bất đạo như của con ranh .
Tuy nhiên, các sư cô đều sợ ăn đòn , dám giận mà dám , chỉ thầm mỉa mai trong lòng:
“Cái kiểu cướp ngôi vị trụ trì một cách thanh thoát thoát tục như thế quả là đầu tiên mới thấy.”