Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1591
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:18:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhâm suy nghĩ một chút :
“Khoai tây ạ!"
Nó thể rau, thể lương thực chính, còn thể chế biến thành các món ăn vặt như khoai tây phiến (chips), khoai tây chiên (fries), khoai tây nghiền...
Nếu về loại thực phẩm ưa chuộng nhất trong năm mất mùa, kể đến khoai lang, thì vị trí một chắc chắn thuộc về khoai tây.
Còn về lý do tại trồng khoai lang, là vì khoai lang kén chọn môi trường hơn khoai tây, nó chịu lạnh mà cũng chẳng chịu hạn.
Thế là, Ninh Cẩn bắt đầu trồng khoai tây.
Từ Nhâm thì chạy qua chạy giữa ba mảnh đất, xem chỗ một chút, ngó chỗ một chút.
Ba bạn nhỏ cứ ngỡ cô đang chơi đùa, nhưng thực chất cô mới là bận rộn nhất đây .
Cô kiểm tra xem các bạn xới đất đạt yêu cầu ?
Khoảng cách giữa các hạt giống phù hợp ?
Đất khi gieo hạt nén quá c.h.ặ.t ?
Nước tưới đẫm một ?
Điều quan trọng là khi phát hiện vấn đề, cô thể thẳng ngay .
Cô lén lút sửa chữa, hoặc là bóng gió để các bạn tự nhận vấn đề đó.
Việc còn mệt hơn là cô tự trồng nhiều.
?
Cái hệ thống ch-ết tiệt công nhận những gì cô tự trồng, cứ nhất thiết là các bạn cô tự tay trồng, tự tay thu hoạch mới tính.
Cũng may là kinh nghiệm trồng rau ở tầng hầm thứ hai, cộng thêm việc Ninh Cẩn tối nào khi ngủ cũng ôm cuốn “Hướng Dẫn Trồng Trọt Cho Người Mới Bắt Đầu" và “Kỹ Thuật Trồng Cây Lương Thực", cho cả bọn như kể chuyện cổ tích.
Nhìn chung, biểu hiện của các bạn nhỏ khi bắt tay đều , tiến độ nhanh hơn hẳn so với đầu trồng rau.
Rất nhanh đó, “huấn luyện viên hậu trường" là Từ Nhâm vốn chạy khắp nơi còn việc gì để .
Cô từ giám sát hiện trường liền biến hình thành nhân viên bảo đảm hậu cần, thỉnh thoảng mang chút bánh bồi bổ dinh dưỡng cho các bạn.
Lúc thì là chè tám bảo ấm nóng, lúc thì là cacao nóng ăn kèm với bánh quy gừng, lúc là sữa tươi chiên (song bì nãi) ăn kèm với bánh tart trứng...
Đa phần đều là những món mà đây họ từng ăn, mỗi ngày đều những điều bất ngờ nho nhỏ.
Cũng chính vì những miếng ăn mà Từ Đông sẵn lòng ngâm cả ngày ngoài ruộng để chăm sóc vườn dâu tây của .
“Nhâm Nhâm, hôm nay gì ăn thế?"
Thấy Từ Nhâm xách một chiếc bình nước loại một lít từ hầm bên cạnh tới, Từ Đông là đón đầu tiên:
“Trong bình nước là cái gì thế?
Thơm thơm chua chua ngọt ngọt quá !"
“Uống ạ!"
Từ Nhâm rót một ly mật ong bưởi cho .
Từ Đông uống một ngụm, l-iếm l-iếm khóe miệng:
“Ngon thật đấy!"
Trà mật ong bưởi do cô tự nấu bằng mật ong rừng, ngọt mà ngấy, thanh mát giải khát, đương nhiên là ngon .
Từ Nhâm lấy bánh từ trong túi áo .
Hôm nay cô chuẩn bánh đậu xanh hoa quế cho các bạn.
Đây cũng là món do chính cô từ đây.
Cây hoa quế cửa nhà, đậu xanh sản xuất từ trang trại sinh thái, cộng thêm vài viên đường phèn theo phương pháp cổ truyền.
Tự nhiên cộng với sinh thái, giàu dinh dưỡng khỏe mạnh.
Đám bạn nhỏ ăn đến mức miệng dính đầy vụn bánh thơm phức.
Từ Đông buột miệng hỏi:
“Thần tiên càng ngày càng với chúng , là vì chúng chăm chỉ lao động ạ?"
Từ Tây mang vẻ mặt như đó là điều hiển nhiên:
“Tất nhiên , ngày xưa chúng giúp viện trưởng việc, cũng thưởng cho chúng mà."
Chỉ điều phần thưởng mà viện trưởng phát là một miếng bánh quy soda thì cũng là một chiếc kẹo mút, giống như thần tiên, những thứ mang đều là những thứ đây họ từng thấy, chứ đừng là ăn.
Ăn bánh xong một cách thỏa mãn, lũ trẻ bò lên lan can sưởi nắng nghỉ ngơi.
Nhìn xuống mấy tầng bên vẫn còn trống trải, trồng gì cả, Từ Tây chợt lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1591.html.]
“Nếu chúng trồng đầy rau xanh ở đây, thần tiên phát giấy khen cho chúng nhỉ?"
“Giấy khen là cái gì thế?"
Từ Đông mặt ngơ ngác hiểu gì.
Từ Tây lườm một cái:
“Cậu ngốc thật đấy!
Giấy khen chính là tờ giấy mà chị Văn Văn mang về khi học , viện trưởng dán nó lên tường bảo chúng học tập theo chị Văn Văn, quên ?"
Từ Đông bừng tỉnh đại ngộ:
“Hóa là cái đó , cái đó ăn , tớ cần.
Tớ một con Ultraman (Siêu nhân Điện quang) cơ."
“Ultraman cũng ăn mà."
“ Ultraman thể chơi mà!
Bạn Béo một con Ultraman đấy."
Bạn Béo là cháu trai của chủ siêu thị, một con b-úp bê Ultraman dài bằng cánh tay.
Từ Đông sờ thử mà cho, dẫn đến việc nó trở thành một niềm chấp niệm trong lòng , lúc nào cũng nhớ đến Ultraman.
Từ Nhâm âm thầm ghi những món quà mà họ mong , định bụng đợi đến sinh nhật của họ sẽ lấy danh nghĩa “thần tiên" để mang cùng với bánh kem bơ tặng cho họ.
Còn về bạn nhỏ Tiểu Cẩn, so với đồ ăn và đồ chơi, chắc hẳn sẽ thích một công cụ nhỏ thể cầm tay, thể quét các từ mới bất cứ lúc nào, sửa phát âm cho , cho nghĩa của từ đó...
Chẳng đó chính là chiếc b-út chấm vạn năng ?
Quét và tất cả các loại sách tiếng Trung và tiếng Anh, hiểu chỗ nào thì quét chỗ đó!
Oh yeah!
Bên ngoài băng thiên tuyết địa, lạnh thấu xương, còn họ thì rúc trong hầm ngầm ấm áp như mùa xuân, ăn no ngủ kỹ.
Buổi sáng lao động, buổi chiều học kiến thức văn hóa và võ thuật, ngày nghỉ cũng quên chạy đến khu vực trồng trọt để tận tâm chăm sóc những loại cây do chính tay trồng .
Mỗi ngày họ đều dùng những nét vẽ ngây ngô để vẽ sự đổi của chúng cuốn sổ nhỏ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong tiếng và sự nô đùa của bốn đứa trẻ.
Thoắt cái, ba tháng nữa trôi qua.
Theo ngày tháng ghi tờ lịch, hôm nay là đêm giao thừa.
Đáng lẽ đây là ngày sum họp gia đình, tế lễ tổ tiên, một ngày nhộn nhịp để tiễn biệt năm cũ và đón chào năm mới.
Mọi năm ngày , viện trưởng sẽ nấu một nồi sủi cảo nhân thịt nguyên chất cho thêm rau, chia bát của từng đứa trẻ.
Mọi quây quần bên , ăn sưởi lửa để đón giao thừa.
Nhắc đến Tết và sủi cảo, Từ Đông thèm:
“Muốn ăn sủi cảo do chính tay gói quá ."
Từ Nhâm:
“..."
Muốn ăn sủi cảo thì cứ thẳng , chứ bảo tự gói mà rách vỏ, lòi nhân thì chị đây bằng đầu.
Không ngờ Từ Tây cũng ăn sủi cảo tự gói:
“Mẹ viện trưởng bảo, sủi cảo đêm giao thừa tự băm nhân, tự gói thì mới ngon.
Chị còn từng ăn trúng một đồng tiền xu may mắn nữa đấy!"
“Tớ cũng từng ăn trúng !"
Từ Đông xong liền ha hả, “Chỉ Nhâm Nhâm là ăn trúng bao giờ thôi."
“..."
Ninh Cẩn:
“Anh cũng ăn trúng bao giờ."
Từ Đông xua xua tay:
“Ái chà, Ninh thì tính , Tết năm ngoái đến đây ."
“..."
Từ Nhâm thèm để ý đến cái “quả pháo nhỏ" , mà cô đưa tay về phía Ninh Cẩn.
Một tảng thịt chân của loại heo hương Tây Tạng lớn lên nhờ uống nước suối, ăn đặc sản rừng núi bỗng chốc gọn trong lòng bàn tay đang xòe của cô.