Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1627
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:29:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiêu Xuân Mai cho rằng chậu hành thiên của Tiết Đào Hoa trồng xanh hơn chắc chắn là do nhà chú hai đặt chậu ở phía ngoài, đón nhiều ánh nắng hơn.
Thế là bà chẳng thèm bàn bạc với Tiết Đào Hoa, tự ý hoán đổi vị trí chậu hành của hai nhà.”
Tiết Đào Hoa thấy cảnh đó thì chịu để yên!
Hành thiên vốn là biểu tượng cho sự hưng thịnh của gia đình, thể tùy tiện di dời.
Bà chẳng chẳng rằng đổi ngược , đổi xong còn chống nạnh mắng Tiêu Xuân Mai là đồ hổ.
Tiêu Xuân Mai dù đuối lý nhưng cũng cam tâm tình nguyện chịu lép vế, cổ họng nghẹn tranh cãi:
“Chẳng mỗi nhà một nửa, việc công bằng ?
Hành nhà chị chiếm vị trí phía ngoài suốt nửa năm , cũng đến lượt nhà chứ.”
Tiết Đào Hoa chịu, cho rằng lúc đầu nửa năm xoay vòng vị trí một , cớ gì bây giờ tùy tiện thêm điều kiện?
Hai chị em dâu ngày nào cũng vì vị trí của một chậu hành thiên mà cãi suốt nửa ngày trời.
Đây chỉ là một trong đó, những chuyện phiền lòng tương tự còn nhiều lắm.
so với những chuyện vụn vặt đó, việc đứa con gái duy nhất cháu gái hất xuống sông suýt ch-ết đuối tuyệt đối là chuyện đại sự hàng đầu.
Tiết Đào Hoa gì cũng tìm nhà bác cả đòi một lời giải thích.
“Lát nữa đợi bố con về, để ông sang gặp bác cả đòi công bằng.
Đừng tưởng con tỉnh là chuyện coi như xong, nhà bên cạnh đừng mà mơ !
Trừ khi để Từ Văn cũng ngã xuống sông uống mấy ngụm nước thối thì thôi!”
Tiết Đào Hoa đỡ con gái dậy, rót cho cô một bát nước, thêm một thìa mật ong:
“Mau uống , đây là bố con đặc biệt nhờ bác sĩ Tào kê đơn đấy.
Cái khúc sông đó giặt bô, vò tã lót, bẩn lắm, mau uống để thải độc.”
Từ Nhâm:
“...”
Vốn đang khát, xong cô chẳng còn tâm trạng nào mà uống nữa.
“Bố con ạ?”
“Vừa tiễn bác sĩ Tào về , sẵn tiện lấy ít thu-ốc luôn.
Bác sĩ Tào con , sẽ tỉnh ngay thôi, mà hôn mê gần nửa ngày trời vẫn tỉnh, bố lo quá nên mời ông đến bắt mạch nữa.
Ông thì con tỉnh , lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm.
, con dậy chút xem chỗ nào đau .
Cái cầu đó tuy cao nhưng ngã xuống va đá đáy sông cũng mệt lắm.
Có vết thương thì chữa sớm, đừng để dai dẳng.”
Vừa , Tiết Đào Hoa kéo con gái từ giường dậy, bắt cô một vòng tại chỗ, hỏi xem chỗ nào khó chịu .
Từ Nhâm lắc đầu.
Trong nguyên tác, nguyên chủ rơi xuống sông ch-ết đuối khi mới mười sáu tuổi.
Cô là em họ đoản mệnh của nữ chính trong bộ tiểu thuyết niên đại tên “Phát gia trí phú vạn nguyên hộ".
C-ái ch-ết của nguyên chủ giống như một ngòi nổ, mở màn cho cuốn tiểu thuyết, khiến hai em nhà họ Từ trở mặt thành thù——
Vì c-ái ch-ết của con gái, Tiết Đào Hoa mang lòng hận thù đứa cháu gái, trở thành tảng đá ngáng đường lớn nhất con đường giàu của nữ chính.
Bà luôn tìm cách gây khó dễ cho nữ chính, nhưng nào nữ chính cũng khéo léo vượt qua, biến họa thành phúc.
Ngược , Tiết Đào Hoa tự đẩy tù.
Con mất, vợ tù, Từ lão nhị chịu đả kích quá lớn nên hóa điên.
Ông bẹp cây cầu nơi con gái ngã xuống sông mà gọi “Nhâm Nhâm, Nhâm Nhâm, về nhà ăn cơm thôi", thì cũng hỏi “Có thấy con trai ?
Có thấy con gái ?
Hai đứa nhỏ ham chơi quá, khỏi cửa chịu về..."
Nữ chính Từ Văn nắm bắt luồng gió cải cách, nhập sỉ vải vóc tồn kho của nhà máy để may thành quần áo bày sạp vỉa hè ở thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1627.html.]
Sau đó, cô chạy vài chuyến tới các thành phố phía Nam, đưa những kiểu dáng thời thượng về thị trấn nhỏ.
Khi thời cơ chín muồi, cô mở xưởng may, mở chuỗi cửa hàng, trở thành hộ “vạn nguyên" (hộ giàu ) đầu tiên của thị trấn Bình Phúc.
Sau khi phát đạt, gặp chú hai điên khùng, vì thương hại nên nào cô cũng đưa cho ông một ít tiền.
Từ lão nhị hì hì đuổi theo lưng cô hỏi:
“Văn Văn?
Cháu về lúc nào thế?
Có thấy Nhâm Nhâm nhà chú ?
Nó học việc ở tiệm cơm nhà nước , cháu thấy nó thì nhắn hộ chú một câu, mệt quá thì đừng nữa, tiệm cơm nhà nước gì mà đến ngày nghỉ cũng cho..."
Gió cuốn tiếng thở dài bất lực của nữ chính...
Hồi tưởng xong cốt truyện, Từ Nhâm khẽ thở phào nhẹ nhõm:
“Cô ch-ết, thế nguyên chủ sống tiếp, nguyên chủ chắc sẽ tù chứ?
Bố nguyên chủ chắc sẽ điên chứ?”
Nói là truyện thành xong nhiệm vụ cơ bản ?
Đơn giản thế ư?
“Lão nhị?
Lão nhị ?”
Trong lối hành lang vang lên tiếng gọi của bà nội Từ.
Bà cụ xách cái bô đổ ở nhà vệ sinh công cộng đầu ngõ, thấy con dâu của ông bảo vệ nhà máy dệt cũ đang tán dóc với quen, cái gì mà con gái nhà Từ Tây Kiều vượt qua kiếp nạn , sáng sớm khỏi cửa ngã xuống sông, đến giờ vẫn tỉnh.
Bà cụ xong cuống cuồng, bô cũng chẳng thèm đổ, đôi chân nhỏ chạy thình thịch băng qua hai con phố, leo lên tầng bốn, đập cửa nhà con trai thứ rầm rầm:
“Lão nhị?
Đào Hoa?
con Nhâm ngã xuống sông ?
Thật giả thế?
Theo thì hai vợ chồng chị nên chùa giải xui ...
Năm xưa bế nhầm con trai, nuôi hộ con nhà trắng mắt suốt năm năm, đón con ruột về , thế còn con ruột của các ?
Phải đón cháu đích tôn của nhà họ Từ về chứ!”
Bà cụ bắt đầu bài ca cũ rích.
Tiết Đào Hoa đang vén tạp dề chuẩn mở cửa, đến đây thì khựng , nước mắt kìm mà trào .
Từ Nhâm:
“...”
Đã bảo mà, nhiệm vụ thể đơn giản như ?
Con trai ruột của bố nguyên chủ, cũng là trai ruột của cô ở kiếp vẫn còn lưu lạc bên ngoài tìm thấy.
Cái gai vẫn luôn ghim trong lòng hai vợ chồng, sớm muộn gì cũng bùng phát.
Nói về chuyện bế nhầm con , đúng là kịch tính vô cùng.
Năm đó, Tiết Đào Hoa vì ngôi t.h.a.i thuận, dấu hiệu khó đẻ, trạm xá thị trấn nhỏ dám nhận, nên đưa đến bệnh viện phụ sản thành phố trong đêm để sinh nở.
Trong lúc hỗn loạn, thẻ giường tráo đổi với một sản phụ khác trong cùng phòng sinh.
Cả hai giường đều sinh con trai.
Tiết Đào Hoa bế về con trai của đối phương, còn đối phương bế về đứa con gái tráo đổi từ .
Sự nhầm lẫn mãi đến năm năm , khi đứa con gái của nhà bên ốm cần truyền m-áu mới phát hiện sự thật.
cái nhà tráo đổi con gái vì quá nghèo nên lâu đem đứa con trai tráo về vốn chẳng tình cảm cho con nuôi khác.
Cách biệt năm năm, thời đó cũng nghĩ đến chuyện để thông tin liên lạc, ngoài việc đối phương giọng miền Nam, chắc là miền Nam, thì chẳng còn manh bùa manh mối nào nữa.
Biển mênh m-ông, tìm ở ?