“Cái gì thế ạ?"
Dù vẫn là một đứa trẻ, Ninh Cẩn món quà mới lạ thu hút tâm trí.
Cậu nhóc cầm chiếc b-út , chỉ cuốn “Bách khoa thư thực vật", “Hướng dẫn trồng rau nhập môn", “100 công thức món ngon" mà thường xem, chiếc b-út chỉ cho cách phát âm chính xác mà còn giải thích nghĩa từ, thấy thật kỳ diệu.
Từ Nhâm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng dỗ dành .
Giây tiếp theo, cô thấy Ninh Cẩn cất chiếc b-út , ngẩng đầu lên:
“Nhâm Nhâm, con ngỗng và ch.ó con là do em nhặt về đúng ?
Em đang học theo Viện trưởng việc ?
em cứ lẻn ngoài ban đêm thế?
Ban ngày ?"
“..."
Ninh Cẩn lầm tưởng cô đang học theo Viện trưởng việc , chỉ điều Viện trưởng nhặt trẻ con, còn cô thì nhặt động vật nhỏ...
Cậu nhóc cũng cho cô nữa, chỉ là phản đối việc ban đêm, bảo là ban ngày thể cùng cô để nhặt động vật nhỏ.
Vì thế, nhóc cuộn chăn , chuyển sang phòng cô, bảo là ngủ đất bên cạnh giường cô.
Cứ như thể canh giữ mảnh đất nhỏ giường cô thì ban đêm cô hễ động tĩnh gì là nhóc thể phát hiện ngay .
“Anh Ninh, chuyển sang phòng Nhâm Nhâm ngủ đất thế ạ?"
Từ Đông thấy hành động của Ninh Cẩn, thắc mắc thôi, “Anh sợ ngỗng c.ắ.n ?
Đừng sợ, đừng sợ!
Bây giờ nó ngoan lắm, c.ắ.n nữa .
Em và Tây Tây cho nó một cái ổ, nó quý cái ổ của nó lắm, trong đó chẳng chịu nữa ."
Ngỗng lớn:
“Ngỗng ngoan hả?
Ngỗng là sợ tụi mày lén nhổ lông ngỗng đấy!”
Từ Tây thì vẻ mặt đầy ngưỡng mộ:
“Em cũng ngủ cùng Nhâm Nhâm...
Hay là chúng đều sang phòng Nhâm Nhâm ?
Giống như hồi ở gầm cầu thang , chúng cùng ngủ đất nha!"
Từ Đông thế nào cũng :
“Được đấy, đấy!"
Từ Nhâm:
“..."
Mấy đứa đều sang đây thì chị còn tự do gì nữa?
“Ngủ đất lạnh lắm."
Cô kiên quyết cho Ninh Cẩn ngủ đất.
“Vậy chúng cùng ngủ giường !
Dù giường của chúng cũng to — thế cơ mà!"
Từ Tây bò mép giường ướm thử, to hơn cả chiếc giường tập thể sáu cô ngủ lúc nhỏ nữa.
Ninh Cẩn phản đối:
“Không !
Đông Đông lúc ngủ đạp lung tung, Tây Tây lúc ngủ quấn hết chăn."
Từ Nhâm nhân cơ hội tuyên bố:
“Em ngủ một cơ!"
Ninh Cẩn thở dài như lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1599.html.]
“Được , nhưng em hứa..."
“Biết , ."
Từ Đông và Từ Tây ngơ ngác:
“Biết cái gì thế ạ?"
Từ Nhâm và Ninh Cẩn đồng thanh:
“Không gì!"
“..."
Tối hôm đó, Từ Nhâm vốn định ngoài, khi tắt đèn giường, cô phác thảo bản vẽ hầm ngầm trong đầu, thấy ngoài cửa tiếng động nhẹ, lúc đầu cô tưởng là Kẹo Bông Bò Sữa Nhỏ chạy khỏi ổ, nên cũng để tâm lắm, đó nghĩ hình như khi tắm rửa sạch sẽ xong, chúng lượt Từ Đông và Từ Tây ôm lên giường ngủ cùng .
Càng nghĩ càng yên tâm, thế là cô rón rén bò dậy, cửa, nương theo ánh đèn quang mờ ảo ở hành lang, cô phát hiện đó là Ninh Cẩn — nhóc quấn chăn ngang ngay cửa phòng cô.
Thật giận buồn , cái tên rốt cuộc là yên tâm về cô đến nhường nào chứ, ngủ cũng yên.
Nữ chính Từ Nhâm lực lưỡng tràn đầy khí chất bế bạn nhỏ đang ngủ say về giường của chính .
Việc khiến Ninh Cẩn, ngủ một mạch đến tận sáng hôm , khi mở mắt thấy ngay ngắn giường thì chút ngơ ngác, tưởng là tối qua mệt quá, kế hoạch định sẵn còn kịp thực hiện ngủ .
liên tiếp ba bốn đêm đều như , nhóc tội nghiệp bắt đầu nghi ngờ cuộc đời:
“Rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ?
Cậu nhớ rõ là ôm chăn cửa phòng Nhâm Nhâm ngủ mà, chẳng lẽ khi ngủ say mộng du bò về giường ?”
Có đ.á.n.h ch-ết cũng ngờ — là bạn cùng lứa bế về giường ngủ....
Kể từ khi sự xuất hiện của con ngỗng lớn Ninh Cẩn nghi ngờ cô thường xuyên ngoài việc ban đêm, Từ Nhâm còn mang vật sống về nhà nữa, mỗi ngoài đều thẳng tới mục đích, giao dịch một lượt vội vàng về, tránh để nhóc tóm .
Hơn nữa tên đó bây giờ khôn , thấy sáng cô mãi dậy nổi là nghi ngờ tối hôm cô ngoài, vì thế nhóc dám ngủ quá muộn, buổi sáng cố gắng dậy cùng lúc với các bạn nhỏ.
Thật dễ dàng gì mà!
May mà cô viên dưỡng sinh bổ trợ cho lứa tuổi nấu từ nước Linh hồ, ngủ ít hơn hai ba tiếng thì cơ thể vẫn cứ là khỏe re.
“Nghe ở gần căn cứ ngầm phía bắc thành phố phát hiện một đường hầm bí mật, dài tận hai cây cơ đấy."
“Chuyện thành tin tức , ai mà chẳng chứ!
còn đường hầm đó thể là do ngoài hành tinh đào đấy.
Vì các chuyên gia khảo sát , bảo là bộ đường hầm đều phát hiện dấu vân tay của con , vả tường hầm bóng loáng khô ráo, hệ thống dẫn nước, thoát nước dùng vật liệu gì mà lót, chẳng thấy dấu hiệu thấm nước nào cả.
Cấp độ chống động đất còn cao hơn cả hầm trú ẩn quân dụng nữa cơ."
“Nói như , cái thời tiết cực hàn ch-ết tiệt liệu cũng do ngoài hành tinh xâm lược gây ?"
“Ai mà chứ, lẽ Trái Đất chệch khỏi quỹ đạo hệ Mặt Trời, một hệ xa lạ nào đó mà chúng thôi.
Nếu đóng băng thành kỷ băng hà chỉ trong một đêm như chứ?"
Từ Nhâm:
“..."
Đây đang về đường hầm kiểu hang động mà cô cho robot đào ?
Sao giống phim khoa học viễn tưởng thế ?
Cô sạp hàng, hôm nay ngoài thu-ốc men, gạo mì, lá rau xanh, cô còn bán thêm bàn chải đ.á.n.h răng, khăn mặt, xà phòng tắm và các nhu yếu phẩm tiêu dùng hàng ngày khác, giá rẻ mà chất lượng , buôn bán khấm khá.
Bên tai khách mua hàng và các chủ sạp tán dóc về tin tức bùng nổ nhất gần đây — một đường hầm bí mật sâu mười mét, dài hai cây đột ngột xuất hiện.
Nói là hoảng loạn thì cũng thấy rõ lắm;
Nói là bình tĩnh thì trong cuộc đối thoại của dường như ẩn chứa vài phần hưng phấn và một chút căng thẳng về tương lai .
Rõ ràng, hưng phấn nhiều hơn căng thẳng.
Mượn nguyên văn lời của họ:
“Cái thời tiết quái quỷ lạnh đến mức họ ngay cả ham cầu sinh cũng giảm sút , còn thể tồi tệ đến mức nào nữa chứ?"
“Vốn dĩ kẻ chiếm giữ hai đầu đường hầm, đó là do ngoài hành tinh đào, chạy kịp trối ch-ết, sợ ngoài hành tinh bắt thí nghiệm."
Còn chuyện ?