Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1518

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái lũ g-iết ghê tay !

 

Lừa của nhà ba vạn tệ, cộng thêm hai vạn tiền bồi thường, tròn năm vạn tệ đấy, cứ thế mà chẳng thấy tăm nữa, vị trí công tác giữ , tiền cũng lấy , đây là dồn cả nhà chúng đường cùng mà!

 

Sớm muộn gì cũng ch-ết đói, chi bằng nhảy lầu cho xong!”

 

Tiêu Đông Mai gào chạy lên sân thượng, những phụ nữ lên khuyên ngăn giữ .

 

“Ôi chao Đông Mai em đừng hành động bồng bột!

 

Nhà máy trả cho em, chỉ là bảo đợi một thời gian, giờ bên tài vụ thực sự lấy nổi nhiều tiền như thế, lương tháng cuối còn phát kìa...”

 

thế chị Đông Mai, chẳng đều như cả , đang đợi nhà máy đưa câu trả lời đây.”

 

“Các chỉ là mất việc, nhà chúng chỉ mất việc, hồi đó để giữ vị trí còn cho nhà máy vay năm vạn tệ đấy.

 

Giờ lấy , đổi là các xem cuống lên ?”

 

Tiêu Đông Mai đoạn, gào lên nức nở.

 

Từ Nhâm trong lòng thắc mắc, nhà họ Chu chẳng ký thỏa thuận giữ vị trí ?

 

Nhà máy đóng cửa vẫn thể nhận một khoản tiền thôi việc mà, náo loạn thành thế ?

 

Không ai hỏi thắc mắc trong lòng cô, chuyện liền giải đáp:

 

“Làm gì tiền thôi việc nào, chỉ lãnh đạo mới thôi.

 

Chu Toàn Tài cùng lắm cũng chỉ là một tổ trưởng phân xưởng, mà cái chức đó cũng là vì nể mặt ông cho nhà máy vay năm vạn mới đề bạt đấy, tiền thôi việc đến lượt ông !”

 

“Thế thỏa thuận giữ vị trí là ký trắng ?”

 

hỏi.

 

“Thỏa thuận gì chứ?

 

Không chuyện đó !

 

Các lãnh đạo chỉ miệng mấy câu thôi, nể mặt ông cho nhà máy vay năm vạn, đảm bảo để hai vợ chồng họ mất việc.

 

giờ cả nhà máy đều giữ nổi nữa , ai ai cũng mất việc, các lãnh đạo tự lo còn xong, ai còn quản mấy câu thỏa thuận miệng nữa chứ.”

 

“...”

 

Từ Nhâm kinh hãi, hai vợ chồng nhà họ Chu rốt cuộc ký thỏa thuận giữ vị trí với nhà máy ?

 

Hèn gì Tiêu Đông Mai đòi nhảy lầu!

 

Năm vạn tệ cho nhà máy vay, kết quả chỉ hơn công nhân mất việc đợt đầu hai năm rưỡi thâm niên, ngoài chẳng vớt vát chút lợi lộc nào, năm vạn đó còn bao giờ mới lấy ...

 

Mẹ ơi —— là con bướm nhỏ như cô vỗ cánh gây chuyện đấy chứ?

 

Từ Nhâm trong lòng chút chột , gọi em trai đang chơi với đám bạn ở giếng trời khu tập thể về nhà.

 

Sau khi Tiêu Đông Mai náo loạn một trận đòi sống đòi ch-ết, bầu khí trong cả khu tập thể công nhân đều trầm lắng.

 

Từ Tiêu học về kể rằng đám bạn trong tòa nhà đều ngoài chơi nữa.

 

“Cứ ngoài là bố mắng, ôi, các phụ uống thu-ốc pháo thế?”

 

Cậu bên bàn ăn, hai cái chân ngắn lơ lửng đung đưa, lẩm bẩm bài tập.

 

Từ Nhâm đối diện xem sổ sách.

 

Mấy ngày nay cô chạy đến mấy khu chợ cho phép bày hàng, bán một lô đồ dùng hàng ngày và linh kiện ngũ kim tích trữ trong tay, nhưng vốn lưu động trong tay vẫn còn thiếu nhiều mới đủ để thầu khu mỏ bỏ hoang.

 

“Chị ơi?

 

Chị ơi?

 

Chị đang nghĩ gì thế?”

 

Từ Tiêu ngắt lời cô.

 

“Sao thế?

 

Có bài nào ?”

 

“Em , em đang hỏi chị đấy?

 

Nhà ai mất việc , cũng chỗ ở, chị cau mày ủ rũ cái gì thế?”

 

“...”

 

Từ Nhâm cất sổ sách :

 

“Em còn nhỏ, những chuyện hiểu .

 

Tập trung bài tập của em !”

 

“Em hiểu nhiều lắm đấy nhé!

 

Sóng gió gì mà em từng thấy chứ?”

 

Từ Nhâm mà buồn :

 

“Câu em học ở thế?”

 

“Anh La ở thị trấn Mộc Tu đấy ạ, oai lắm, mỗi đến làng đòi nợ :

 

Lão La đây sóng gió gì mà từng thấy?

 

Mấy cái trò vặt của ông dẹp cho xong...”

 

Từ Tiêu bắt chước điệu bộ chủ nợ kiêu ngạo của La giống hệt như đúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1518.html.]

Mắt Từ Nhâm sáng lên:

 

“Phải !

 

Sao quên mất nhân vật nhỉ!”

 

Kích động quá, cô “chụt" một cái hôn lên mặt em trai:

 

“Làm lắm!

 

Tối nay chị món ngon cho em ăn!”

 

Từ Tiêu sờ sờ cái má hôn, thẹn thùng khổ sở:

 

“Xong xong !

 

Sự trong trắng của em là mất ?”

 

“Từ Tiêu!

 

Chị khuyên em bớt xem phim truyền hình !”

 

Giọng Từ Nhâm từ trong bếp vọng , “Chỉ phép xem phim hoạt hình nửa tiếng khi xong bài tập thôi.”

 

Từ Tiêu bĩu môi, lắc đầu quầy quậy :

 

“Phụ nữ mà, lật mặt nhanh như lật bánh tráng!”

 

“...”

 

Ngày hôm , khi tiễn em trai học, Từ Nhâm thẳng bến xe khách, đến thị trấn Mộc Tu tìm La.

 

Anh La đàn em báo tin cháu gái của Mã Kiến Binh tới, phản ứng đầu tiên là trốn.

 

“Cái con nữ sát tinh đến gì?

 

Tiền gốc của nó chẳng trả hết từ lâu ?

 

Tiền lãi cũng xóa nợ , vụ ăn đó đau đớn hết cả lòng mề, nó còn đến gì nữa?

 

Chắc đến tìm vay tiền đấy chứ?

 

Cứ bảo là nhà!”

 

Tuy nhiên, đợi kịp “bôi mỡ chân" để chuồn, Từ Nhâm mỉm :

 

“Anh La, lâu gặp!

 

Dạo thế nào?”

 

Anh La:

 

“...”

 

Mẹ kiếp, cô đến thì cái gì cũng !

 

Từ Nhâm thời gian dây dưa, thẳng vấn đề:

 

“Anh La, em vụ ăn , ...”

 

Anh La cứng cổ:

 

!”

 

Từ Nhâm :

 

“Đâu bảo , là em , nhưng thiếu tiền, đây chẳng đến tìm vay một ít .”

 

“...”

 

Anh ngay mà!

 

Anh ngay mà!

 

Cái con nữ sát tinh đến tìm chuẩn là chuyện gì !

 

Từ Nhâm vay của La một khoản tiền.

 

“Anh La, thực sự hợp tác với em ?

 

Sau khi khu mỏ bỏ hoang khôi phục màu xanh, phát triển thành khu nghỉ dưỡng hoặc vườn trái cây sinh thái, triển vọng đều đấy.”

 

Anh La kiên quyết mắc bẫy:

 

ăn lớn, nên tham gia .”

 

Không tham gia mà cô vẫy tay cái là vay mất hai mươi vạn , tham gia thì còn cái thể thống gì nữa?

 

Tuyệt đối tham gia!

 

Hơn nữa, khu mỏ bỏ hoang một ngọn cỏ mọc nổi mà còn trông mong nó khôi phục màu xanh ?

 

Còn phát triển thành khu nghỉ dưỡng, vườn sinh thái tiền như nước ư?

 

Nghe thôi thấy thực tế .

 

Anh La thà cho nữ sát tinh vay với lãi suất thấp, hơn nữa còn cho trả góp thúc nợ, cũng tuyệt đối hợp tác với cô.

 

Anh thua lỗ đến mức cái quần đùi cũng còn .

 

Nhiều năm , nhớ quyết định của ngày hôm nay, La hối hận đến mức đập đầu tường.

 

Ai mà ngờ chứ, cái con nữ sát tinh đó mà thực sự khôi phục một khu mỏ bỏ hoang thành một khu vườn sinh thái non xanh nước biếc, nồng độ ion âm cực cao!

 

Nuôi cá tôm, lập vườn trái cây, khu nghỉ dưỡng, các nhà đầu tư xây nhà ở, biệt thự ở gần đó, cơ hội phát tài lớn như chính miệng từ chối, hối hận kịp!!!

 

 

Loading...