Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1636

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ các thành phố phương Nam lấy sỉ quần áo, hàng hóa nhỏ lẻ về bản địa bán là một phương pháp, nhưng nếu tạo thương hiệu của riêng thì vẫn tự khởi nghiệp.”

 

Trong nguyên tác, Từ Văn vì vốn liếng đủ, lúc đến phương Nam thấy bao nhiêu quần áo mới lạ thời thượng, nhưng túi tiền lép kẹp, mua cũng chẳng mua mấy bộ, đành ghi nhớ kiểu dáng của những bộ quần áo đó, khi về thuê mấy phụ nữ may vá, từng bước từng bước tạo thương hiệu của riêng , trong thời gian đó vượt qua hết khủng hoảng đến khó khăn khác, con đường khởi nghiệp vô cùng gian nan.

 

Nếu cô dựa “bàn tay vàng" là hệ thống mới thể bước những con đường khang trang trong những thời đại gian khó đó, thì nữ chính bản địa chính gốc trong bộ truyện mới thực sự là từ đến , từ gian nan đến thuận lợi.

 

Từ Nhâm đối với Từ Văn vô cùng khâm phục từ tận đáy lòng.

 

Chuyển hai chuyến xe điện mới xuống xe, trời tối .

 

Trên đường về ký túc xá ngang qua tiệm cơm Hồng Tinh vẫn đến giờ đóng cửa, Từ Nhâm nhớ trong bọc vẫn còn một hộp cơm đầy ắp trứng luộc nước của bà Tiết — bảo cô mang đến để cảm ơn sư phụ Triệu và các đồng nghiệp tặng đồ ăn cho cô, bước chân khựng , về phía tiệm cơm.

 

mấy , đây đích là đại sư phụ của chúng xào món khoai tây sợi và tố tam tiên, dù giám đốc đến thì cũng vẫn là câu thôi."

 

Lục Hiểu Yến đang đối phó với một bàn khách hàng khó tính.

 

Cứ rằng món khoai tây sợi và tố tam tiên tối nay chắc chắn tay nghề của bếp trưởng, còn mấy ngày họ từng ăn, hương vị ngon hơn tối nay nhiều, nhất quyết bắt cô mời giám đốc mặt.

 

Giám đốc ở tiệm hằng ngày, vả muộn thế , khách ở các bàn khác sắp ăn xong cả , chỉ bàn là cứ bám lấy hai món chay mà lải nhải dứt.

 

Nếu hai ngày giám đốc phê bình, khách hàng khiếu nại thái độ của cô , thì lúc cô thực sự trợn trắng mắt một cái cho bõ tức.

 

“Vậy thì bảo bếp trưởng của các xào cho chúng một phần, đừng để mấy đứa học việc lừa bịp chúng nữa!

 

Tiền trả gấp đôi!"

 

“Chát!"

 

Gã thanh niên tóc húi cua chừng ngoài hai mươi tuổi dụi tắt điếu thu-ốc tay, một chân gác lên ghế băng, hào phóng rút ví , để lộ một xấp tiền và phiếu.

 

“..."

 

Lục Hiểu Yến còn cách nào khác, đành vén rèm nhà bếp lên gọi sư phụ Triệu cứu viện:

 

“Sư phụ Triệu, khách ở bàn 5 nghi ngờ món khoai tây sợi và tố tam tiên bưng lên do bác xào, nhất quyết đòi bác đối chất."

 

Sư phụ Triệu vốn dĩ ca tối, chẳng là do vợ lão Lý đổi ca với bác tối qua viêm ruột thừa cấp tính phát tác, đưa bệnh viện bác sĩ bảo phẫu thuật, lão Lý cả đêm ngủ, còn ở bệnh viện chăm vợ, nên mới tạm thời nhờ bác trực .

 

Làm xong ca sáng ca tối, bận rộn cả ngày , xào xong món cuối cùng, sư phụ Triệu cũng mệt phờ , bảo Tiểu Quách ở cửa sổ bên cạnh giúp bưng món , bác lấy một chiếc khăn lau mồ hôi bước ngoài:

 

“Có chuyện gì mà hớt hải thế?"

 

“Này!

 

Đầu bếp trưởng đến đây!

 

Các tự mà hỏi !"

 

Lục Hiểu Yến lườm gã thanh niên tóc húi cua một cái.

 

Gã thanh niên tóc húi cua hếch cằm chỉ những món ăn bàn:

 

“Sư phụ, bới lông tìm vết , nhưng món khoai tây sợi và tố tam tiên tối nay so với món ăn ở tiệm trưa hôm thì hương vị kém xa một trời một vực.

 

bác bận quá nên để đồ xào ?

 

Không , nhưng tay nghề đồ của bác tới , nhất đừng mang mặt nữa."

 

“..."

 

Sư phụ Triệu càng càng hồ đồ.

 

Gã thanh niên tóc húi cua vẫn xong, gã chỉ những khách đang :

 

“Đây đều là em của , hôm nay mới về thành phố, đặc biệt đưa họ đến đây ăn một bữa ngon để tẩy trần, kết quả bác để đồ xào món lừa bịp ?"

 

“..."

 

Sư phụ Triệu cuối cùng cũng hiểu , hóa là chê hai món bác xào ngon?

 

Trưa hôm ?

 

Trưa hôm đúng là ca của bác, nhưng bác xào qua hai món nhỉ?

 

Hôm bác nhận một bàn tiệc mừng công của một đơn vị cơ quan, bận rộn mấy món hầm, chiên rán quy trình phức tạp, những món hấp, xào nhanh đơn giản dường như đều giao cho Tiểu Từ ...

 

Khoan !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1636.html.]

 

Món khoai tây sợi và tố tam tiên mà gã thanh niên tóc húi cua hương vị ngon , lẽ là tay nghề của Tiểu Từ ?

 

Sư phụ Triệu há hốc mồm, giải thích nhưng bắt đầu từ .

 

Tổng thể để bác thừa nhận mặt bao nhiêu thực khách rằng món khoai tây sợi và tố tam tiên bác xào bằng một trợ thủ mới đến nửa tháng chứ?

 

Lục Hiểu Yến đến đây cũng hiểu , vội vàng giải thích :

 

“Sư phụ Triệu nhận đồ , đầu bếp phụ chân sai vặt nghỉ luân phiên về nhà , còn một vị đầu bếp trưởng khác xin nghỉ phép, món ăn ngày hôm nay đều là do sư phụ Triệu cả đấy."

 

“Làm thể chứ?"

 

Gã thanh niên tóc húi cua tỏ vẻ nghi ngờ, “Vậy trưa hôm món đó do ai xào?

 

Trình độ chênh lệch nhiều quá đấy!"

 

“..."

 

“Trưa hôm ?

 

nhớ !"

 

Lục Hiểu Yến vỗ trán một cái, “Hôm đó sư phụ Triệu bận lắm, những món chay xào nhanh đơn giản đều là do Từ Nhâm ."

 

“Từ Nhâm là ai?"

 

Gã thanh niên tóc húi cua bắt lấy từ ngữ, “Cũng là đầu bếp trưởng của tiệm các ?

 

ở đây ?

 

mời cô vài món, chỉ ăn ở đây, còn đóng gói mang về hai món nữa."

 

“..."

 

Lúc , đừng tâm tư tỉ mỉ như sư phụ Triệu, ngay cả Lục Hiểu Yến và Tiểu Quách đang tạm thời chân chạy bàn cũng hàm ý trong lời :

 

hóa là coi thường tay nghề của sư phụ Triệu, ăn món do Từ Nhâm nấu.

 

Hai hẹn mà cùng dùng dư quang khóe mắt lén lút liếc sư phụ Triệu, ai dám lên tiếng.

 

Không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

 

Gã thanh niên tóc húi cua thắc mắc hỏi:

 

“Sao thế?

 

ở đây ?"

 

“..."

 

lúc , Từ Nhâm khoác bọc đồ bước .

 

“A!

 

Từ Nhâm!"

 

Lục Hiểu Yến là đầu tiên thấy cô, kích động suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, “Em về !"

 

“Vâng, em về ."

 

Từ Nhâm chút ngơ ngác, đây chẳng là giờ kinh doanh ?

 

Sao thấy cô mà hưng phấn thế ?

 

“Tiểu Từ em đến đúng lúc lắm!"

 

Sư phụ Triệu hít một thật sâu, cố gắng giữ giọng bình thản , “Mấy vị khách ăn món khoai tây sợi và tố tam tiên do em ."

 

“Những món khác cũng lên thêm vài phần ."

 

Gã thanh niên tóc húi cua nhanh ch.óng tiếp lời, “Lại đóng gói thêm hai món sở trường nhất của cô nữa."

 

Sư phụ Triệu gã một cái, nghiến c.h.ặ.t răng hàm với Từ Nhâm:

 

“Nếu em giải quyết thì cứ theo thực đơn của mà lên một phần, tính là em thêm giờ, dù cũng sẵn sàng trả gấp đôi tiền thức ăn."

 

 

Loading...