Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1470
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:09:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Haizz ——”
“Lão Từ, ông cứ !
Cho nhà máy vay còn gom thêm ba vạn nữa, ngộ nhỡ nhà máy phá sản thì tính ?
Nhà gánh món nợ năm vạn tệ đấy!”
“Thế thì thôi ...”
“Rầm ——”
Từ Nhâm để một mái tóc kiểu sư t.ử đang thịnh hành lúc bấy giờ, mạnh bạo đẩy cửa phòng trong , ngắt lời cuộc đối thoại của hai vợ chồng ở bên ngoài.
“Cãi cái gì mà cãi!
Có phiền cơ chứ!”
“Nhâm Nhâm, con ở trong phòng ?
Mẹ với ba cứ tưởng con ngoài .”
Mã Xuân Phương ban đầu giật , thấy là do con gái gây tiếng động thì mới thở phào nhẹ nhõm:
“Nhâm Nhâm, với ba đang về khoản tiền bồi thường hai vạn tệ của nhà máy, chẳng con thầu một cái mặt bằng để ăn buôn bán nhỏ , chiều nay nhận tiền xong sẽ về nhà bà ngoại, con cùng ?”
Từ Nhâm vén lọn tóc mái đang che mắt lên, thầm nghĩ lát nữa cắt ngay cái mái tóc thôi, kiểu tóc trông thật nhức mắt.
“Cậu thầu mặt bằng ăn tìm nhà đòi tiền?”
“Không là đòi tiền, là hỏi vay chúng .
Chẳng nhà máy bồi thường hai vạn đó ...”
“Tại bồi thường?”
“Mẹ với ba con sắp mất việc mà!”
“Ồ, cũng là hai sắp mất việc , thế mà còn mang hai vạn duy nhất đó đem cho, nhà lấy gì mà ăn?
Húp khí ?”
“...”
Mã Xuân Phương nghẹn lời, đầu chồng.
Thấy ông cúi đầu lời nào, vợ chồng với bao nhiêu năm, đàn ông cứ chổng m-ông lên là bà ông sắp thả rắm, lẽ nào tâm tư của ông lúc —— ý định góp năm vạn cho nhà máy vay để giữ lấy công việc vẫn dập tắt, trong lòng bà khỏi bực .
“Có con cũng suy nghĩ giống ba con ?
Tìm vay thêm ba vạn nữa, góp đủ năm vạn để giữ lấy vị trí, đó con thuận lợi nhà máy việc?
Con cũng là đồ lương tâm!
Chỉ lo cho bản , màng đến con.
Quên mất lúc nhỏ con ở nhà bà ngoại, ai là dắt con chơi ?
Ai đạp xe chở con học về ?
Bị thằng điên họ Lý ở đầu thôn dọa cho nhè là ai bảo vệ con ?
Bây giờ lớn lông cánh cứng , là quên hết cái của bà, của con , trái còn ghét bỏ họ nữa chứ gì?
Con đúng là đồ sói mắt trắng!”
Từ Nhâm của nguyên đang cuồng loạn, gì khác, chỉ hỏi một câu:
“Cậu thật sự là thầu mặt bằng để ăn ?”
Mã Xuân Phương ngẩn :
“...
Lần chắc là thật, nó thề thốt mà.”
“Vậy con cũng thề đây:
Cậu hề bỏ c.ờ b.ạ.c , hai vạn tệ đó mang lấp lỗ hổng nợ c.ờ b.ạ.c của còn chẳng bõ bèn gì, định mang hai vạn sang Ma Cao đ.á.n.h một trận lớn đấy.
Mẹ tin ?”
“...”
Mã Xuân Phương tức khắc đầu óc ong ong, trống rỗng , dám tin mà lắc đầu:
“Không thể nào...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1470.html.]
Thằng Binh quỳ xuống mặt mà thề , thể nào lừa ...”
Từ Nhâm thèm để ý đến bà nữa, sang hỏi ba Từ:
“Ba, chú Chu cho nhà máy vay năm vạn tệ, những giữ vị trí, mà đợi nhà máy vượt qua khó khăn nhất định sẽ thăng chức cho ba nòng cốt, đó cơ hội còn một chân cán bộ nhỏ, chuyện thỏa thuận bằng văn bản ?”
Từ Ngũ Nhất thần sắc ngơ ngác:
“Cái thì thỏa thuận văn bản gì , thì cứ thôi, dù thì, dù thì nhà máy rốt cuộc vượt qua , bây giờ ai mà chứ.”
Từ Nhâm lạnh:
“ theo con , chú Chu cho nhà máy vay năm vạn tệ, là ký thỏa thuận giữ vị trí đấy.”
“...”
“Được .”
Từ Nhâm vỗ tay, “Chuyện đừng tranh cãi nữa, chiều nay con với ba đến nhà máy nhận tiền, nhận về con việc cần dùng.”
Mã Xuân Phương liền sa sầm mặt mày:
“Con là trẻ con thì đừng xía !
Số tiền là do quản , cho dù chuyện con thầu mặt bằng thành công, thì nhà bà ngoại cũng nên sửa sang một chút , con cũng còn nhỏ nữa, bà ngoại cứ hối thúc tìm đối tượng cho ...”
“Mẹ, những năm nay tiếp tế cho nhà ngoại chẳng lẽ còn ít ?
Mẹ với ba là công nhân song hỉ, mỗi tháng lương cộng cũng năm sáu trăm tệ chứ?
Nhà ăn tập thể chi phí thấp, nhà ba miệng ăn một tháng kịch kim hết một trăm tệ, đưa cho bà ngoại thêm năm mươi tệ coi như tiền ăn của em trai, còn ?
Trừ tiền mua quần áo giày dép cho cả nhà mỗi dịp lễ Tết mua chút đồ tẩm bổ cho bà ngoại, theo lý mà một năm tiết kiệm hai ba ngàn tệ thành vấn đề, nhưng thực tế thì , cứ đến cuối năm là kêu nghèo, công nhân song hỉ bao nhiêu năm nay, trong nhà cũng chi phí gì lớn, mà một xu tiền tiết kiệm cũng ...”
Mã Xuân Phương ngờ đứa con gái vốn dĩ quan tâm đến kinh tế gia đình nhất dạo ngoắt liến thoắng trách móc bà, khỏi thẹn quá hóa giận:
“Con cầm quyền củi gạo đắt đỏ, nhà tuy ăn ở đều ở trong nhà máy, nhưng con học cần tốn tiền ?
Bình thường đau đầu nhức óc bệnh viện lấy thu-ốc tiêm thu-ốc cần tốn tiền ?
Căn hộ tập thể nhỏ như thế, con đến lớp năm mới chuyển lên thành phố học, đó cũng giống như em trai con, đều là do bà ngoại nuôi nấng, tiền đưa mỗi tháng đó chỉ là tiền ăn của con và em trai con thôi, lễ Tết chẳng lẽ đưa cho bà ngoại một chút tiền công vất vả ?
Nếu thì nước bọt của mấy bà chị cả của chẳng dìm ch-ết ?”
Mã Xuân Phương lờ tiền thỉnh thoảng cho em trai vay để trả nợ c.ờ b.ạ.c, đó mới là khoản lớn, và một trở .
Từ Nhâm cũng cố ý nhắc nhở bà, ngược gật gật đầu, tỏ ý tán thành:
“Mẹ đúng!
Không cầm quyền đúng là củi gạo đắt đỏ, cho nên con quyết định !
Sau cái nhà , để con cầm quyền!”
“...”
“...”
Từ Nhâm xong liền ngoài, cô cắt tóc.
Cái kiểu tóc sư t.ử che mắt nhức mắt cô thể chịu đựng thêm một giây nào nữa!
Con gái , Mã Xuân Phương mới từ trong thẫn thờ sực tỉnh, tức đến lộn ruột:
“Lão Từ ông nó xem, điểm nào giống con gái nhà !
Ai còn tưởng là du côn đầu đường xó chợ đấy chứ!
Thế mà dám để nó cầm quyền cái nhà ?
Nó tưởng cầm quyền là chuyện dễ dàng lắm chắc?
Cứ cầm tiền chẳng gì ?
thấy nó thật lòng cầm quyền , rõ ràng là nhắm hai vạn tệ đấy!”
Từ Ngũ Nhất cúi đầu loay hoay với chiếc đồng hồ thạch đang ngừng chạy bàn, lời nào.
Ông vốn là nhu nhược, những năm nay tiền tiết kiệm trong nhà đều vợ mang tiếp tế cho nhà ngoại, trả nợ c.ờ b.ạ.c cho em vợ, trong lòng thể để tâm chứ?
mỗi ông nhắc đến chuyện tiền nong, vợ ông sụt sùi nước mắt kể lể, cha bà mất sớm, một bà nuôi nấng năm chị em khôn lớn, những năm nay vẫn luôn giúp đỡ nhà chăm sóc con cái, thật sự dễ dàng gì; bà chỉ mỗi một đứa em trai , đ.á.n.h bạc đúng là , mỗi nó đến cửa vay tiền, bà cũng nắm lấy cơ hội khuyên bảo hết đến khác, nhưng nó bỏ thì ?
Tổng thể c.h.ặ.t đứt hai bàn tay của nó .
Thấy nó chủ nợ truy đuổi khắp nơi, bà chị cả thực sự đành lòng, nên mới lấy tiền trong nhà giúp nó.
Ngộ nhỡ chủ nợ ép ch-ết, nhà họ Mã sẽ tuyệt tự mất.