Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1421

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:08:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các tráp khố ni đều co cụm trong góc, mắt quan sát mũi, mũi quan sát tâm.”

 

Họ thấp cổ bé họng, dám can dự cuộc tranh chấp .

 

trong lòng dường như bừng sáng một tia hy vọng:

 

“Đổi trụ trì, gánh nặng vai họ nhẹ bớt chút nào ?

 

Ăn ở hơn chút nào ?”

 

Từ Nhâm liếc các sư cô một cái:

 

“Tất nhiên, đều là tiền bối của , sẽ cắt xén khẩu phần ăn của , ngay cả khi phân chia phòng ốc cũng sẽ để ở trong căn phòng tạp vật cạnh nhà vệ sinh .

 

công việc trong am thì luân phiên , sẽ lập một bảng phân công trực nhật, cứ theo đó mà .

 

Yên tâm, những việc bẩn thỉu mệt nhọc như đổ phân, bón phân cho vườn rau, ai cũng sẽ đến lượt thôi!

 

Bao gồm cả trụ trì là đây!”

 

“...”

 

“...”

 

“...”

 

Lời nào cũng để con ranh hết , họ còn thể gì nữa đây?

 

Từ Nhâm thuận lợi tiếp nhận gậy truyền thừa ngôi vị trụ trì của am phong nguyệt... khụ khụ, nhầm , là Dược Sư Am.

 

Các sư cô...

 

đặc biệt là Ngu Viên Viên đương nhiên là phản đối, nhưng phản đối ích thì chẳng ăn đòn .

 

Trời mới con ranh ăn cái gì mà lớn, sức khỏe còn lớn hơn cả trâu nữa, chỉ cần đ.ấ.m nhẹ một cái là cột kèo nứt toác , cái sức mạnh man rợ ai mà chống đỡ nổi chứ?

 

Không ai đ.á.n.h cô, mà cũng cam tâm từ bỏ tiền bạc tích cóp bao nhiêu năm qua để tay trắng rời khỏi am, nên chỉ đành gia nhập , theo ý cô, đó sẽ từ từ tính kế .

 

Từ Nhâm thèm cho họ cơ hội đó.

 

Quan mới nhậm chức đốt ba ngọn lửa, việc đầu tiên cô khi nhậm chức trụ trì là bảo Phán Nhi cổng dán thông cáo “Kể từ hôm nay am tạm dừng hoạt động để chỉnh đốn, tạm thời mở cửa, thời gian mở cửa sẽ thông báo ”, đóng cửa cài then, bắt đầu chỉnh đốn nội vụ.

 

Một đám sư cô chờ ở sân , đợi phân chia phòng ốc mới.

 

Sư cô họ Phương bực bội đá đá mấy viên đá chân:

 

“Trụ trì... sư tỷ, cô cướp hết tiền tiết kiệm của chúng , còn khi kiểm kê sẽ nhập sổ sách, nhập sổ nào chứ?

 

Tổng thể là sổ công của am đường .

 

tin cô bụng như .

 

Chắc chắn là chiếm tổ chim khách, chiếm đoạt những gì chúng vất vả kiếm bao nhiêu năm qua.

 

Sư tỷ, chị nghĩ cách để nữ ma đầu dừng hành động ...”

 

Ngu Viên Viên thèm đếm xỉa đến những lời lải nhải của sư cô họ Phương, bà đờ tựa gốc cây quế, đang suy tính đối sách.

 

Số tiền bạc bà giao chỉ là phần nổi, phần lớn tiền giấu trong hốc tường chân tường trong phòng trụ trì.

 

Chỉ là hiện tại bà còn là trụ trì nữa, con ranh dường như giấu đồ , lệnh cho canh giữ cửa phòng trụ trì cho bà , mới thể lấy đồ của từ hốc tường đây?

 

Chỉ cần lấy những thứ đó, bà sẽ bỏ trốn ngay trong đêm, tìm một am miếu khác để gây dựng sự nghiệp phong nguyệt của , quỷ mới thèm gia nhập cái kế hoạch chỉnh đốn cái am rách nát của con ranh .

 

“Sư tỷ?

 

Sư tỷ?”

 

Trước mặt , sư cô họ Phương dám gọi Ngu Viên Viên là “trụ trì”, nên đổi sang cách xưng hô mà bà cho là thiết hơn.

 

Ngu Viên Viên cảm thấy phiền phức với tiếng gọi đó, mỗi một tiếng “sư tỷ” đều đang nhắc nhở bà về sự t.h.ả.m hại hiện tại.

 

“Đừng phiền !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1421.html.]

yên tĩnh một lát.”

 

lúc , từ phía gian phòng của trụ trì vọng một tiếng reo hò kinh ngạc.

 

“Chuyện gì thế?”

 

“Dường như tìm thấy thứ gì đó .”

 

“Tiền tiết kiệm đều giao cho cô , còn thứ gì nữa chứ?”

 

“Khi nào mới phân chia phòng cho chúng đây, mệt quá .”

 

thế!

 

Hành hạ nửa ngày , xong !

 

cũng chỉ bấy nhiêu tiền đó thôi, lục soát thêm cũng chỉ thế...”

 

Đám nữ ni đang chờ ở sân thấy tiếng động phía bên thì nhao nhao bàn tán.

 

Sắc mặt Ngu Viên Viên bỗng chốc trở nên vô cùng khó coi.

 

Chẳng lẽ, những thứ bà giấu kín kẽ như cũng nữ ma đầu lục soát ?

 

Ngu Viên Viên tự chủ thẳng dậy, chằm chằm căn phòng trụ trì, hận thể xuyên thấu qua đó.

 

Không lâu , thấy Từ Nhâm xách một chiếc hộp gỗ đỏ nặng trịch bước từ phòng trụ trì.

 

Đi đến giữa sân, cô công khai mở cho xem những vàng bạc châu báu chất cao như núi bên trong, mỉm :

 

“Ái chà chà, để bắt một con chuột mà phát hiện hốc tường chân tường, bên trong giấu bao nhiêu là vàng bạc châu báu đây !

 

Phen am đường của chúng đừng là tu sửa, dù đập xây cũng lo thiếu tiền nữa !

 

Phán Nhi ——”

 

“Trụ trì, Phán Nhi mặt!”

 

Phán Nhi hớn hở theo cô.

 

“Tối nay mỗi chúng thêm một quả trứng chần, cháo cũng nấu nhiều thêm một chút, để đều ăn no!”

 

Cũng may là các sư cô hằng ngày vẫn ăn cá ăn thịt, chay mặn kiêng, những tráp khố ni ở tầng lớp thấp tuy ăn nhưng cũng quá quen mắt .

 

Mọi cảm thấy gì sai trái khi ăn trứng gà, ngược ai nấy đều vui mừng.

 

Phán Nhi cũng , hăng hái đáp :

 

“Rõ ạ!”

 

Lời dứt, chỉ thấy một tiếng “thịch”, Ngu Viên Viên tức giận đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Tiếp theo đó, Từ Nhâm giống như một con chuột tìm kho báu, lục soát tiền bạc mà các sư cô khác giấu ít nhiều trong phòng, khiến tất cả đều ch-ết lặng.

 

Hốc tường đầu giường, khe gạch gầm giường, góc xà nhà, đáy bô đổ phân... giấu kín kẽ như mà cũng tìm ?

 

Con ranh mọc mũi ch.ó ?

 

Từ Nhâm:

 

“Máy dò tìm và giám định vàng bạc châu báu xin mắt! 5000 điểm năng lượng tiêu thật là xứng đáng!”

 

Sau khi gom góp hết tài sản , bao gồm cả tiền tìm tiền mà đám sư cô chủ () động (ép) giao , Từ Nhâm ở vị trí chủ tọa trong thiền đường dành cho khách VIP, bắt đầu kiểm kê và nhập sổ sách.

 

“Những món đồ riêng của thì hãy lên nhận .

 

Nhớ kỹ!

 

Những gì là đồ dùng cá nhân thực sự mà khi am, chứ đồ bằng những thủ đoạn tà môn ngoại đạo đấy.”

 

Ánh mắt uy nghiêm giận mà tự phát của Từ Nhâm lướt qua , phần lớn đều còn sợ hãi nên dám những hành động mờ ám mắt cô, ngoan ngoãn tiến lên nhận những món đồ trang sức nhỏ của .

 

cũng cá biệt đục nước béo cò để lấy thêm chút đỉnh, ví dụ như sư cô họ Phương, ngoài việc nhận một đôi vòng bạc xỉn màu đen, bà còn lấy thêm một sợi dây chuyền ngọc trai và hai thỏi bạc, nhưng Từ Nhâm chặn tay .

 

“Bà chắc chắn những thứ cũng là của bà chứ?”

Loading...