Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1452

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:09:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dẫu việc để giống và thu hoạch hạt lan khó khăn hơn nhiều, giống như hoa mười giờ, hoa tàn là hạt, kết thành từng chùm lớn, cứ tùy tiện rắc xuống đất là sống.”

 

của cô!

 

Cô lau mồ hôi, bảo tiệm thu-ốc tăng cường thu mua hoa mười giờ, dù dùng hết thì thể cất kho hệ thống, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ âm thầm chiết xuất thành tinh dầu, cũng lãng phí.

 

“Tiên sinh!"

 

Từ Nhâm đến nhà máy d.ư.ợ.c, Ngô An Bình gọi một cách phấn khích.

 

Từ Nhâm cứ ngỡ ý tưởng mới về thu-ốc, ngờ là đến để khoe bảo vật.

 

“Tiên sinh xem chậu hoa mười giờ trồng, nhất nhà máy ?"

 

“..."

 

, ngài thành lập một công đoàn, còn bảo nhà máy hoạt động gì đều do công đoàn tổ chức, hoạt động đầu tiên khi thành lập, chúng thể tổ chức bình chọn hoa mười giờ ?

 

Ai trồng hoa mười giờ nhất thì sẽ thưởng."

 

Từ Nhâm đau đầu đến mức thật sự đá cho một cái:

 

“Anh rảnh lắm ?

 

Kết luận của cuộc thí nghiệm giao cho ?

 

Hay là ý tưởng cho thu-ốc mới ?"

 

Ngô An Bình ôm chậu hoa, hổ về phòng thí nghiệm để tự kiểm điểm.

 

Sau lưng Từ Nhâm vang lên một tiếng nhẹ.

 

, là Thẩm Tây Cẩn, trong tay cũng đang ôm một chậu hoa.

 

“Đừng hiểu lầm, đến để thuyết phục cô tổ chức hoạt động , đến để bàn chuyện với cô, nhân tiện tặng cô một chậu hoa."

 

“..."

 

Nếu thấy nụ của thản nhiên, cô nghi ngờ liệu thấu phận cải trang thành nam của ?

 

Thẩm Tây Cẩn mang đến cho cô một tin tức:

 

“Người của gửi mật báo về, gần đây phòng ở ba tỉnh Đông Bắc ngày càng nghiêm ngặt, e rằng sẽ một trận giao chiến.

 

Tuy nhiên đối với cô mà , lẽ đây là một cơ hội."

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Thời cơ?

 

Thời cơ gì chứ?

 

Bà đây thật sự ý định đó .

 

cô nghĩ đến ngày lễ trọng đại cả nước đau buồn ở hậu thế, chẳng lẽ nỗ lực mấy năm nay đều uổng phí?

 

Hoàn cảnh lớn vẫn tránh khỏi tình tiết truyện ?

 

Thẩm Tây Cẩn giải đáp thắc mắc cho cô:

 

“Vùng đất đó khi chính quyền đổi ít thành trì rơi tay phía Nhật , mấy năm nay chắc là thấy hoa mười giờ phát triển mạnh, sợ miếng thịt béo đến miệng mất nên đang rục rịch, nuốt trọn cả ba tỉnh Đông Bắc.

 

với dã tâm của chúng, e rằng chỉ mỗi ba tỉnh Đông Bắc ."

 

Từ Nhâm giật giật khóe miệng, tự động bỏ qua cụm từ “hoa mười giờ" của , bắt đầu phân tích cục diện hiện tại.

 

Đang chuyện, cô bỗng nghĩ :

 

“Mấy khu vực do phía Nhật kiểm soát cũng xưởng v.ũ k.h.í đúng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1452.html.]

Thẩm Tây Cẩn gật đầu một cái:

 

“Hiện tại vẫn trong tay quân phiệt họ Phụng, nhưng nếu thật sự đ.á.n.h , giữ thì khó .

 

bảo của nhắn với các bậc thầy lâu năm trong những xưởng đó, nếu thật sự giữ thì hãy đến chỗ ."

 

Không giữ !

 

Không chỉ xưởng v.ũ k.h.í giữ , mà cả ba tỉnh cũng sụp đổ .

 

Từ Nhâm bắt đầu tính toán trong lòng, dựa sức một cô thì khó xoay chuyển bộ cục diện, nhưng cô thể khiến quân Nhật v.ũ k.h.í trong tay, mất v.ũ k.h.í để xem lũ giặc lùn đó càn thế nào!

 

Sau khi quyết định, cô tìm một cái cớ, rằng công tác một thời gian.

 

Sắt thép của nhà máy cơ khí, nguyên liệu chế d.ư.ợ.c của nhà máy thu-ốc Tây xưa nay đều do cô đích thu mua và kiểm soát, cho nên khi cô công tác một chuyến, Ngô An Bình hề nghi ngờ:

 

“Tiên sinh, may mà ngài xuống phía Nam, gần đây phương Bắc yên , tin đồn là sắp đ.á.n.h .

 

Hèn gì gần đây Hải Thành chúng tràn nhiều đến lánh nạn, mười thì hết tám từ phương Bắc tới."

 

“Ừm."

 

Từ Nhâm tâm trí để tán gẫu với , dặn dò vài câu xuất phát.

 

Phía Dược Sư Am thì giả một bức thư mời từ một ni cô am ở thành phố lân cận, mời cô đến tham gia một đại hội đấu pháp.

 

“Trụ trì, là một ngài ?

 

Hay là để Thanh Duyên cùng ngài ?"

 

“Không cần."

 

Từ Nhâm thu xếp xong xuôi, xách một cái tay nải đơn giản, chắp tay niệm Phật hiệu với các ni cô, “Ta khả năng tự vệ, các con cứ yên tâm ở am, chuyện gì quyết định , nếu gấp thì đợi về, nếu gấp thì phố tìm chưởng quỹ Phong ở tiệm thu-ốc Từ thị.

 

Nếu của quân đội bất chấp tất cả xông , các con nhớ nơi ẩn nấp dặn ?

 

Mọi thứ trong am đều là vật ngoài , bảo vệ bản các con mới là đạo lý cứng rắn nhất, còn rừng xanh lo gì củi đốt."

 

Các nữ ni đồng loạt gật đầu tỏ ý .

 

Nghĩ đến bản lĩnh của trụ trì, tất cả bọn họ cộng cũng lợi hại bằng một cô, nên cũng thêm gì nữa, thầm thề luyện võ thật , hy vọng một ngày tư cách bên cạnh bảo vệ trụ trì.

 

Từ Nhâm đơn thương độc mã khỏi thành.

 

Đầu tiên cô lấy phận Từ Tiến Bộ xe lửa xuống phía Nam, giữa đường một bộ trang phục khác, thi triển khinh công ngược lên phía Bắc, mỗi khi đến một thành phố để nghỉ ngơi, cô đều đổi hành trang, lúc thì là thương nhân, lúc thì là tiều phu, lúc thì là văn nhân du học mới về nước, lúc là công t.ử nhà giàu ăn chơi lêu lổng...

 

Tóm , đổi đến mức ngay cả chính cô cũng sắp nhận nữa.

 

Nếu lưng thật sự theo dõi, e là mất dấu từ lâu .

 

Cô miệt mài lên đường, khi đến ba tỉnh Đông Bắc nơi quân Nhật chiếm đóng vài thành phố, tiên cô quan sát vài ngày, xác định vị trí chính xác của các kho đạn d.ư.ợ.c, đó kích hoạt kỹ năng 【Ẩn nấp】, bắt đầu thu hoạch v.ũ k.h.í trang của quân Nhật.

 

Kỹ năng 【Ẩn nấp】 là vĩnh viễn, đến hiện tại chỉ còn bốn cơ hội, mỗi hiệu lực trong nửa giờ.

 

Từ Nhâm tính toán kỹ lộ trình và thời gian, đầu tiên thu dọn kho đạn tổng của quân Nhật đặt tại Đông Bắc, đó lượt thu dọn trang ở các cứ điểm lẻ.

 

Khoảng cách giữa hai địa điểm, gần thì khinh công mười phút là tới, kích hoạt một kỹ năng 【Ẩn nấp】 thể thu dọn liên tiếp hai kho đạn.

 

một cái cách khá xa, chỉ thể lãng phí riêng một cơ hội.

 

thế nào nữa, bốn cơ hội, nếu tận dụng thì thể quét sạch kho đạn của phía Nhật.

 

Cũng may lúc thông tin lan truyền chậm chạp, liên lạc chủ yếu dựa đài vô tuyến, điện báo, những bộ phận sẽ sát kho đạn, đợi đến khi nhận điện báo từ cấp gửi tới, lượt hạ lệnh thông báo, thì bên mất trộm từ lâu .

 

Quân Nhật ngơ ngác:

 

“Trước khi ngủ thứ vẫn , tỉnh dậy thì v.ũ k.h.í mất sạch?

 

Kho đạn trống trơn?”

 

Cho dù trực đêm cưỡng cơn buồn ngủ mà , nhưng đây là một cái kho lớn như mà, ai bản lĩnh lớn đến mức thể dọn sạch trong một đêm chứ?

 

 

Loading...