Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1454

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:09:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão Hàn, ông nghĩ nhiều !

 

Cho dù cả nhà chúng thói quen mộng du thì cũng bản lĩnh thoát khỏi địa ngục , chắc chắn là cứu chúng !"

 

“Sẽ là ai nhỉ?

 

Không chỉ cứu chúng mà còn sắp xếp chúng tàu hỏa, trong lòng vợ một cái tay nải, bên trong đồ ăn áo mặc, lộ phí cũng ít."

 

“Nhà cũng , chắc chắn là cứu chúng để ."

 

“Ơ, trong túi một tờ giấy?"

 

Lão Ngô lúc sờ soạng khắp nơi, từ trong túi sờ một tờ giấy, nheo mắt rõ chữ tờ giấy, thở phào nhẹ nhõm, “Người cứu chúng chắc là của Thẩm tam công t.ử, bảo chúng xuống tàu ở ga Hải Thành, tìm một tên Kinh Tây ở nhà máy cơ khí Tiến Bộ ở phía Bắc thành phố, sẽ sắp xếp cho chúng ."

 

“Thẩm tam công t.ử?

 

Không ngờ !"

 

“Tiếc là Thẩm gia sa sút , nếu với tài năng của ..."

 

“Suỵt, đến kìa."

 

Đến là nhân viên phục vụ, lúc tuần tra toa xe theo lệ thường, thấy mấy họ vẫn còn đang ngủ, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ những đúng là giỏi ngủ thật, lên xe ngủ đến tận bây giờ...

 

Phía bên , Từ Nhâm cảm thán hiệu quả nhang mê hồn của quá , chỉ đ.á.n.h ngất thành công lính canh, mà ba gia đình cũng ngủ say như ch-ết, tốn bao nhiêu sức lực cô mới đưa lên tàu hỏa.

 

Vất vả suốt nửa đêm, thật sự mệt tả nổi, cô phận thương nhân nơi khác trở về nhà trọ lăn ngủ.

 

Ngủ một giấc đến tận khi trời sáng rực, dậy việc thành quản lý càng nghiêm ngặt hơn.

 

“Không xảy chuyện lớn gì."

 

Gã chạy vặt trong nhà trọ lúc thanh toán tiền phòng hai ngày qua cho Từ Nhâm, vẻ mặt lo âu, “Lúc trời sắp sáng, từ hướng phủ Đại soái truyền đến mấy tiếng s-úng, xử t.ử ai , ôi..."

 

Từ Nhâm thầm đoán là mấy tên lính canh ngục , rốt cuộc vẫn tránh khỏi đổ m-áu.

 

Lòng cô thầm thở dài, ngẩng đầu mặt trời mọc đỏ rực ở phía Đông, thầm nghĩ sắp !

 

Giống như bóng tối bình minh sớm muộn gì cũng mặt trời đỏ xua tan, mây đen che nổi ánh sáng, đốm lửa đỏ cuối cùng sẽ bùng cháy thảo nguyên!

 

Số v.ũ k.h.í thu từ chỗ quân Nhật và quân Quốc dân, cô giữ vài hòm kiểu mới nhất, mang về cho đồng chí Tiểu Cẩn tháo chơi, còn , đường xuống phía Nam, cô dùng mật hiệu liên lạc mà Triệu Thế Vũ để cho , liên lạc với mấy đội du kích hoạt động mạnh mẽ, lượt tặng hết cho họ.

 

Lúc để v.ũ k.h.í, cô còn để một hòm tiền, một hòm thu-ốc.

 

Tiền là lấy trộm từ chỗ Thái quân Nhật và phủ Đại soái, thu-ốc là cô chuẩn sẵn khi cửa, định bụng khi thu giữ v.ũ k.h.í xong sẽ hỗ trợ một đợt.

 

Trong hòm thu-ốc lớn vuông vức, ngoài Penicillin săn lùng gắt gao nhất thị trường, còn thu-ốc gây tê, thu-ốc sát trùng, băng gạc và các vật tư y tế cần thiết cho cấp cứu.

 

Nhận mấy hòm đồ , các đồng chí trong đội du kích sững sờ:

 

“Người nào mà hào phóng thế ?

 

Không chỉ tài trợ tiền mà còn tài trợ cả v.ũ k.h.í, thu-ốc Tây?”

 

Cho đến khi đáy hòm lộ một tờ giấy hoa, chính là câu thơ đang lưu truyền rộng rãi trong dân chúng — “Đời hối hận Hoa Hạ, kiếp nguyện ở nhà Trồng Hoa", kìm mà lệ nóng doanh tròng.

 

Trên đường Từ Nhâm về, cô cải trang thành công t.ử nhà giàu, tiêu tiền cực kỳ phóng khoáng, mỗi khi đến một thành phố, việc đầu tiên là thuê hai gã phu khiêng đòn gánh cho , đó bắt đầu mua mua mua.

 

Thấy dưa quả rau củ nhà nông tự trồng:

 

“Mua!"

 

Thấy gà rừng, thỏ rừng thợ săn đ.á.n.h :

 

“Mua!"

 

Thấy trứng gà dân quê gánh thành bán:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1454.html.]

 

“Mua!"

 

Thấy rau dại tươi đào đất:

 

“Mua!"

 

Người dân nghèo khổ thấy cô, giống như thấy Thần Tài:

 

“Công t.ử, đây là bí đỏ nhà tự trồng."

 

“Công t.ử, đây là trứng vịt do vịt nhà nuôi đẻ, nếu ngài nếm thử thịt vịt, cũng thể mang đến cho ngài."

 

“Công t.ử, đây là măng đào núi phơi khô, ở nhà còn một ít nấm bổ dưỡng hiếm gặp, nếu ngài cũng thể mang đến cho ngài."

 

“Công t.ử,..."

 

Từ Nhâm dứt khoát để hai gã phu đến nhà nông thu gom hàng giúp cô, xong xuôi thì chuyển đến nhà trọ cô đang ở.

 

Chưởng quỹ nhà trọ vì tò mò nên hỏi:

 

“Vị gia , ngài thu mua nhiều rau củ thế để gì?

 

Tuy thời tiết chuyển lạnh nhưng cũng để lâu ."

 

Từ Nhâm chẳng mảy may để ý, lắc lắc chiếc quạt trúc tím vẻ màu:

 

“Không , đây là mua về hiếu kính Lão thái quân nhà , bà cứ nhớ mãi những món rau dân dã và rau dại, thịt rừng hồi nhỏ từng ăn, chẳng sắp đến đại thọ bảy mươi của bà ?

 

là cháu đích tôn chẳng lẽ nên bày tỏ chút lòng thành?

 

Có ăn quan trọng, thật cho bà ăn thật còn yên tâm chứ, quan trọng là tấm lòng !"

 

Chưởng quỹ:

 

“..."

 

Đây là đứa con phá gia của nhà quyền quý nào nuông chiều thế chứ!

 

Dựng lên hình tượng công t.ử phá gia nuông chiều lớn lên của một gia đình giàu nào đó ở miền Nam, Từ · tích trữ · Nhâm mua mua mua suốt dọc đường.

 

Một nữa cô cảm thấy may mắn vì thời đại thông tin phát triển, nếu ở hậu thế, thao tác màu của cô chắc chắn sẽ lên hot search trong vòng vài phút.

 

Thêm đó, khi kết thúc việc “cướp giàu giúp nghèo" ở một thành phố, cô liền chơi chiêu kim thiền thoát xác, cải trang thành một nhân vật nhỏ bé bắt mắt, hình tượng trái ngược với thiết lập nhân vật để lẻn khỏi thành, dẫn đến việc những tên cướp cướp của theo dõi một nửa thì ngơ ngác đến mức nghi ngờ cuộc đời:

 

“Người ?

 

Bay mất chắc?”

 

Từ Nhâm chỉ mua nông sản suốt dọc đường, mà còn cứu suốt dọc đường, địa ngục thiên lao của mỗi thành phố đều cô ghé thăm.

 

Ngoài cô còn đến các viện mồ côi ở mỗi thành phố để quyên góp tiền bạc vật chất.

 

Tuy nhiên theo quan sát của cô, viện mồ côi nào cũng , những nơi ngoài mặt từ thiện, nhưng bên trong những vụ giao dịch bẩn thỉu.

 

Mỗi khi gặp trường hợp đó, Từ Nhâm khoác lên bộ đồ đen, một thanh trường kiếm, cải trang thành hiệp khách giang hồ hành hiệp trượng nghĩa.

 

Đến mức còn về đến Hải Thành, trong dân gian đã xuất hiện một bài vè về cô:

 

“Hiệp sĩ áo đen sức mạnh vô song, bảo kiếm khỏi vỏ c.h.é.m sắt như bùn.”

 

thông cáo truy nã của chính quyền ở cổng thành thêm một bức chân dung của “cô":

 

“Tay cầm bảo kiếm, ng-ực nở nang, râu hùm hàm én.”

 

Ngoài còn mấy tờ thông cáo truy nã khác, một tờ là kẻ trộm kho đạn xưởng v.ũ k.h.í ba tỉnh Đông Bắc, đại khái là giáp mặt, kẻ trộm trông thế nào nên vẽ một đại đạo bịt mặt; một tờ là vụ trộm ở phủ Đại soái, cũng dung mạo kẻ trộm, cũng là đại đạo bịt mặt; tờ cuối cùng truy nã nghi phạm cướp những trọng phạm ở các đại lao khắp nơi, từng một tên lính canh giáp mặt, chân dung là một thiếu niên tuấn tiêu sái, phong độ ngời ngời.

 

 

Loading...