Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1431
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:08:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô cũng hy vọng biến am Dược Sư thành một chốn đào nguyên ẩn dật giữa thời buổi loạn lạc.”
Bữa tối vẫn là cháo gạo, dưa muối, mỗi một quả trứng gà.
Trứng gà cũng ngày nào cũng là trứng chần rán, như quá tốn dầu, lúc thì là trứng luộc, lúc thì là canh trứng.
Hôm nay là canh trứng nấu mướp.
Từ Nhâm húp một ngụm, cảm thấy hương vị tươi ngon thanh mát, tò mò hỏi:
“ nhớ trong am trồng mướp mà nhỉ?
Mướp ở thế?"
“Bẩm chủ trì, mướp là do con dùng nấm tươi hái ở núi để đổi với dân làng đấy ạ."
Mai Hoa cung kính dậy giải thích.
Từ Nhâm gật đầu bảo cô xuống:
“ chỉ hỏi bừa thôi, cô đừng căng thẳng.
Cô lắm, nấm thể hái mỗi ngày, rau xanh tươi vì vườn rau đây hạn nên chủng loại nhiều, thể trao đổi với dân làng lấy vài loại rau mà trong am cũng ."
Nhắc mới nhớ, núi thực sự là một kho báu.
Không chỉ nấm mọc khắp nơi, mà còn mấy cây thông, cây táo, cây hạt dẻ lâu năm, mùa thu thể hái hạt thông, táo, hạt dẻ để ăn.
Thế núi Vân Miểu hiểm trở dốc , thể thấy lúc ban đầu am Dược Sư chọn xây dựng ở đây cũng cực kỳ tính toán - chỉ cần phòng thủ cửa , thì ai thể tấn công từ cửa .
Trừ phi là cao thủ võ lâm thể bay tường mây, nếu thì chỉ thể vách đá mà thở dài thôi.
Nhờ điểm mà trong hơn một trăm năm lập am, ngay cả trong những năm tháng khó khăn nhất, các ni cô trong am ăn no mặc dù dễ dàng, nhưng cũng từng ai ch-ết đói cả.
Những ngày đó, mỗi buổi sáng Từ Nhâm dẫn tu sửa, cải tạo môi trường sống, buổi chiều thì thành khám tại d.ư.ợ.c quán họ Từ của , nhân tiện tìm kiếm thầy thu-ốc khám thích hợp.
Sau khi tan buổi tối, cô mang theo một vật liệu, đồ đạc mà am cần về, từng chút từng chút lấp đầy ngôi nhà của trong thế giới .
Cứ như , ngày nào cũng chạy chạy giữa hai nơi, bận thì bận một chút, nhưng ít nhất cả hai bên đều hưởng lợi.
Chiều hôm nay, Từ Nhâm mới tiệm, Phong Lộc - gã sai vặt duy nhất, cũng là hàng xóm nhà Đại Mao giới thiệu rằng, một thầy thu-ốc Trung y già đến buổi sáng, ông sẵn lòng đến d.ư.ợ.c quán họ Từ khám, nhưng ông một điều kiện, đó là liệu thể mang theo đứa cháu nội của ông cùng .
“Lão Ngô cháu nội ông từng du học, khi về nước đầu năm một nhà máy d.ư.ợ.c mời về cố vấn kỹ thuật, mới nửa năm mà giám đốc nhà máy d.ư.ợ.c ép đến mức thần kinh hoảng loạn .
Lão Ngô gối chỉ duy nhất đứa cháu nội , con trai, con dâu, bà nhà đều mất cả , ông yên tâm về cháu nội, nên mang theo nó cùng ."
Phong Lộc đến đây thì thở dài một tiếng:
“ thấy ông đáng thương quá nên mới nhất thời nỡ mà đồng ý hỏi giúp một câu.
Đông gia cứ theo ý của ạ, thể hiểu mà, dù cũng là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi , chứ đứa trẻ ba tuổi mà cần túc trực trông coi suốt ngày .
Nếu xảy chuyện gì thì , lỡ như gây chuyện gì trong tiệm, chẳng là liên lụy đến Đông gia ."
Từ Nhâm kiên nhẫn xong, hỏi:
“Cụ Ngô tại giám đốc nhà máy d.ư.ợ.c ép ?
Còn ép đến mức thần kinh hoảng loạn nữa?"
“Cụ thể thì hỏi, nhưng ông lẩm bẩm mấy câu, hình như là nhà máy d.ư.ợ.c đổi hướng sang sản xuất thu-ốc Tây, thấy cháu nội ông du học về, hiểu một chút kiến thức về d.ư.ợ.c lý thu-ốc Tây, nên ép sản xuất một loại thu-ốc Tây gọi là cái gì mà amin trong vòng ba tháng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1431.html.]
“Sulfonamide ?"
“ đúng đúng!
Chính là Sulfonamide đấy ạ, loại thu-ốc ?
Nghe lão Ngô , loại thu-ốc hiện nay đều là hàng nhập khẩu, giá bán còn đắt hơn cả vàng nữa.
Ngay cả , giàu cầm tiền cũng chắc mua ạ.
tò mò loại thu-ốc trông thế nào, sáng nay hiệu thu-ốc Tây đối diện mở cửa là sang đó hỏi thử, ngờ bên họ cũng loại thu-ốc , xem đúng là cực kỳ khan hiếm.
Thảo nào các nhà máy d.ư.ợ.c trong nước đều đang tìm cách sản xuất loại thu-ốc ...
cháu nội lão Ngô dù tài giỏi đến , chỉ cho ba tháng thì cũng nghiên cứu ạ, một thanh niên tiền đồ rộng mở mà ép đến phát điên, thật đáng tiếc, quá đáng tiếc!"
Từ Nhâm về Sulfonamide, ở kiếp học y đó, tuy cô học Trung d.ư.ợ.c học, nhưng từng học qua mấy môn liên quan đến thu-ốc Tây.
Trong đó một môn chuyên giảng về nguồn gốc và sự phát triển của thu-ốc kháng sinh, mà Sulfonamide chính là loại thu-ốc kháng khuẩn phổ rộng hữu hiệu nhất khi Penicillin đời.
Trong những năm tháng chiến tranh, đặc biệt là dùng để điều trị nhiễm trùng do vết thương s-úng đạn, đao kiếm.
Cho đến khi Penicillin đời, Sulfonamide mới dần thế bởi Penicillin hiệu quả hơn, nhưng cũng vì thế mà rút khỏi lĩnh vực y học, lâm sàng thú y và ngành chăn nuôi vẫn còn đang sử dụng nó.
Từ Nhâm vốn dĩ dự định nghiên cứu Penicillin, mặc dù trong lịch sử, loại thu-ốc bảy tám năm nữa mới bắt đầu nghiên cứu, trong Thế chiến thứ hai mới chính thức đưa sử dụng, nhưng đây chẳng là thế giới tiểu thuyết ?
Tiểu thuyết đều là do con , ngay cả phận pháo hôi của cô còn thể xoay chuyển, tại môi trường vĩ mô thể chứ?
Từ Nhâm liền hỏi Phong Lộc:
“Cháu nội cụ Ngô cụ thể biểu hiện gì?
Bản ông là thầy thu-ốc Trung y, nghĩ đến việc dùng châm cứu để điều trị cho cháu nội ?"
Phong Lộc lắc đầu tỏ ý :
“Cái thì hỏi ạ."
“Anh mời hai ông cháu họ qua đây."
Từ Nhâm xem tình hình cháu nội cụ Ngô cụ thể thế nào, nếu thể chữa khỏi thì quá, chuyên ngành học trong thời gian du học chắc hẳn liên quan đến thu-ốc Tây, nếu thì sẽ về nước nhà máy d.ư.ợ.c thuê về cố vấn.
Giám đốc nhà máy d.ư.ợ.c chắc hẳn lúc thuê quyết định chuyển sang sản xuất thu-ốc Tây nhỉ?
Đó là lý do tại nhà máy ba tháng giao cho nhiệm vụ quan trọng là nghiên cứu Sulfonamide.
Phong Lộc theo lời gọi hai ông cháu lão Ngô đến.
Tổ tiên nhà họ Ngô nhắc đến cũng là một gia tộc ngành y, chỉ điều nhân đinh thưa thớt, đến thế hệ lão Ngô là truyền thừa ba đời độc nhất, thấy tình hình ngày càng loạn lạc, Trung y hết đến khác đẩy lên đầu sóng ngọn gió, lão Ngô c.ắ.n răng, nhân cơ hội du học để gửi cháu nội nước ngoài lánh nạn.
Cũng may mà gửi , nếu thì vụ náo loạn ở y quán ba năm , chỉ con trai mà ngay cả cháu nội cũng thể cuốn , như thì nhà họ Ngô thực sự tuyệt tự .
Lão Ngô dắt đứa cháu nội với ánh mắt đờ đẫn vô hồn, theo Phong Lộc đến d.ư.ợ.c quán, lau nước mắt bày tỏ lòng cảm kích:
“Đa tạ cho lão già cơ hội ."
Từ Nhâm mời ông xuống rõ chi tiết.
“Cụ Ngô, tình hình chung A Lộc , cụ là xa rời cháu nội đúng ?
sẽ sắp xếp cho cụ một phòng khách lầu, ban ngày cụ khám lầu, để nghỉ ngơi một trong phòng lầu ?"