Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1585
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:18:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , bọn họ thấy một giọng âm u, đáng sợ như thể đến từ địa ngục:
“C-ác-n-g-ư-ơ-i-đ-ế-n-r-ồ-i-s-a-o?
T-a-đ-ợ-i-c-ác-n-g-ư-ơ-i-đ-ã-l-â-u-l-ắ-m-r-ồ-i!"
Tiếp đó là một tiếng thở dài oán hận kéo dài.
“Á —— ma kìa ——"
“Á á á ——"
Mấy tên cướp sợ hãi ôm chầm lấy .
âm thanh kinh dị đó vẫn kết thúc, tiếng “khặc khặc khặc" vang lên, lúc thì là tiếng trong trẻo của trẻ con, lúc là tiếng già nua của một bà lão, lúc là tiếng trầm đục của một đàn ông trung niên:
“Khặc khặc khặc ——"
“Hì hì hì ——"
“Kiệt kiệt kiệt ——"
Đủ loại tiếng âm u hòa lẫn , tạo thành tiếng vang trong căn phòng vắng lặng.
Dưới nền nhạc BGM kinh dị, âm thanh đó càng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Có kẻ nhát gan thậm chí còn sợ đến mức tè quần, cứ ôm c.h.ặ.t lấy tên đại ca dám ngẩng đầu lên.
Nếu là bình thường, tên râu quai nón sớm đá văng , cái mùi nước tiểu nồng nặc đó khiến buồn nôn lộn cả ruột gan ngoài.
lúc chính cũng đang sợ hãi kém:
“Đây...
đây đúng là căn nhà ma ám !
Chạy mau!"
“Đi...
hả đại ca?"
“Địt nó chứ !
Cứ chạy tính!"
Cả lũ tranh xô đẩy để thoát ngoài cửa.
Bị những cơn gió tuyết tạt thẳng mặt, cả bọn rùng một cái.
“Mẹ kiếp!
Vừa nãy dọa ch-ết tao !"
“Chẳng trách một căn nhà lớn như mà ai ở, hóa là nhà ma!
Thật là xui xẻo!"
“Đó là cái quái gì thế ?
Dọa tao dựng hết cả tóc gáy lên !"
“Tao còn sợ đến mức tè quần luôn đây ..."
Tên cướp tè quần mếu máo, “Lạnh quá, m-ông tao chắc đóng băng luôn đấy chứ?"
“..."
Cả bọn vẫn còn đang kinh hồn bạt vía nên phát hiện một bóng trắng hòa lẫn gió tuyết nhanh ch.óng lướt qua bên cạnh họ.
Họ chỉ rằng khi trốn thoát khỏi căn nhà ma bao lâu, chiếc vòng tay của đại ca râu quai nón bỗng phát những tiếng “tít tít" ch.ói tai.
“Đại...
đại ca, chuyện... chuyện là ạ?"
“Địt nó tao thì thế đéo nào !"
Tên râu quai nón cũng lộ vẻ hoảng loạn.
Hắn công dụng của chiếc vòng tay —— dùng để nhà tù quản lý phạm nhân.
Kẻ nào dám phục tùng quản giáo, chiếc vòng tay sẽ phóng dòng điện yếu cho đến khi kẻ đó chịu nhận sai và sửa đổi mới thôi.
Vì , từ khi họ đeo vòng tay, cai ngục còn cầm dùi cui điện nữa mà chuyển sang cầm điều khiển từ xa.
Hắn lợi dụng chiếc kim khâu giấu trộm để mở xiềng xích chân, phá hủy một hệ thống nhận diện thông minh đường trốn chạy, nhưng thể tháo bỏ chiếc vòng tay .
Thằng nhóc cai ngục đó đến ch-ết cũng nhất định chịu cho cách mở khóa, còn ném luôn chiếc điều khiển ấm nước đang sôi.
Dẫn đến việc một chức năng khác của vòng tay:
chức năng phát tiếng còi báo động dồn dập ngay khi vượt ngục kích hoạt.
Hắn còn vì thế mà cảm thấy may mắn, nhưng bây giờ tại nó kêu lên thế ?
“Tít tít tít ——"
Tiếng báo động ch.ói tai vang vọng khắp thị trấn đang dần chìm bóng tối, chẳng khác nào đang tự khai báo danh tính:
“ là phạm nhân vượt ngục đây, đến bắt !"
Cứ như thế , tên râu quai nón dám đến những nơi đông nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1585.html.]
nếu đến khu trú ẩn, trong thời tiết giá lạnh cực độ như thế , chẳng khác nào tự sát.
Đám đàn em đây của , những kẻ từng vỗ ng-ực thề thốt sẽ theo đại ca đến tận cùng trời cuối đất, giờ thấy tình hình liền tìm lý do để lẩn mất.
Mặc dù họ là tội phạm vượt ngục, nhưng ít nhiều gì cũng tiền án tiền sự , dám cùng một tên tội phạm vượt ngục mang theo thiết báo động?
Đây chẳng là đang cho khác :
“Chúng là cùng một hội !”
Cái gọi là tình nghĩa giang hồ đem so với cái mạng nhỏ , còn cần , chắc chắn cái mạng nhỏ là quan trọng nhất !
tên râu quai nón liệu để bọn họ chạy thoát ?
Hắn tóm lấy hai tên đàn em, vẻ mặt dữ tợn:
“Muốn chạy ?"
“Đại...
đại ca, bọn em chạy, bọn em là thám thính đường giúp đại ca thôi!"
“Mày coi tao là thằng ngu chắc, mà tâm địa của bọn mày!"
Tên râu quai nón trong cơn giận dữ thẳng tay bóp ch-ết đó.
Những kẻ khác thấy thế thì hoảng sợ tột độ.
Ban đầu bọn họ còn chút do dự, cảm thấy bỏ đại ca mà chạy lấy thì trượng nghĩa cho lắm, nhưng giờ thì còn đợi gì nữa!
Cả lũ vội vã chạy tản như chim muông gặp nạn.
Tên râu quai nón đuổi theo vài bước nhưng kịp.
Mang theo chiếc vòng tay báo động kêu “tít tít" ngừng, điên cuồng đập phá chiếc vòng tay trong gió tuyết:
“Á —— kiếp!
Tao cho mày kêu !
Tao cho mày kêu !
Câm miệng !
Câm miệng cho tao!"
Ngày hôm , chiếc máy bay lái tuần tra của khu vực đó theo tiếng báo động “tít tít" tìm thấy một căn nhà dân bỏ trống cách khu trú ẩn năm cây .
Tại đó, họ phát hiện một t.h.i t.h.ể là ch-ết vì đói ch-ết vì lạnh, cổ tay đeo một chiếc vòng tay chuyên dụng của nhà tù miền Đông.
Có thể thấy đây là một tên tội phạm vượt ngục.
Thời tiết cực lạnh cũng hẳn là quanh năm suốt tháng đều bão tuyết, cũng những lúc mặt trời ló dạng, chỉ điều ánh nắng nhạt, lượng tuyết tan cũng vô cùng hạn chế.
nhờ hệ thống lấy sáng thông minh, ngay cả khi ánh nắng yếu ớt, nó cũng mang hy vọng sống vô hạn cho những sống lâu ngày lòng đất.
Bốn đứa trẻ nhà Từ Nhâm cũng tụ tập ở giếng trời khu vườn, sưởi nắng việc đồng áng.
“Tối qua tớ mơ một giấc mơ kinh dị, kinh dị."
Từ Tây xổm giữa ruộng, đang nhổ cỏ cho vườn rau, “Mơ thấy ma đến bắt chúng , con ma đó trông như thế ..."
Cô bé một khuôn mặt mà cô cho là đáng sợ nhất, “Dọa ch-ết tớ luôn!"
Từ Đông chế giễu cô bé:
“Tây Tây đúng là đồ nhát gan, cô Chu , đời gì ma!"
“Nói bậy!"
Từ Tây phản bác , “Cô y tá tiêm vắc xin cho chúng còn bảo thần tiên nữa kìa."
“..."
Từ Đông suy nghĩ một chút, dường như cũng đúng:
“Được , , nhưng mà ma thì gì đáng sợ chứ!
Lần nó mà đến nữa, tớ sẽ tung cú đ.ấ.m trái, cú đ.ấ.m , đ.á.n.h cho nó kêu oai oái lên cho xem."
Từ Nhâm Từ Tây nhắc đến ma, chợt nhớ đêm hôm đó để dọa đám cướp, cô dùng thiết l.ồ.ng tiếng vạn năng để ghi âm một bản nhạc nền kinh dị lẫn tiếng ma quái.
Hình như cô quên lấy cuốn băng đó khỏi máy ghi âm.
Lúc cô định lấy thì cẩn thận nhấn nút phát nhạc.
Trong hầm ngầm ngay lập tức vang lên bản nhạc kinh dị cùng tiếng ma quái:
“Khặc khặc khặc ——"
“Hì hì hì ——"
“Kiệt kiệt kiệt ——"
“Á á á!"
Từ Đông sợ đến mức nhảy dựng lên, ôm lấy Từ Tây đang bên cạnh mà run rẩy:
“Ma!
Có ma kìa!"