Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1493
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:11:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thời đại vịt là món ăn xa xỉ, chỉ khi trong nhà khách quý thì mới mua nửa con về bày đĩa.”
Từ Nhâm trực tiếp gọi một con nguyên.
Hai cháu xe ba bánh :
“Xem , sạp bánh nướng sáng nay kiếm ít.”
Từ Nhâm đưa gói vịt bọc trong giấy dầu cho , đạp xe ba bánh.
Lần đông ngó tây nữa, thẳng đến tiệm rèn.
Nhận chiếc chảo sắt lớn hai mặt, Từ Nhâm hài lòng nhấc thử, thanh toán tiền còn , vung tay:
“Đi thôi!
Về nhà đồ ngon cho ăn nào!”
Hai cháu cứ ngỡ cô đang đến con vịt .
Cúi đầu ngửi thấy mùi vịt thơm nức tỏa từ gói giấy dầu, cả hai kìm mà nuốt nước bọt.
Mã Kiến Binh cảm thấy là một thanh niên to xác mà ngửi thấy mùi thức ăn nuốt nước bọt thì thật mất mặt, liền vội vàng dời tầm mắt tìm một chủ đề khác:
“Nhâm Nhâm, cháu đặt cái chảo to thế gì?
Lại còn dẹt dẹt phẳng phẳng, cái thì món gì cơ chứ?”
“Lát nữa sẽ ngay thôi!”
Vợ chồng Từ Ngũ Nhất dọn hàng về nhà cũng tầm lúc với con gái, nhưng vì nhà gần nên về một lúc lâu, mãi mới mong các con về tới.
“Thế nào ?
Thế nào ?”
Mã Xuân Phương quan tâm hỏi, “Chuyện ăn bên nhà máy dệt thế nào?
Binh t.ử, ngày đầu dọn hàng, em thích nghi chứ?”
“Em...”
Mã Kiến Binh định kêu đau tay, đau đến mức nhấc lên nổi, thì cháu gái nhét tay một lọ dầu xoa bóp.
Từ Nhâm mỉm với ông, sang với bố :
“Bố ơi, ngày đầu tiên mà, khó tránh khỏi cảm thấy mệt, ngày đầu bố chẳng cũng ?
Cậu vẫn còn là đấy, công nhân nhà máy dệt đông, tuy bận rộn nhưng trình tự, bánh, nướng bánh, kẹp bánh đều bao thầu hết, cháu và Tiêu Tiêu chỉ phần phụ việc thôi, thực sự giỏi ạ!”
“Thật ?”
Mã Xuân Phương xong khỏi ngạc nhiên vui mừng, “Xem vẫn là Binh t.ử bản lĩnh!
Chị và rể em ngày đầu dọn hàng, cứ gọi là cuống cuồng cả lên.”
Mã Kiến Binh gãi đầu, vốn định cánh tay đau thế , là nghỉ ngơi vài ngày?
Từ nhỏ đến lớn mỗi khi ông kêu mệt, mấy chị gái đều sẽ tranh giúp ông.
dáng vẻ vui mừng của chị cả, cùng ánh mắt đầy mong đợi của cháu gái, bao nhiêu lời phàn nàn đều thốt nữa.
Từ Nhâm dỗ em trai phòng trong xoa bóp dầu cho , buổi tối còn dọn hàng cơ mà, thể để “con lừa"... khụ, gục ngã :
“Vất vả cho Tiêu Tiêu nhà , lát nữa chị đồ ngon cho em ăn.”
Nghe thấy thưởng đồ ngon, Từ Tiêu hớn hở chạy phòng trong xoa bóp cho .
Từ Nhâm xuống kiểm kê sổ sách.
Từ Ngũ Nhất thấy việc gì cho , liền bê một đống thau chậu cần rửa giếng trời.
Mã Xuân Phương hớn hở xuống bên cạnh con gái, bà thích nhất là con gái đếm tiền.
Được tham gia thì càng , tham gia thì xem cho sướng mắt cũng tệ.
“Hôm nay chuyện ăn bên phía bố và khá , khối bột ủ đều hết sạch .”
Từ Nhâm chia doanh thu của hai sạp đếm riêng, ghi chép đương nhiên cũng tách biệt.
Đếm xong tiền lẻ đếm tiền chẵn, đếm xong tiền giấy thì đếm tiền xu.
Tốc độ đếm tiền mỗi ngày đều tiến bộ rõ rệt.
Cứ đà mà luyện tập, cô cảm thấy thể đảm nhiệm công việc nhân viên đếm tiền ở ngân hàng luôn , để mấy cái máy đếm tiền đời thất nghiệp.
“Thế nào?
Có nhiều hơn sáng qua mấy đồng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1493.html.]
Thấy con gái đếm xong bắt đầu ghi chép, Mã Xuân Phương nôn nóng hỏi.
“Sạp 1 hôm nay doanh thu 43 đồng 6 hào.”
Sạp 1 chính là sạp của vợ chồng Mã Xuân Phương.
Mã Xuân Phương xong kích động vỗ đùi đ.á.n.h đét:
“Ái chà!
Phá mốc bốn mươi đồng !
bảo hôm nay ăn mà!
Sạp của các con thì ?
Mau tính xem!”
“Sạp 2 hôm nay doanh thu 35 đồng 8 hào!”
“Thế cũng tệ!”
Mã Xuân Phương bấm ngón tay tính toán một hồi, “Cộng là hơn 79 đồng !
Thiếu một tí tẹo nữa là 80, cố gắng thêm chút nữa là phá mốc một trăm !”
Từ Nhâm một cái, Mã Xuân Phương lập tức bình tĩnh :
“Biết , còn trừ một nửa tiền vốn nữa mà.
Thế thì cũng ít , đây mới chỉ là buổi sáng, còn sạp buổi đêm dọn nữa!”
Lúc , Mã Kiến Binh đang hưởng thụ màn xoa bóp của cháu ngoại cũng yên nữa, mang theo mùi dầu xoa bóp nồng nặc từ phòng trong lao :
“Chị cả, em kiếm bao nhiêu?”
“Em...”
Mã Xuân Phương đang định báo tiền, thì Từ Nhâm ngắt lời:
“Cậu ơi, sạp 2 của chúng sáng nay bán 35 đồng 8 hào, khi trừ chi phí thì lãi gộp 18 đồng.
Cháu, và Tiêu Tiêu ba phân phối theo lao động.
Cháu phụ trách xe ba bánh , dạy học giai đoạn đầu, dọn hàng giai đoạn cuối; phụ trách bánh, bán bánh; Tiêu Tiêu phụ trách nhóm lò, tìm tiền lẻ.
Vì cháu nhận 8 đồng, nhận 6 đồng, Tiêu Tiêu nhận 4 đồng.
Nhìn xem, cháu đều ghi hết ở đây , đợi đến cuối tháng sẽ kết toán phát lương.”
“Oa!
Em cũng phần ạ?”
Từ Tiêu xong vui mừng nhảy cẫng lên, “Em cũng lương ạ?”
Mã Xuân Phương lườm con trai một cái, đang định “Nhỏ tuổi thế thì lấy lương gì, chị con chỉ thế thôi”, nhưng thấy con gái xoa đầu con trai, nụ ấm áp :
“Tất nhiên !
Đã là phân phối theo lao động mà, tuy phân công khác , thu nhập cao thấp, nhưng em bỏ công sức vất vả thì chị sẽ để em chịu thiệt.
Em thể để dành để dùng, cũng thể gửi chỗ chị, chị sẽ trả lãi cho em, đợi khi em trưởng thành thì rút để khởi nghiệp.”
Từ Tiêu chút do dự :
“Em gửi chỗ chị ạ.”
Mã Xuân Phương trong lòng tức ách:
“Thằng nhóc thối !
Mẹ con còn đây !
Có tiền đưa bố giữ, đưa cho chị con gì!
Chị con sớm muộn gì cũng lấy chồng, chẳng lẽ nó còn định mang tiền của nhà họ Từ sang nhà chồng ?”
Bà thầm nghĩ nhất định tẩy não cho con trai thật kỹ, đừng để đến lúc nhận tiền thật đem giao cho con gái giữ.
Nói thật, bà hối hận vì để con gái chủ gia đình .
Con bé đúng là kiểu “một lời , ai dám cãi", nó một thì ai hai, nó cũng .
Tiền tay nó là thấy nữa, cũng nó giấu ở .
Kiếm ít thì thôi, đằng mỗi ngày thu mấy chục đồng, đều con gái thu giữ, trong lòng bà thoải mái cho ?
Mã Xuân Phương mấy xúi giục chồng đòi quyền quản gia, nhưng đàn ông đó là hiểu ý bà thật lòng thấy con gái quản gia hơn bà, mỗi đề cập đến chuyện đại quyền tài chính là ông giả ngu giả ngơ, bà tức ch-ết .