Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1520

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:12:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế thì khác gì mua ?

 

Đấy vấn đề mấu chốt, mấu chốt là con thầu cái khu mỏ bỏ hoang chim thèm ị đó gì?

 

Lại còn tốn những mười bốn vạn tệ...

 

Ôi trời ơi!

 

Đây là chuyện gì chứ!

 

Rõ ràng là ném mười bốn vạn tệ xuống nước.”

 

Bố Từ cuống lên, định , “Không !

 

Chúng tìm giám đốc ngay, xé cái hợp đồng đó .”

 

“Bố ơi, hợp đồng , xé xé đều hiệu lực như ạ.”

 

“...”

 

Trời cao đất dày ơi!

 

Từ Ngũ Nhất xong mà chân tay bủn rủn cả .

 

“Mẹ con mà chắc chắn sẽ đ.á.n.h ch-ết hai bố con mất!

 

Hồi đó hai bố con bỏ hai vạn tệ mua hai căn phòng, con suýt nữa bóp ch-ết bố , tốn mười bốn vạn tệ, thầu còn là nhà ở, mà là một cái khu mỏ bỏ hoang đào rỗng...

 

Xong xong ...”

 

“...”

 

Hai bố con về đến nhà, ngầm hiểu ý là đều nhắc chuyện với Mã Xuân Phương.

 

Từ Nhâm nhắc là vì cảm thấy phản ứng của cô đa phần cũng giống bố cô thôi, chừng còn gay gắt hơn bố cô nữa.

 

kế hoạch khôi phục màu xanh cho khu mỏ bỏ hoang cũng xung đột với việc kinh doanh bánh nướng của gia đình, vì sự hòa thuận trong gia đình, thôi cứ thì hơn.

 

Từ Ngũ Nhất thì dám nhắc, sợ vợ nổi khùng.

 

Ông tin con gái tốn mười bốn vạn tệ mua...

 

, thầu một cái khu mỏ bỏ hoang, suýt chút nữa là trợn mắt ngất xỉu luôn .

 

Phản ứng của vợ ông chắc chắn sẽ còn dữ dội hơn ông nhiều.

 

Mã Xuân Phương yên tâm về hai bố con, đóng cửa tiệm sớm về nhà:

 

“Không bảo giám đốc tìm ông ?

 

Rốt cuộc là chuyện gì thế?”

 

“Không, chuyện gì .”

 

“Không chuyện gì mà còn đặc biệt gọi ông đến nhà máy, lỡ dở việc kinh doanh của chúng , thế bệnh !”

 

“...”

 

Mã Xuân Phương lâu giặt ga giường, vỏ gối, vì đóng cửa tiệm sớm về nhà nên bà tháo vỏ gối, ga giường giường và con trai xuống, cuộn tròn ôm xuống lầu giếng trời vò giặt.

 

Ga giường vỏ gối phòng con gái thì con bé tự giặt sạch sẽ hơn bà nhiều, căn bản cần bà bận tâm.

 

Từ Ngũ Nhất đợi bà khỏi cửa mới thở phào một dài, chỉ tay con gái:

 

“Bố con sớm muộn gì cũng ngày con dọa cho tim mà ch-ết thôi.”

 

Từ Nhâm nhịn :

 

“Bố ơi, mấy năm nữa bố sẽ thấy may mắn vì hành động ngày hôm nay của hai bố con đấy ạ.”

 

“Thôi cô!

 

Cô đừng dọa thêm nữa là cảm tạ trời đất lắm .”

 

Bố Từ xoa xoa l.ồ.ng ng-ực, “Bố thật đấy con gái, đừng mấy cái trò như thế nữa, mười bốn vạn tệ...

 

đáng sợ quá!

 

Giờ vay thì cũng vay , hợp đồng cũng ký , cách nào rút nữa, đành thôi.

 

Trong nhà tổng cộng bao nhiêu tiền?

 

cũng đều ở trong tay con, là con mang trả một phần , trả bao nhiêu bấy nhiêu, phần còn , bố với con, còn cả con nữa, chăm chỉ lụng chắc chắn sẽ trả hết thôi...”

 

Từ Nhâm chút xúc động:

 

“Bố ơi, bố yên tâm , con lo mà.

 

Trong nhà chuyện cứ như cũ ạ, sẽ ảnh hưởng gì .”

 

Bố Từ còn định gì đó thì Mã Xuân Phương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1520.html.]

 

“Bà thím Trương mua hai bánh xà phòng, một bánh giặt quần áo, một bánh để tắm.

 

Này, tiền để bàn đây.”

 

Nói đoạn, bà đặt tiền xuống, hăng hái đến ngăn tủ trong phòng vệ sinh lấy hai bánh xà phòng giặt và xà phòng thơm bóc tem, qua phòng ăn bà kỳ lạ hai bố con một cái.

 

“Hai bố con ông đờ đây gì?

 

Nhâm Nhâm hôm nay con đón Tiêu Tiêu ?

 

Thôi kệ , để nó tự về cũng , con nấu cơm , lẽ sẽ lên muộn một chút.

 

Nghe họ buôn chuyện đang đến hồi gay cấn đây!

 

Chẳng cái kẻ ngốc nào, thầu cái khu mỏ bỏ hoang của nhà máy, tốn những mười bốn vạn tệ cơ đấy...

 

Trời đất ơi!

 

là tiền nhiều chỗ tiêu, thầu cái khu mỏ bỏ hoang cái gì cũng đó...

 

Chậc, cũng là đứa con phá gia chi t.ử nhà nào nữa...”

 

Mã Xuân Phương vội vàng giếng trời ngóng hóng hớt, cầm xà phòng vội vã xuống lầu.

 

Hai bố con .

 

“Mẹ con mà đứa con phá gia chi t.ử đó ở ngay nhà ...”

 

“Thế thì nhất là đừng để ạ.”

 

“...”

 

phía văn phòng nhà máy cũng hề cố ý giấu giếm chuyện , đợt công nhân mất việc cuối cùng thường xuyên chạy lên văn phòng nhà máy ngóng xem lương tháng cuối bao giờ phát, lương thì ngóng gì, ngược ngóng kẻ phá gia chi t.ử, kẻ ngốc bỏ mười bốn vạn tệ thầu khu mỏ bỏ hoang hóa chính là con gái lão Từ.

 

Mã Xuân Phương khi chuyện thì gần như phát điên luôn .

 

“Ôi trời đất ơi là trời!

 

Mấy ngày còn đang với là nhà ai nuôi đứa con phá gia chi t.ử, coi tiền như r-ác như , mười bốn vạn tệ thầu cái khu mỏ bỏ hoang cái gì cũng đó, hóa chính là nhà ?

 

Ôi chao cái tim ... cái phổi ... sắp nổ tung vì tức đây!”

 

“Vợ , vợ bà bình tĩnh ...”

 

“Ông bảo bình tĩnh thế nào hả?

 

Từ Ngũ Nhất gan ông bây giờ càng ngày càng lớn đấy, giám đốc gọi ông chính là vì chuyện đúng ?

 

Ông về mà một câu cũng , hai bố con ông trong bầu bí chứa thu-ốc gì quản, nhưng nên, tuyệt đối nên lấy tiền trong nhà phá phách như ...”

 

“Không lấy tiền trong nhà .”

 

Từ Nhâm lấy hộp tiền và sổ sách cho bố xem:

 

“Tiền trong nhà một xu cũng động đến.

 

Tiền thầu khu mỏ bỏ hoang là con tự nghĩ cách vay, trả cũng là con tự trả ạ.”

 

Mã Xuân Phương thấy tiền vẫn còn đó thì cơn giận nguôi ít, nhưng cứ nghĩ đến con khổng lồ mười bốn vạn tệ là bà kìm mà gào lên:

 

“Mười bốn vạn tệ đấy!

 

Trời ơi!

 

Đến năm nào tháng nào mới trả hết đây!”

 

“...”

 

“Con xem một đứa con gái như con rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?

 

Tại tốn nhiều tiền như thế để thầu một cái khu mỏ bỏ hoang chứ?

 

Vì cái gì cơ chứ?

 

Tuổi của con lớn lớn nhỏ cũng chẳng còn nhỏ nữa, vốn dĩ còn định đợi con đủ mười tám tuổi sẽ tìm đối tượng cho con.

 

Ở khu đại viện cơ quan một bà cụ thường xuyên đến quán mua bánh nướng, mai mối mát tay, qua tay bà thì chẳng đám nào là thành cả, đám nào cũng viên mãn lắm, vốn định hai năm nữa sẽ nhờ bà giới thiệu đối tượng cho con, kết quả bây giờ nợ nần chồng chất như thế , con bảo mở miệng thế nào đây?

 

Nhà nào thèm rước một đứa con dâu như con về cơ chứ...”

 

Mã Xuân Phương , cảm thấy bầu trời như sụp đổ mắt.

 

Khó khăn lắm mới trông chờ em trai nên , những đ.á.n.h bạc nữa mà còn tìm một đối tượng việc ở nhà máy dệt, hai đứa tình cảm tiến triển , gì bất ngờ thì cuối năm là thể tổ chức hỷ sự .

 

Giờ thì , đến lượt con gái xảy chuyện.

 

Từ Nhâm bất đắc dĩ xổm xuống an ủi bà:

 

“Mẹ ơi, cho con thời gian năm năm, con đảm bảo sẽ trả hết khoản nợ, và bắt đầu chuyển lỗ thành lãi ạ.”

 

 

Loading...