Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1500
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Về phần ăn uống, vẫn là do Từ Nhâm quyết định.”
Cô thấy cá diếc, cá trắm cỏ hoang dã khá tươi ngon thì mua vài con nuôi trong chum, nhưng vì trời nóng, lo nuôi lâu nên hôm nay kho, ngày mai hầm đậu phụ, ngày nào hai bữa cũng món mặn;
Thấy sạp thịt bò thịt bò vàng tươi liền cân một cân mang về, nửa cân xào ớt, nửa cân nước sốt thịt bò, nước sốt trộn cơm thì ngon tuyệt trần.
Mã Xuân Phương lúc đầu còn càm ràm vài câu, chê chi tiêu lớn, cứ ăn theo kiểu thì bao giờ mới mua nổi cửa hàng đây.
Lúc , em trai trong lòng bà cũng còn quan trọng đến thế nữa, ít nhất là quan trọng bằng cái cửa hàng.
Hoặc là “xa thơm gần thối", lúc thường xuyên gặp mặt thì hễ cái gì đều nhớ đến em trai, giờ ngày nào cũng gặp mặt, ngày ba bữa ăn chung với , em trai so với hai đứa con cũng chẳng gì khác biệt, ngược bà bắt đầu xót tiền chi tiêu trong nhà.
Tuy nhiên, ăn vài món con gái nấu, ăn món mua ở nhà ăn tập thể món chồng xào, lúc nào cũng thấy chẳng vị gì.
Trước đây vài miếng bắp cải đậu phụ dưa muối đậu nành là thể xong một bát cơm, giờ đối diện với bắp cải đậu phụ, dưa muối đậu nành thì bỗng nhiên thấy nhớ món đầu cá hầm đậu phụ, cá nấu dưa chua của con gái, dần dần bà cũng gì nữa.
Lão thợ cả nhà ăn tập thể nhà máy cơ khí hôm đó khi mua bánh nướng và bánh sốt tương nhà họ Từ về, vẫn luôn dư vị mãi, và tin loại bánh nướng ngon như , nên cứ lật lật thớt để nghiên cứu.
Sau vài cải tiến, bánh nướng nướng , những nhân viên nhà ăn phụ tá cho ông đều bảo ngon hơn nhiều, nhưng so với sạp bánh của nhà họ Từ thì vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Và theo cách , bánh nướng của nhà ăn tập thể cũng bắt buộc tăng giá mới , thể tiếp tục bán một hào một cái nữa, nếu sổ sách nhà ăn sẽ thâm hụt.
Bánh nướng nhân đường đỏ và hành thịt e là cũng tăng lên ba đến năm hào.
Cứ như , các công nhân đương nhiên vẫn lựa chọn ăn ở bên ngoài, sạp bánh họ Từ chỉ bánh nướng ngon mà còn cả món bánh sốt tương mà lão thợ cả nhà ăn tập thể mãi vẫn .
Ông thợ cả tâm phục khẩu phục .
Dứt khoát thông báo với ban lãnh đạo nhà máy một tiếng, nhà ăn tập thể sẽ cung cấp bánh nướng nữa, các món ăn sáng khác vẫn giữ nguyên.
So với các loại bánh, ông giỏi bao t.ử (bánh bao), màn thầu, các món cháo hơn, nhà ăn tập thể sẽ chuyên cung cấp điểm tâm sáng về phương diện .
Như lúc bản ông ăn bánh nướng thì cũng thể đến sạp bánh nhà họ Từ mua mấy cái ăn cho đỡ thèm.
Ban lãnh đạo nhà máy vốn dĩ hầu như mua đồ ăn sáng ở ngoài, hoặc là ăn ở nhà mới đến, hoặc là đến thẳng nhà ăn tập thể ăn.
Nghe bánh nướng ở ngoài ngon đến mức lão thợ cả cũng phục sát đất, khỏi tò mò xem bánh nướng nhà họ Từ ngon đến mức nào, nên bảo thư ký mua cho họ một phần.
Ăn xong một cái là mê ngay món bánh nướng và bánh sốt tương của nhà họ Từ.
Mấy ngày liền đều bảo thư ký đến xếp hàng.
Một đồn mười, mười đồn trăm, truyền đến tai của ban lãnh đạo các nhà máy lớn khác, họ cũng tò mò, cũng cử thư ký đến mua bánh.
Lúc , giám đốc nhà máy dệt phát hiện ngay cổng nhà máy một sạp bánh phụ của nhà họ Từ, ông khép miệng, khác cử thư ký chạy một quãng đường xa để mua, ông thì ngay cổng nhà máy là thể mua .
Thế là ông quan tâm hỏi Mã Kiến Binh, đang bận rộn nướng bánh và rán bánh ngơi tay, mồ hôi nhễ nhại:
“Chàng trai trẻ bản lĩnh đấy, cân nhắc thuê một cửa hàng ở gần nhà máy chúng để kinh doanh lâu dài nhỉ?
Như cần mỗi ngày hai chuyến dọn hàng, thu hàng, cũng cần lo lắng dầm mưa dãi nắng nữa.”
Mã Kiến Binh thụ sủng nhược kinh ( thương mà lo):
“Cháu, cái , mới bắt đầu ạ...”
“Ha ha ha!
Cũng đúng!
Khởi nghiệp mà, luôn một quá trình!
Làm lắm!
đ.á.n.h giá cao !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1500.html.]
Chắc chắn thể đạt thành tựu lớn!
Đến lúc thuê cửa hàng thì cân nhắc khu vực gần nhà máy chúng nhé!”
Giám đốc vỗ vai ông, xách túi bánh nướng và bánh sốt tương mới lò hài lòng rời .
Mã Kiến Binh từ miệng những nữ công nhân nhà máy dệt vây quanh sạp mua bánh mà , chuyện với ông chính là giám đốc của họ, ngay lập tức như tiêm m-áu gà.
Ông tự động bỏ qua câu cuối cùng của giám đốc, trong đầu là:
“Đường đường là giám đốc mà khen ông tiền đồ, tương lai thành tựu lớn đấy!”
Thế là ông càng hăng hái hơn!
Từ Nhâm thấy trong thời gian cần cô cầm củ cà rốt vung roi nhỏ dỗ dành đe dọa thúc giục mà vẫn tự giác, liền dần dần buông tay để ông tự phụ trách sạp hàng.
Cô thể ngày nào cũng theo ông nướng bánh, bán bánh mãi , sư phụ dẫn dắt qua cửa, tu hành là ở bản mỗi , đến lúc để ông tự .
Tuy nhiên Từ Tiêu vẫn theo, giúp thu tiền, tìm tiền lẻ, ngộ nhỡ manh nha gì đó cũng sớm báo cho cô , để kịp thời dập tắt.
Nghĩ đến việc em trai tháng chín khai giảng sẽ lớp một trường tiểu học, dường như trường học vẫn chốt xong.
Mấy ngày nay cô bắt đầu chuyên tâm chạy vạy việc .
Lúc rảnh rỗi cô còn thu dọn đất nhỏ đối diện cửa sổ phía Nam tầng một thành hai khoảnh nhỏ.
Phía gần mái hiên hơn thì lót những mảnh gạch vụn thải từ công trường, dùng để xếp hai cái lò bánh nướng và sọt đựng than quả bàng.
Trên mái hiên chống vài thanh gỗ, đóng một cái lều che mưa đơn giản, ngày mưa cũng lo chỗ để đồ.
Phía đất sát tường bao thì cô khai phá để trồng rau.
Ngoài hành gừng tỏi và các loại gia vị thường dùng cho sạp bánh , cô còn trồng vài loại rau theo mùa, đất trồng cà tím, củ cải, rau muống.
Trên giàn dựng bằng cọc tre thì leo giàn mướp, bầu, đậu đũa.
Sát tường bao cô còn trồng hai cây đậu ván, lúc hoa, cả trong tường ngoài tường đều là sắc tím của hoa đậu ván.
Khoảng đất nhỏ rộng chừng mười mét vuông Từ Nhâm tận dụng vô cùng triệt để.
Còn về phần thềm đất cửa nhà, khác đều dùng để trồng rau, cô dùng gạch vụn lót thành một cái thềm nhỏ dính bùn đất, ban ngày dùng để phơi quần áo, chăn màn, buổi tối đặt cái ghế để hóng mát.
Xung quanh chừa một vòng đất bùn, dùng những thanh tre đan thành một bồn hoa nhỏ hẹp, trồng bạc hà, hương thảo, ngải cứu...
đều là những loại cây hương liệu thể thực phẩm, tác dụng xua đuổi côn trùng và muỗi.
Lúc đầu để ý, bởi vì ai cũng bận rộn mà, thì bận , thì bận dọn hàng.
Mãi cho đến khi hoa cỏ, rau củ quả trồng xuống mọc lên tươi , thậm chí hoa kết trái, những hàng xóm trong khu nhà tập thể mới chợt nhận :
“Khoảng sân nhỏ của nhà lão Từ dọn dẹp thật quá!”
Trưa hôm nay, Mã Xuân Phương xách một thùng nước máy lấy từ giếng trời bước cửa nhà với đầy vẻ càm ràm:
“Tiêu Đông Mai đúng là thật cách mở miệng, bảo tặng bà một cây bạc hà, là nhà bà gần đây muỗi, dùng bạc hà để xông.
Có muỗi thì bà mà thắp hương muỗi chứ, , hương muỗi thì nỡ dùng, đến hỏi mượn bạc hà của .
Mẹ mà cho , những khác cũng đến hỏi đòi, thì cho cho đây?
Người đòi, đòi, bạc hà nhà còn bao nhiêu?
Vốn dĩ cũng chẳng mấy cây...”