Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1515

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Tiêu tư thế gồng bắp tay lên, khiến cả nhà rộ cả lên.”

 

Từ Nhâm mỉm xoa đầu em trai, mới tiếp tục chuyện tiếp theo.

 

“Lúc con hứa với , khi trả hết nợ, cửa hàng sẽ giao cho tự quản lý, tự chịu lỗ lãi...”

 

“Nhâm Nhâm, là cứ như bây giờ .”

 

Mã Kiến Binh ngắt lời cô, “Cậu sợ quản nổi.”

 

Từ Nhâm suy nghĩ một chút :

 

“Vậy thì thuê cửa hàng trưởng .

 

Bao giờ tách riêng thì cứ với con bất cứ lúc nào.”

 

thì tay nghề của cô, qua hai năm nhào bột nặn bánh liên tục , luyện .

 

“Vậy , chủ yếu là hai chuyện thôi, tiếp theo là phát lương đây!”

 

Mọi vui vẻ thẳng dậy, mỗi tháng đều mong ngóng ngày nhất.

 

Từ Nhâm bỏ lương của mỗi phong bì, đưa tận tay từng , bảo họ tự đếm , đối chiếu xong thu .

 

Nói trắng là để họ sờ nắn một chút, sờ xong vẫn gửi chỗ cô như cũ.

 

Đồng thời cô ghi tiền, ngày tháng sổ lương trong tay họ, đóng dấu riêng của , thì cho chính quy, để họ yên tâm.

 

Bởi vì tháng cũng là tháng cuối cùng của quý , cho nên ngoài tiền lãi còn tiền thưởng.

 

Tiền thưởng là mỗi một chiếc áo len mới.

 

Áo len đan cho Mã Xuân Phương vẫn là kiểu áo cánh dơi lông hải mã đang thịnh hành bấy giờ, khiến bà mừng rỡ nhận lấy là gương thử ngay.

 

Mã Kiến Binh mà thèm:

 

“Nhâm Nhâm, mỗi tháng lương của cũng gửi chỗ con, mỗi quý cũng chia phúc lợi chứ?”

 

Từ Nhâm co rút khóe miệng:

 

“Cậu , bố con là vì tạm thời dùng đến tiền mới gửi chỗ con, chẳng đang tìm hiểu đối tượng ?

 

Tìm hiểu đối tượng mà cần dùng đến tiền ?”

 

“Vậy gửi một nửa nhé?”

 

“...”

 

Từ Nhâm nghĩ một chút :

 

“Cũng , để cưới vợ đưa cho mợ quản .”

 

Mã Kiến Binh gãi đầu, hì hì.

 

Ngày tháng trôi qua nhanh chậm.

 

Từ Nhâm đôi khi cũng thắc mắc:

 

“Thế giới nhỏ lẽ nào nhiệm vụ phụ ?”

 

Cô cảm thấy vận mệnh của các nhóm nhân vật đối chiếu trong gia đình xoay chuyển gần hết mà, nhiệm vụ thì cũng nên giao chứ?

 

Nghĩ thì:

 

“Nếu giống như thế giới nhỏ đây —— giao nhiệm vụ mà vẫn tăng thanh tiến độ thì cũng tệ.”

 

Lại là một ngày Chủ nhật, Từ Nhâm vẫn như lệ thường công viên dạy em trai chạy bộ buổi sáng, tập quyền.

 

quá thời gian hẹn mà Giang đàn em vẫn xuất hiện, Từ Tiêu nhăn mặt:

 

“Chắc Giang Giang lười ngủ nướng đấy chứ?

 

Em sang nhà tìm xem .”

 

Công viên ở giữa các khu tập thể của các nhà máy, cách nhà xa, Từ Nhâm nghĩ ở công viên cũng là chạy, để chạy một chuyến sang khu tập thể nhà máy ngũ kim cũng .

 

Đợi đầy mười lăm phút, Từ Tiêu hớt ha hớt hải chạy về, thở hổn hển :

 

“Chị!

 

Chị!

 

Không, xong !

 

Bố Giang Giang việc ngoài, nhốt một ở trong nhà, , chỉ thể ghé ban công chuyện với em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1515.html.]

 

lúc chúng em đang chuyện thì tầng nhà đột nhiên bốc cháy, cháy lan lên nhà nữa?”

 

“Cái gì?”

 

Từ Nhâm giật , “Tầng nhà bốc cháy ?

 

Thế báo cháy ?”

 

“Em nữa!

 

Rất nhiều vây quanh ở giếng trời, em định lên lầu nhưng bọn họ cản ...”

 

Từ Nhâm theo em trai chạy đến khu nhà tập thể ngũ kim, ở giếng trời tụ tập đông , sống ở đây, là cư dân đối diện đường, thấy ở đây cháy nên chạy sang xem, đều đồng loạt ngẩng đầu lên hướng tầng ba tầng bốn.

 

Nơi bốc cháy đầu tiên là phòng 309, những cư dân đang bàn tán xôn xao , nguyên nhân cháy là do bếp than đổ, tia lửa bén ga giường, màn tuyn, thế là bùng cháy dữ dội.

 

Hiện tại lửa từ ban công phòng 309 lan lên ban công phòng 409 , thể lờ mờ thấy một bé đang quấn tấm ga giường thấm nước chạy chạy trong phòng, đang dùng khăn ướt bịt kín các khe cửa sổ và khe cửa.

 

“Phương pháp là chị dạy em đấy, em mới bảo xong.”

 

Từ Tiêu chằm chằm về hướng tầng bốn, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ thì thầm.

 

“Em đúng!”

 

Từ Nhâm xoa đầu em trai, “Em ngoan ngoãn đợi ở đây nhé, chị...”

 

Vừa định lên lầu cứu thì xe chữa cháy và xe cứu thương đến.

 

Một vòi nước mạnh mẽ nhanh ch.óng dập tắt ngọn lửa, lính cứu hỏa xông lên phá cửa phòng 409, bế Giang Niệm Thần xuống lầu, đưa lên xe cứu thương.

 

“Giang Giang!

 

Giang Giang!

 

Cậu chứ?”

 

Từ Tiêu trèo lên xe cứu thương cùng đến bệnh viện nhưng Từ Nhâm kéo :

 

“Đừng ảnh hưởng đến việc cấp cứu, chúng tự đến bệnh viện.”

 

“Người vẫn còn sống chứ?”

 

“Hình như còn sống.”

 

Hàng xóm trong khu nhà tập thể nhỏ giọng bàn tán:

 

“Thật là tạo nghiệp mà!

 

Hai vợ chồng nhà tiểu Giang cãi ly hôn cũng cần nhốt con trai ở nhà chứ, suýt nữa thì mất mạng !”

 

“Hai vợ chồng tiểu Giang định ly hôn ?

 

Chuyện là thế nào thế?”

 

“Cụ thể cũng rõ lắm, chỉ hai vợ chồng nhà họ hai năm nay cãi lắm, từ đầu năm ngoái cãi đến tận bây giờ , tội nghiệp đứa nhỏ...”

 

“Hèn gì thường xuyên thấy đứa nhỏ một ăn ở căn tin, tội nghiệp thật...”

 

Thậm chí ngay cả bây giờ nhà bốc cháy, bố Giang Niệm Thần cũng mãi thấy xuất hiện.

 

Đến giờ ăn, Từ Nhâm xách giỏ, dẫn theo em trai đến bệnh viện thăm hỏi, thấy hai cô y tá nhỏ ở trạm y tá đang chuyện:

 

“Bố phòng 216 vẫn đến ?”

 

“Chưa !

 

Y tá trưởng gọi điện đến đơn vị của họ , hôm nay là Chủ nhật, họ căn bản thêm ở đơn vị, cũng .”

 

“Nghe đang thủ tục ly hôn, cục dân chính lấy chứng nhận ly hôn đấy chứ?”

 

“Có khi thế thật đấy.

 

Nghe bố đứa trẻ ngoại tình, với yêu cũ, đứa trẻ ép bố đứa trẻ tay trắng, bố đứa trẻ đồng ý, hai cãi qua cãi ồn ào hơn một năm trời , tội nghiệp đứa nhỏ, kẹp ở giữa thùng thu-ốc s-úng, còn suýt nữa thì mất mạng trong đám cháy...”

 

“Liên lạc , liên lạc !”

 

Lúc , một y tá khác chạy nhỏ đến :

 

“Y tá trưởng liên lạc với bố đứa trẻ phòng 216 , là đang ở cục dân chính thủ tục ly hôn, hai bên đang dỗi , ai cũng nuôi con trai.

 

Nghe tầng nhà họ bốc cháy, ngọn lửa suýt chút nữa lan trong nhà, con trai họ hít khói bụi cần thở oxy điều trị, thế mà họ còn đùn đẩy cho đấy!

 

Chẳng ai chịu đến bệnh viện cả.”

 

 

Loading...