Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1511

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Tiêu rưng rưng nước mắt Từ Nhâm, đầu mũi còn bộc phát một cái bong bóng nước mũi đúng lúc.”

 

Từ Nhâm chút nỡ , lấy một tuýp thu-ốc mỡ chống nứt nẻ, khi lau khô tay cho em trai thì bôi lên giúp .

 

“Bôi xong thì đừng cho tay xuống nước nữa, mặt để chị rửa giúp cho."

 

“Chị ơi chị đối với em quá, nhóc Béo còn bảo chị dữ hơn nó, nó sẽ bao giờ giúp nó rửa mặt rửa tay bôi thu-ốc cho nó ."

 

Thằng nhóc miệng mồm dẻo quẹo lấy lòng Từ Nhâm.

 

Từ Nhâm tức giận giơ tay khẽ gõ lên trán :

 

“Nhà thiếu miếng ăn miếng uống gì của em, em thèm ăn đến thế?

 

Cứ luôn tơ tưởng đến mấy viên kẹo trong túi khác ?"

 

mà em... chẳng em thấy sô cô la nhân rượu bao giờ ."

 

“Thứ em thấy đời còn nhiều lắm, chẳng lẽ cái gì cũng dùng thủ đoạn chính đáng để lừa gạt, để thắng về ?"

 

“..."

 

Từ Nhâm rửa mặt cho kể cho thế giới bao nhiêu là món ngon, chúng thì chăm chỉ học hành, nỗ lực việc, dùng thủ đoạn chính đáng để , chứ dựa c.ờ b.ạ.c, dựa lừa lọc, dựa những thủ đoạn hèn hạ đó.

 

bằng những thủ đoạn đó cũng hề vinh quang gì.

 

“Em quên ?

 

Em còn tiền gửi chỗ chị mà, tiền là do em qua lao động, em nếm thử mùi vị sô cô la nhân rượu thì thể đến tìm chị rút tiền tiêu vặt để mua."

 

Đôi mắt Từ Tiêu sáng rực lên:

 

“Em thể rút tiền để mua thứ em ạ?"

 

“Chỉ cần là thứ chính đáng, chỉ cần vượt quá hạn mức tiền gửi của em thì tất nhiên là ."

 

tiền để dành cưới vợ cho em."

 

“...

 

Có một lời của , em thể chọn lọc mà ."

 

“Thế nào là chọn lọc ạ?"

 

Thằng nhóc nghĩ ngợi một lát, dường như hiểu, “Ồ, nghĩa là cái gì đúng thì , cái gì đúng thì coi như gió thoảng bên tai ạ?"

 

“Từ Tiêu, con cái gì đó?"

 

Giọng của Mã Xuân Phương vang lên từ phòng ăn.

 

Hai chị em , đều nhịn thầm.

 

“Cười đủ ?

 

Cười đủ thì bàn , lấy bài tập ."

 

Từ Nhâm cảm thấy đối với thằng nhóc thể giáo d.ụ.c kiểu vui vẻ , vui vẻ quá dễ khiến chệch hướng.

 

Đã đến lúc thể hiện uy nghiêm của chị - kiểm tra bài tập của em trai .

 

Từ Tiêu ngơ ngác:

 

“Bài tập em xong từ lâu mà!"

 

Bình thường cứ về nhà là bài tập ngay, bất kể là , cứ điền đầy vở bài tập là coi như thành nhiệm vụ, thể ngoài chơi điên cuồng với đám bạn trong khu nhà .

 

Hôm nay còn ngoan hơn bình thường, khi về quan sát sắc mặt của Từ Nhâm bài tập, xong cũng ngoài chơi, một là vì tuyết rơi, chơi thì cũng chỉ chơi ở hành lang, ; hai là vì sai chuyện nên tự đuối lý, cầm chổi và hót r-ác thành thành thật thật quét dọn nhà cửa.

 

Từ Nhâm lau bàn một nữa, đảm bảo còn một vết dầu mỡ nào mới xuống cạnh bàn:

 

“Nhanh chân lên!

 

Chị chính là xem bài tập em xong, để xem bình thường em học hành nghiêm túc ."

 

“..."

 

Thôi .

 

Từ Tiêu chậm chạp lấy cặp sách , lôi vở bài tập ướm hỏi:

 

“Chị ơi, nếu em sai thì ạ?"

 

“Em xem?"

 

Từ Nhâm ném cho một ánh mắt để tự hiểu lấy.

 

Từ Tiêu càng căng thẳng hơn:

 

“Em... em mấy câu ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1511.html.]

“Thế lúc nãy em còn bảo xong ?"

 

“Thì đúng là xong mà."

 

Từ Tiêu gãi đầu, “Viết bừa cũng là mà chị."

 

“..."

 

Từ Nhâm bực chỉ tay em trai:

 

“Ngồi xuống!

 

Từ ngày mai trở , mỗi tối hãy mang những câu đây, chị giảng cho, giảng xong nếu còn thời gian thì xem bài của ngày mai một chút."

 

“Vâng, ạ."

 

Trong đêm tuyết đầu mùa, Từ Ngũ Nhất ở trong bếp chuẩn nhân bánh cho ngày mai, Từ ở trong phòng dùng máy khâu vá quần áo, Từ Nhâm ở phòng ăn giảng bài cho em trai.

 

“Thẫn thờ cái gì thế?

 

Chẳng bảo ?

 

Giảng cho mà vẫn ?"

 

“Biết , ạ."

 

Từ Tiêu gật đầu, ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi hoặc, “ mà chị ơi, em bảo hồi nhỏ chị học cũng kém lắm mà, những gì chị giảng liệu đúng ?"

 

“..."

 

Thật là phiền lòng quá mà.

 

Từ Nhâm từ đó trở thành gia sư riêng cho em trai.

 

Tan học đón về nhà, tiên bắt tự bài tập, còn cô thì nấu cơm tối trong bếp.

 

Có gì thì bữa tối sẽ giảng cho .

 

Giảng bài xong còn giúp hệ thống những kiến thức trọng tâm thầy cô giảng lớp một nữa, nếu thời gian thì xem nội dung ngày mai cho , nếu muộn quá thì cho ngủ.

 

Trẻ con mà, giấc ngủ vẫn là quan trọng.

 

Mã Xuân Phương thấy con gái đang giảng bài cho con trai, thật là chút đồng tình.

 

, bản Nhâm Nhâm hồi còn học cũng thường xuyên thi đạt, những gì nó giảng liệu đúng đây?

 

Đừng thằng Tiêu hiểu sai thì hỏng hết."

 

Mã Xuân Phương nhịn phàn nàn với chồng.

 

Hai chị em nhà đúng là một dám dạy, một dám học.

 

Từ Ngũ Nhất trái cảm thấy thế :

 

“Bất kể dạy đúng , con gái lòng như .

 

Bà xem, thằng Tiêu chăm chú thế mà?

 

Ham học hỏi luôn là điều ."

 

vạn nhất nó dạy sai thì ?"

 

“Thì chẳng còn thầy cô kiểm soát !

 

Bài tập nộp lên là do thầy cô chấm, sai chắc chắn sẽ chỉ .

 

Bà lo cái gì chứ?"

 

“..."

 

Mã Xuân Phương tinh thần lạc quan như chồng, bà lo lắng con trai con gái dạy hỏng, tất nhiên là đang về phương diện học tập, con gái mà cứ tỏ để dạy em trai, dạy những nội dung sai lệch, chẳng là đang gián tiếp hỏng con trai .

 

Thế là, hiếm khi bà quan tâm đến bài tập của con trai, tối hôm đó bà lật vở bài tập của xem, phát hiện bài tập gần đây 100 điểm thì cũng là đỏ.

 

“Tiêu , bài tập của con là do thầy cô giáo chấm ?"

 

“Tất nhiên ạ, thầy cô chấm thì ai chấm ạ?"

 

“Con thực sự đúng hết ?"

 

“Vâng ạ!

 

Con nhận hoa đỏ năm ngày liên tiếp đấy!"

 

Từ Tiêu tự hào lấy những bông hoa đỏ thầy cô khen thưởng , dán ngay ngắn thành một hàng cuốn sổ nhỏ mà Từ Nhâm thưởng cho , “Mẹ !

 

Con nhiều hoa đỏ thế !

 

Chị bảo đợi con tích đủ ba mươi bông hoa đỏ, tết sẽ đưa con chợ phiên, tùy con mua gì thì mua!"

 

“..."

Loading...