Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1465

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:09:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẫn Mẫn, cô còn vài lời dặn dò họ cháu, cháu về , bảo nhà bếp hầm một con gà, lát nữa nhờ hai cháu mang đến.

 

Cái thằng , thương chịu ăn uống t.ử tế, thế chứ!”

 

Trong lòng Chu Mẫn vui, cô từ phố về, mấy phút đuổi cô , rõ ràng là cố ý cho cô và họ ở bên nhiều, còn coi cô như con gái ruột, con gái ruột nhà ai mà sai bảo tới lui như thế?

 

Hừ!

 

vui đến mấy, cũng chỉ thể lời cô.

 

Ai bảo cô cha , ăn nhờ ở đậu chứ, rời bỏ cô thì ai chỗ dựa cho cô đây?

 

Đợi Chu Mẫn rời , Từ Nhâm thấy hai con họ chuyện , bèn lấy cớ lầu việc, bôi thu-ốc xong là rút lui ngay.

 

Thẩm mẫu quát khẽ một tiếng:

 

“Quỳ xuống!”

 

Thẩm Tây Cẩn:

 

“...”

 

“Hừ!

 

Lời bà già còn tác dụng với con nữa ?

 

Mẹ hỏi con, con mến ai mến, mến...

 

Con tức ch-ết ?

 

Chuyện !

 

Tuyệt đối !

 

Cho dù mủi lòng đồng ý, thì cha con cũng sẽ đồng ý , tổ tiên mà chuyện chắc quan tài cũng đậy nổi nắp ...

 

Thiên hạ bao nhiêu phụ nữ, thích ai thích, thích một đàn ông...

 

vì Từ đại phu cứu con, nên con mới nảy sinh tình cảm đó với ?

 

là đàn ông mà, ơn cứu mạng nhất thiết lấy báo đáp, nhận con nuôi cũng mà!”

 

“Mẹ!”

 

Thẩm Tây Cẩn lải nhải một tràng dài, đến cuối cùng cuối cùng cũng hiểu ý tứ mà diễn đạt, dở dở xoa trán:

 

“Mẹ hiểu lầm !”

 

“Hiểu lầm cái gì chứ?”

 

“Khụ...

 

Con thể thật cho , nhưng xong nhất định giữ kín trong lòng đấy.

 

Từ đại phu cô , thực đàn ông.”

 

“Không đàn ông?”

 

Thẩm mẫu kìm lên tông giọng, “Không đàn ông chẳng lẽ là thái giám?”

 

“Choảng ——”

 

Ngoài cửa, Từ Nhâm cầm khay vững.

 

Cô thực sự ngờ, chủ đề tâm sự của hai con họ .

 

“Từ đại phu, chịu xuống ?”

 

Dưới lầu, Thẩm Nam Ý ngẩng đầu về phía tầng hai hỏi:

 

“Anh với bà , nhà khách đến, liên quan đến chị cả , bà chắc chắn sẽ xuống thôi.

 

Xe ba gác gọi sẵn .”

 

“Đến đây đến đây!”

 

Thẩm mẫu mở cửa bước , thấy Từ Nhâm, vẻ lúng túng mặt tài nào giấu nổi, nhưng dù cũng nhớ đây là đối tượng mà thằng ba để ý, lúc ngang qua, bà nhét một vật bọc trong khăn tay cho Từ Nhâm:

 

“Lúc nào rảnh thì cùng thằng ba về nhà dùng cơm.”

 

Từ Nhâm mở xem, là một chiếc vòng tay phỉ thúy Phúc Lộc Thọ nước ngọc cực .

 

Ngẩng đầu lên, Thẩm Tây Cẩn chằm chằm.

 

Anh quả nhiên !

 

“Biết từ khi nào thế?”

 

Nếu hết , Từ Nhâm cũng trốn tránh chủ đề nữa.

 

Thẩm Tây Cẩn sờ mũi:

 

“Nhiều năm .”

 

“...”

 

Vậy nên, những năm nay, vẫn luôn cô là nữ ?

 

Vậy mà cô thường xuyên do dự khổ sở, trăn trở xem khi nào cởi bỏ bộ đồ nam trang , thật cho là thích hợp.

 

Đáng ghét thật!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1465.html.]

 

Thẩm Tây Cẩn cô đang giận cái gì, nhưng khả năng quan sát nhạy bén khiến lập tức bật chế độ cầu sinh mãnh liệt:

 

“Anh cũng là vô tình phát hiện thôi, nghĩ rằng em nữ cải nam trang phần lớn là để tiện việc, nên mới giả vờ như .

 

Nếu lúc đó gặng hỏi em, em gặp chắc chắn sẽ thấy ngượng ngùng.”

 

Từ Nhâm tức giận lườm một cái:

 

“Có còn cảm ơn ?”

 

Thẩm Tây Cẩn khẽ một tiếng:

 

“Cái đó thì cần.

 

Anh chỉ mong Từ ông chủ sớm ngày nữ phục.”

 

“Anh chắc chắn là thấy khía cạnh nữ phục của chứ?”

 

“Đương nhiên.”

 

Từ Nhâm tinh quái:

 

“Được thôi, sáng mùng bảy tháng bảy lúc tám giờ rưỡi, tại am Dược Sư ngoài thành, gặp về.”

 

“Hà tất đợi đến Thất Tịch, ngày mai ?”

 

Thất Tịch còn những hai tháng nữa cơ mà!

 

“Không !

 

Vết thương của còn lành.”

 

“...”

 

Thẩm Tây Cẩn còn tranh thủ thêm chút nữa:

 

“Vết thương ở cánh tay ảnh hưởng đến việc .”

 

“Anh còn xem mặc nữ phục nữa ?”

 

“...”

 

“Tóm , dạo lo mà dưỡng thương cho .”

 

Từ Nhâm vỗ vỗ cánh tay thương của , nháy mắt với một cái, “Thất Tịch am Dược Sư gặp về nhé!”

 

Thẩm Tây Cẩn nụ của cô, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm mấy .

 

Từ Nhâm lúc đóng cửa quên dặn dò:

 

“Áo chống đạn sản xuất xong chứ?

 

Lần nhớ mặc đấy!”

 

“...”

 

Hai tháng Thất Tịch , Thẩm Tây Cẩn sống như năm dài tháng đoạn.

 

Ngay cả khi lão Ngô, lão Hàn tìm báo cáo tiến độ sản xuất thử nghiệm áo chống đạn, cũng chút lơ đễnh.

 

Từ đến nay, vị Giám đốc Thẩm nhân viên ca ngợi là “cỗ máy nghiên cứu phát triển” , đầu tiên nghĩ chuyện khác trong giờ việc, và cũng nghĩ đến công việc trong giờ nghỉ ngơi.

 

Khổ nỗi Từ Nhâm bận rộn đến mức chân chạm đất, gặp cô chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Điều khiến càng thêm mong đợi ngày Thất Tịch đến.

 

Đếm từng ngày cuối cùng cũng đợi đến ngày .

 

Giám đốc Thẩm khi vết thương lành hẳn, một bộ đồ Tôn Trung Sơn mới tinh, tóc cũng chải ngược một cách tỉ mỉ, chân mang đôi giày da Tây đặc biệt mua về, khi cửa còn kiểm tra mấy , đảm bảo sẽ xuất hiện với hình ảnh hảo nhất để gặp cô.

 

Thẩm hai bảo vệ đèn trong phòng em trai sáng từ lúc bốn giờ sáng, tưởng đang thức khuya nghiên cứu bản vẽ, thấy bảy giờ vẫn , bèn gõ cửa:

 

“Thằng ba, vết thương con mới lành, đừng việc quá sức thế, dậy sớm ăn sáng, cơ thể chịu nổi?”

 

Vừa dứt lời, Thẩm Tây Cẩn chỉnh tề áo quần mở cửa bước .

 

Thẩm Nam Ý ngẩn :

 

“Mặc trang trọng thế ?

 

Đi đấy?”

 

Thẩm Tây Cẩn dặn dò thuộc hạ:

 

“Chuẩn xe, am Dược Sư.”

 

“Am Dược Sư?

 

Chẳng đó là ni cô am ?”

 

Thẩm Nam Ý kinh hãi.

 

Thằng ba đầu óc vấn đề ?

 

Đuổi theo em trai đến cổng lớn:

 

“Chú là đàn ông con trai đến ni cô am gì?

 

Lại còn mặc trang trọng thế , đừng với bái Phật nhé, hôm nay chẳng mùng một cũng rằm...”

 

 

Loading...