Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1506

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vì cô vẫn quyết định thuê một cửa hàng.”

 

Xung quanh nhà máy quặng sắt và nhà máy cơ khí cửa hàng nào, mấy tiệm tạp hóa nhỏ đều là nhà dân mở một cái cửa sổ cải tạo .

 

Trái bên cạnh nhà máy dệt một cửa hàng nhỏ đang sang nhượng, đây là một tiệm cắt tóc, giờ chẳng gần đó mới mở một tiệm cắt tóc kèm cả phòng tắm , tiệm mới khai trương tháng đầu tiên cắt tóc tặng phiếu tắm rửa, cư dân quanh đây đều đến đó cắt tóc hết, việc ăn của tiệm liền sa sút t.h.ả.m hại, cuối tháng mười hết hạn hợp đồng thuê nhà, ông chủ thuê tiếp nữa, định đổi chỗ khác để mở tiệm.

 

Từ Nhâm liền hẹn chủ nhà đến xem mặt bằng, vì đây là tiệm cắt tóc nên bức tường hướng phố là cửa sổ, mở thuận tiện để mời chào khách; điện nước cũng đều thông suốt, còn lắp ba cái bồn rửa tay, thật là thuận tiện cho nhà cô.

 

Từ Nhâm chốt thuê cửa hàng ngay tại chỗ, thời hạn thuê nửa năm.

 

Nửa năm , cô nhẩm tính kiểu gì cũng đủ tiền để thầu một cửa hàng .

 

Trả ba tháng tiền thuê, lấy chìa khóa, Từ Nhâm tiện đường đến cổng nhà máy dệt thăm ....

 

“Kiến Binh, thôi, thôi, bán bánh nướng gì chứ, đang thiếu một chân đây, chỉ thiếu mỗi ông thôi."

 

Mã Kiến Binh mới bày sạp ở chỗ cũ, bắt đầu nướng mẻ bánh đầu tiên, nồi bánh hương vị tương đầu tiên, tranh thủ khi tiếng chuông tan ca của nhà máy dệt vang lên, công tác chuẩn chào đón đợt khách hàng đầu tiên, thì đúng lúc , ba kéo đến, đều là những bạn bài đây từng chơi cùng.

 

Ba cũng giống như ông lúc đầu, đến thành phố để trốn nợ, lúc đầu tìm một việc khuân gạch, trộn xi măng ở công trường xây dựng, chê lương thấp việc mệt, hai ngày nghỉ, lúc đang lang thang phố thì thấy sòng mạt chược, ngứa tay, trong mới phát hiện đó là một ổ c.ờ b.ạ.c, chủ ổ bạc thấy ba họ là những con bạc lâu năm, liền mời họ việc cho , lúc ăn thì để họ mồi nhử kiêm cho vay nặng lãi; lúc ăn thì để họ phố phát tờ rơi.

 

Chẳng là, dạo việc ăn của sòng mạt chược chút vắng vẻ, ba họ chủ phái ngoài phát tờ rơi, thật khéo gặp Mã Kiến Binh đang dọn sạp hàng đêm, liền nhiệt tình kéo ông đến sòng mạt chược đ.á.n.h vài ván.

 

Mã Kiến Binh , ba liền cứ một câu, một câu dùng lời lẽ khích bác ông, cái gì mà thiếu một chân lâu , rủ đ.á.n.h vài ván cũng chịu?

 

Uổng công đây lúc ông La đòi nợ họ còn từng giúp Blabla...

 

Mã Kiến Binh thấy họ lôi kéo cho bày sạp, thấy nhà máy dệt sắp tan ca , lỡ như cô gái ông thích thấy ông lôi lôi kéo kéo với của sòng mạt chược, ấn tượng về ông sẽ thì ?

 

Đành thu dọn sạp hàng, :

 

“Thôi , lâu ngày gặp, đ.á.n.h với các ông vài ván, chỉ vài ván thôi nhé, giờ cơm tối về đấy."

 

“Được !"

 

Ba đưa Mã Kiến Binh đến sòng mạt chược, để giữ chân con cá lớn , ba họ cố ý đ.á.n.h bài thua cho ông.

 

Mã Kiến Binh thắng tiền, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, khi về nhà, ông coi tiền thắng là doanh thu của đêm đó và nộp cho cháu gái.

 

trong lòng vẫn chút chột , vì ông ý định đến sòng mạt chược nữa.

 

ba mới quăng mồi câu còn thấy thu hồi vốn, thể buông tha cho ông, thế là hôm nay kéo đến.

 

Mã Kiến Binh nịnh nọt chia cho ba mỗi một cái bánh nướng đường đỏ mới lò:

 

“Các ơi, em thực sự , hôm nay , để hôm khác nhé!

 

Hôm khác rảnh em sẽ đến tìm các chơi."

 

“Kiến Binh, thế thì mất vui !

 

Hôm qua chúng chẳng ?

 

Hôm nay tiếp tục chứ, ông thể thắng tiền thì nữa nha."

 

“Không , , em ý đó, em là hôm nay dứt , ..."

 

“Lần thế nào?"

 

Từ Nhâm xuất hiện lưng ông tiếng động.

 

Mã Kiến Binh giật một cái, cái bánh nướng trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

 

“Nhâm...

 

Nhâm Nhâm, cháu đến đây?"

 

“Cháu đến giúp mà."

 

Từ Nhâm xắn tay áo lên, tươi rói hỏi ba đang ngây sạp:

 

“Ba vị chú đây ăn bánh nướng vị gì ạ?

 

Cháu đóng gói cho."

 

Mao Đại Cường hì hì :

 

“Cháu là cháu gái của Binh t.ử ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1506.html.]

Thế thì quá, cháu giúp cháu trông sạp một lát , chúng đ.á.n.h vài ván mạt chược, một lát nữa..."

 

Mã Kiến Binh hận thể xông lên bịt miệng , trong lòng thầm nhủ thôi xong , xong đời !

 

Khả năng cao là ông sắp ăn đòn !

 

Từ Nhâm nhạt:

 

“Bây giờ e là ạ!

 

Một cháu bận xuể, là đợi dọn hàng xong ?"

 

“Chuyện ..."

 

“Được , các cứ bận , chúng đợi Binh t.ử ở bên cạnh."

 

Ba đưa mắt hiệu cho , lùi một gốc cây đại thụ bên cạnh, xổm ở đó hút thu-ốc đợi.

 

Mã Kiến Binh lén cháu gái một cái, thắc mắc tức giận?

 

“Nhâm Nhâm, cái đó, chỉ một thôi, họ cứ lôi kéo , nhưng thua, còn thắng năm mươi tệ..."

 

Từ Nhâm thèm để ý đến ông.

 

Mã Kiến Binh cuống lên, còn định giải thích tiếp thì công nhân nhà máy dệt tan ca, đột nhiên ùa tới một nhóm tranh mua bánh vị tương và bánh nướng.

 

Có một bà chị hỏi một câu:

 

“Ông chủ, hôm qua thấy bày sạp?

 

Hôm qua mưa."

 

Mã Kiến Binh trong lòng đắng ngắt, liếc trộm cháu gái, phát hiện cô đang như , trong lòng gào thét thôi xong , xong đời !

 

Lần tổ tông như chính là hôm đ.á.n.h ông ở trấn Mộc Tu.

 

Bà chị đó vẫn còn đang :

 

“Ông chủ, hôm qua hại đây đợi rõ lâu mà ăn bánh nướng nhà ông, hôm nay bán rẻ cho chút nhé."

 

“..."

 

Bà chị ơi, cầu xin bà đừng nữa!

 

Mã Kiến Binh c.ắ.n răng bán cho đến khi dọn hàng, tiễn khách cuối cùng , trời tối mịt .

 

Khóe mắt liếc thấy Mao Đại Cường ba vứt tàn thu-ốc vẫn còn lập lòe trong tay , dậy về phía , ông e dè về phía cháu gái:

 

“Nhâm...

 

Nhâm Nhâm..."

 

Từ Nhâm nhanh nhẹn thu dọn bát đĩa xoong nồi , tháo tấm ván cửa dùng mặt bàn xuống, đặt ngang lên xe ba bánh, đặt cái lò tắt lửa than lên xe, hất cằm một cái:

 

“Còn đợi gì nữa?

 

Đi thôi!

 

Chẳng đ.á.n.h vài ván ?"

 

“Hả?

 

Cháu... cháu cũng... cũng ?"

 

Mã Kiến Binh năng lắp bắp, “Chuyện ... chuyện !

 

Đó...

 

đó là nơi cháu thể đến."

 

Từ Nhâm liếc ông lạnh:

 

“Cậu nhỉ, , cháu ?

 

Trong tay cháu tiền vốn còn nhiều hơn cả đấy!

 

Số tiền phần lớn đều là của cháu hết!"

 

 

Loading...