Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1512

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mã Xuân Phương khỏi hồ đồ, con gái dạy đều đúng hết ?

 

Vậy bản con bé cứ thi đạt mãi thế?”

 

Đây định sẵn là một ẩn lời giải.

 

Từ Tiêu từ khi cô giáo biểu dương, mỗi ngày đều thể mang một bông hoa nhỏ màu đỏ về nhà, sự tự tin trong học tập liền tăng vọt.

 

Hơn nữa dạo gần đây dù thời tiết , đều là chị đến đón, lúc đến đón còn mang theo cho một phần điểm tâm nhỏ, lúc thì là kẹo mạch nha, lúc là sữa miếng, lúc là bánh quy nhỏ tự tay chị nướng.

 

Cậu thật sự quá hạnh phúc .

 

Ngày trời quang mây tạnh, các bạn học khác đều tự về nhà, chỉ chị đón, còn điểm tâm để ăn.

 

Cậu một chị nhất thế giới!

 

Từ Nhâm:

 

“Nhóc nghĩ nhiều , chị chỉ sợ nhóc chứng nào tật nấy, lén chạy tiệm game chơi thôi.”

 

Từ Tiêu điều đó, mấy gặp Chu Đào đang lủi thủi đeo cặp sách về một , còn đắc ý khoe khoang những món ăn vặt đổi mỗi ngày trong tay với đối phương:

 

“Đây là chị tớ mua cho tớ đấy, ăn thì mà tìm chị !”

 

“Đây là bánh nướng vị mới chị tớ đấy, ngon cực kỳ luôn!”

 

“Đây là...”

 

Chu Đào ba ngày hai bữa dụ dỗ, thèm đến mức chịu nổi, bắt đầu quấn lấy Chu Kiều:

 

“Chị ơi, mai tan học chị đến đón em nhé!”

 

“Chị , thời gian.”

 

“Thế chị dẫn em cửa hàng bách hóa mua đồ ăn ?”

 

“Sao ngày nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thế, bài tập ?”

 

Chu Đào vui bĩu môi lầm bầm:

 

“Chị của Từ Tiêu ngày nào cũng đến trường đón , còn mang đồ ăn cho nữa, chị thì chỉ giục em bài tập.

 

Em một chị như thế cơ, cần chị nữa !

 

Hu hu hu!”

 

Chu Kiều:

 

“...”

 

Khóc đến tận lúc vợ chồng Chu Toàn Tài về, Chu Đào lau nước mắt nấc cụt :

 

“Bố ơi, bố nghỉ việc bán bánh nướng !

 

Con ăn bánh nướng bố !”

 

“...”

 

Thế là , nước mắt còn khô hưởng thụ một trận “hỗn hợp song đả" (bố cùng đ.á.n.h)....

 

Dưới sự đưa đón và bổ túc ngừng nghỉ mỗi ngày của Từ Nhâm, Từ Tiêu những tiệm game nào mà thành tích cũng ngày một tiến bộ, kỳ thi cuối kỳ lọt top 3 của lớp, trải qua một kỳ nghỉ đông vô cùng vui vẻ.

 

bản tính thích lo chuyện bất bình.

 

Chẳng là học kỳ mới khai giảng lâu, gặp học sinh lớp bắt nạt đàn em của , chẳng chẳng rằng xông lên đ.á.n.h , thế là mời phụ .

 

Lúc đó vợ chồng Từ Ngũ Nhất đang bán hàng.

 

Sau khi xuân, băng tuyết tan chảy, chợ sáng và chợ đêm ngoài cổng nhà máy cơ khí mở cửa, hai vợ chồng cũng khôi phục việc bày hàng.

 

Luôn cảm thấy nếu bày hàng thì chẳng khác nào đang ném tiền ngoài cửa.

 

Vừa giáo viên mời phụ , Mã Xuân Phương chẳng suy nghĩ gì liền :

 

“Nhâm Nhâm con , dù chuyện học hành của em trai con là con hiểu rõ nhất.”

 

Từ Nhâm liền mặt bố đến trường một chuyến.

 

Nghe giáo viên chủ nhiệm của Từ Tiêu kể đầu đuôi sự việc, tìm hiểu nguyên nhân ——

 

Hai học sinh lớp năm nhốt Giang Niệm Thần, bạn của Từ Tiêu, trong nhà vệ sinh, còn ném pháo nổ qua cửa chớp gỗ trong, ném .

 

“Ha ha!

 

Nhìn nó kìa, co rúm trong góc trông t.h.ả.m hại !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1512.html.]

 

“Giờ thì sợ chứ?

 

Hôm qua hỏi xin tí tiền tiêu vặt mà chẳng cứng đầu lắm ?”

 

“Đưa tớ thêm một quả pháo nữa, tớ ném trúng nó mới !”

 

“Dừng tay!

 

Hai đứa khốn khiếp !”

 

Từ Tiêu khi Tiểu Bàng kể , giống như một quả tên lửa lao đến nhà vệ sinh, thấy đàn em ngoan ngoãn nhất quả nhiên nhốt bên trong, hai đứa lớp còn nhạo ném pháo trong, nổi giận!

 

Cúi đầu một cái, giống như một con bê con lao thẳng lên, dùng sức mạnh man rợ húc ngã một đứa xuống đất, khuỷu tay trầy xước da.

 

Đứa còn định tiến lên đỡ thì Từ Tiêu cướp lấy pháo nổ ném ngược , cháy sém cả quần.

 

“Sự việc diễn như thế đấy...”

 

Giáo viên chủ nhiệm kể xong, thật sự cảm thấy đau đầu, “Phụ của hai đứa trẻ đến từ lâu , giờ đang ở phòng hiệu trưởng, lúc đến hùng hổ lắm, đòi nhà trường đuổi học Từ Tiêu, nếu đuổi học thì cũng ghi học bạ gì đó.

 

Cụ thể thế nào còn xem hiệu trưởng...”

 

Từ Nhâm tỏ ý hiểu, cảm ơn giáo viên chủ nhiệm dắt Từ Tiêu :

 

“Đi!

 

Chị em cũng đến phòng hiệu trưởng.”

 

Từ Tiêu quẹt nước mắt nước mũi níu tay chị:

 

“Chị ơi, chị ơi, em sai , chị đừng để hiệu trưởng đuổi học em.”

 

“Tại đuổi học em?”

 

Từ Nhâm xoa đầu , “Mặc dù cách của em cần xem xét , nhưng là em !”

 

“...”

 

Từ Tiêu rưng rưng nước mắt ngơ ngác hỏi:

 

“Chị thấy em đúng ạ?”

 

“Tất nhiên!

 

Tiêu diệt đại ca trường học, ai cũng trách nhiệm!”

 

Từ Nhâm lấy khăn tay, dịu dàng lau nước mắt nước mũi cho em trai, “ là em may mắn, bọn chúng phản ứng chậm, nếu với hình nhỏ bé của em, thể em cũng sẽ trở thành bên ăn đòn đấy.

 

Về nhà uống nhiều sữa , cố gắng lớn cho cao to lên!

 

Chúng chủ động gây chuyện, nhưng cũng sợ chuyện.

 

Đi!

 

Đến phòng hiệu trưởng!”

 

Từ Tiêu gật đầu thật mạnh, ngô nghê, theo Từ Nhâm đến phòng hiệu trưởng.

 

Hai chị em bước cùng một kiểu “ nhận ", toát khí thế như hàng vạn quân mã.

 

Giáo viên chủ nhiệm thật sự ngẩn tại chỗ một hồi lâu.

 

Lại còn phụ như ?

 

Con đ.á.n.h , tuy xuất phát điểm là vì bất bình nhưng cũng gây chuyện, phụ bình thường khi gọi đến trường, ai mà chẳng tát cho con một cái ?

 

Trách nó gây họa!

 

Sau đó mới kỳ kèo với phụ đối phương, cố gắng giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất, giống như phụ của Từ Tiêu...

 

Giáo viên chủ nhiệm hồn, thấy hai chị em bước phòng hiệu trưởng, vội vàng đuổi theo, tuyệt đối để xảy đ.á.n.h trong phòng hiệu trưởng.

 

Trong phòng hiệu trưởng, phụ của hai học sinh lớp năm đang vây quanh hiệu trưởng, một câu một câu tố cáo “tội trạng" của Từ Tiêu;

 

Một bé gầy gò đang cố gắng kiễng chân, tranh luận với mấy lớn:

 

“Tiêu Tiêu là đang việc giúp cháu, đuổi học !

 

Có đuổi thì đuổi cháu !”

 

“Cốc cốc cốc!”

 

Từ Nhâm đưa tay gõ tượng trưng lên cánh cửa đang khép hờ, đó dắt em trai bước , ánh mắt đảo qua gương mặt của mấy vị phụ :

 

 

Loading...