Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1490

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:10:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi, từ ngày mai, và bố cứ tiếp tục bán hàng ở cổng nhà máy cơ khí, con dẫn đến khu vực nhà máy dệt, công nhân nhà máy dệt cũng ít, nếu thì việc kinh doanh chắc chắn sẽ tệ .”

 

Dừng một chút, cô bổ sung thêm:

 

con xin khẳng định nữa:

 

thu nhập mỗi ngày mang về nhà thiếu một xu, nếu cần mua gấp thứ gì thiết yếu thì thể mua , khi về thì báo cáo , nhưng phép lén lút giữ riêng.

 

Chúng tuy là một nhà, nhưng tục ngữ câu:

 

em ruột rà, tiền bạc phân minh.

 

Huống hồ cái sạp là do một tay con gầy dựng nên, cách phân chia thế nào con cũng , nếu Tiệm bánh Từ gia của chúng lớn mạnh, thì xin hãy đồng tâm hiệp lực, dốc sức cùng !”

 

“Con gái đúng lắm!”

 

Từ Ngũ Nhất dẫn đầu vỗ tay.

 

Mã Kiến Binh thì chứ cũng hiểu lắm, cứ ngơ ngác vỗ tay theo.

 

Từ Tiêu dù cũng nhiều chỗ hiểu, nhưng cái khí thế lúc chuyện của chị khiến mê mẩn, đây chính là bản lĩnh của cao thủ võ lâm ?

 

Nếu cũng bản lĩnh như , thì lúc chơi, m-ông liệu nhiều đàn em sùng bái theo đuôi hơn nhỉ?

 

Mã Xuân Phương chút dỗi hờn:

 

“Được , cái nhà bây giờ con đang chủ , cần ngày nào cũng một , của con, lẽ nào lừa gạt con gái ?

 

Nè, đây là thu nhập của ngày hôm nay, tin cứ hỏi bố con , giấu một xu nào .”

 

Từ Nhâm mỉm , cất hộp tiền tiếp tục chia mì cho :

 

“Ăn , ăn xong thì kiểm kê sổ sách, đó còn dạy nhào bột nữa.”

 

Mã Kiến Binh lúc đầu còn phàn nàn vài câu – chuyện bắt một thanh niên vợ đường bán bánh nướng chứ?

 

Anh là Võ Đại Lang !

 

Đợi đến khi liếc thấy tiền trong hộp tiền, sực nhớ tới lời chị gái :

 

“Đây là thu nhập của một ngày ?

 

Bán bánh nướng kiếm tiền thế ?”

 

Vậy là, thử xem ?

 

Một khi bắt đầu, thì thể để dừng nữa……

 

Sáng sớm hôm khi trời còn tờ mờ sáng, Từ Nhâm đ.á.n.h thức Mã Kiến Binh đang ngủ ở giường phòng ngoài dậy:

 

“Cậu ơi, dậy nhào bột thôi!”

 

Mã Kiến Binh khó khăn mở đôi mắt ngái ngủ , cửa phòng ngoài mở , nhưng ngoài hành lang vẫn còn tối om om, “Trời vẫn sáng mà cháu.”

 

“Muốn ăn kinh doanh thì ngủ nướng, việc ăn sẽ yên một chỗ đợi ngủ no mắt .”

 

“……”

 

Cháu gái quá đúng khiến thể phản bác, Mã Kiến Binh đành gượng dậy với đôi mắt mở hết.

 

Sau khi xuống giường, vung vẩy cánh tay mỏi nhừ vì cả đêm qua học nhào bột:

 

“Nhâm Nhâm, cánh tay vẫn còn mỏi lắm đây .”

 

“Làm ăn kinh doanh……”

 

“Được , , ăn kinh doanh thì chịu khổ đúng ?”

 

Mã Kiến Binh tặc lưỡi, bưng chậu rửa mặt của phòng nước vệ sinh cá nhân.

 

Từ Nhâm:

 

“Đã cướp lời ?

 

Khá lắm, tiến bộ!”

 

Từ Tiêu ở giường cũng lờ đờ dậy:

 

“Chị ơi, em cũng bán bánh nướng.”

 

Từ Nhâm nghĩ bụng nắn những tư tưởng sai lệch của em trai ông tiêm nhiễm, thì việc dẫn theo bé cùng lao động đúng là một cách , nên cô vui vẻ đồng ý:

 

“Được, cùng luôn !

 

Nếu buồn ngủ thì về ngủ bù .”

 

Từ Tiêu nhảy phắt xuống giường, lon ton chạy phòng nước vệ sinh cá nhân.

 

là trẻ con sức khỏe thật đấy.

 

Từ Nhâm em trai một giây còn đang dụi mắt, giây tung tăng nhảy nhót mà khỏi ngưỡng mộ, cô bắt đầu khởi động chân tay của .

 

Chỉ còn vài tháng nữa là tròn mười sáu tuổi , vẫn còn nhỏ mà, cố gắng lên, phấn đấu cao thêm vài phân nữa mới .

 

Tại phòng nước tầng ba, Tiêu Đông Mai rửa mặt xong sẵn tiện vò bộ quần áo mang theo trong chậu giặt, thấy Mã Kiến Binh thì ngạc nhiên hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1490.html.]

 

“Cậu chẳng là em trai của Xuân Phương ?

 

Hôm qua lên đây về ?”

 

Vừa dứt lời, Từ Tiêu bưng cái chậu rửa mặt nhỏ mà Từ Nhâm mua cho , bên trong khăn mặt mới, bàn chải, cốc đ.á.n.h răng, và một tuýp kem đ.á.n.h răng thỏ con chuyên dùng cho trẻ em, tung tăng chạy :

 

“Cậu ơi, chúng nhanh lên thôi!

 

Chị còn đang đợi chúng bán bánh nướng đấy!”

 

“Cháu cũng ?”

 

“Chị đồng ý mà!

 

Đừng cháu nhỏ , bánh nướng nhưng cháu thể giúp thu tiền đấy!”

 

Mã Kiến Binh trêu :

 

“Cháu đếm tiền đấy?”

 

Từ Tiêu quýnh quáng:

 

“Sao chứ?

 

Tiền mặt mũi cháu còn nhận ?”

 

Hai cháu đấu khẩu vệ sinh cá nhân, quên bẵng mất Tiêu Đông Mai đang bên cạnh.

 

Tiêu Đông Mai trong lòng bắt đầu tính toán:

 

“Bán bánh nướng kiếm tiền thế cơ ?

 

Mã Xuân Phương đến cả em trai ở quê cũng gọi lên giúp sức?

 

Một sạp bánh nướng nhỏ mà cần nhiều thế ?

 

Việc ăn đến thế ?”

 

Tiêu Đông Mai bưng chậu quần áo ngâm, tâm hồn treo ngược cành cây về nhà, phòng lay tỉnh Chu Toàn Tài còn đang ngủ say:

 

“Ông Chu, ông Chu ơi……”

 

“Gì thế hả?

 

Vẫn còn sớm mà, để ngủ thêm lát nữa!”

 

Chu Toàn Tài hé mắt chiếc đồng hồ thạch tủ đầu giường, xoay định ngủ tiếp.

 

“Ông cái sạp bánh nướng nhà họ Từ một ngày kiếm bao nhiêu tiền ?

 

Chắc là ít nhỉ?”

 

“Sao chứ!

 

cho sang mua bánh nhà họ .”

 

“……”

 

Tiêu Đông Mai xong thì bực cả , lầm bầm lầu bầu:

 

“Bánh nướng ở nhà ăn tập thể một hào một cái, bánh nhà họ rẻ nhất cũng hai hào, ai mà ngốc đến mức để họ ăn mất một hào chứ……

 

Vả , cho ông mua, chứ bảo ông ngóng tình hình ăn nhà họ ……”

 

“Mẹ ơi, mấy giờ ạ?”

 

Chị em Chu Kiều ở giường tầng cũng đ.á.n.h thức.

 

Thấy thời gian còn đến năm giờ, cả hai lăn tiếp.

 

Cơn giận vô cớ trong lòng Tiêu Đông Mai bỗng chốc bùng lên:

 

“Chưa đến năm giờ thì ?

 

Chẳng cũng dậy giờ đấy ư, bảy giờ rưỡi mới , trong thời gian bao nhiêu là việc nhà lo liệu?

 

Nhóm lò đun nước, mua gạo mua rau, xong xuôi còn giặt quần áo cho các nữa, ngày nào mà chẳng dậy sớm như thế ?

 

Chu Kiều, con chị, thể gương một chút ?

 

Dậy sớm một chút giúp việc nhà ?

 

Nhìn xem Từ Nhâm nhà hàng xóm kìa, dạo ngày nào mà chẳng dậy từ lúc trời sáng?

 

Chẳng trách em trai con bé cũng dậy sớm như thế……”

 

Chu Kiều càng càng thấy phiền, cô kéo chiếc khăn tắm quấn chân lên mặt, đắp kín mít:

 

“Mẹ ơi, thể đừng càm ràm sáng sớm như thế ?

 

Bảy giờ rưỡi con mới mà, ngủ thêm một lát thì ?

 

Từ Nhâm, Từ Nhâm, lúc nào cũng lấy con so sánh với con bé đó, nó , buồn ngủ thì thể về ngủ bất cứ lúc nào, với bố cũng bán bánh nướng , con cũng chẳng thèm nữa, suốt ngày ru rú ở nhà, theo bố bán bánh nướng hả?”

 

 

Loading...