“ thế!
Anh nấu ăn khó nuốt như , chẳng lẽ chúng phép chê vài câu chắc?”
“...”
Vương Chiêu giật giật khóe miệng:
“Các Thụy định mở Thụy Phúc Lâu ?”
Trình Phúc Minh và mấy khác mỗi một câu tiếp lời:
“Biết chứ!”
“Chuyện hai ngày với bọn .”
“Anh Thụy cần ?
Bọn đang rầu rĩ vì tìm việc đây.
Ban thanh niên tri thức chỉ lo việc xuống nông thôn chứ lo sắp xếp việc khi về, lĩnh tiền trợ cấp xong thì việc tự mà tìm.”
Vương Chiêu hừ lạnh một tiếng:
“Anh Thụy thiếu nhất là đầu bếp chính.
Vốn dĩ định đào đầu bếp mới của tiệm cơm quốc doanh về, nhưng giờ xảy chuyện , các xem liệu còn hy vọng ?”
“...”
Trình Phúc Minh mấy ngơ ngác, thì gãi đầu, thì gãi tai, ấp úng :
“Bọn ...”
“Cái đó, bọn gây sự là gây sự với cái gã họ Lý mà, liên quan gì đến vị đầu bếp mới nhỉ?”
“Chuyện thì khó lắm.”
Vương Chiêu chính là đang sầu vì chuyện , “Chúng gây rối hai , nhân viên tiệm cơm quốc doanh đều nhẵn mặt bọn .
Giờ mà mặt đào , e là tác dụng gì.
Thụy giao nhiệm vụ cho , các xem đây!”
“...”
Họ chứ!
Chẳng lẽ thể bắt thời gian ngược đêm hôm đó ?
Haizz!
“ nghĩ một cách !”
Trình Phúc Minh bỗng nhiên lóe lên tia sáng.
“Nói !”
“Chúng thể nhờ quen mặt giúp mà!”
“...”
Đây cũng là một cách, dù hẳn là cách nhất.
Gần đây Từ Nhâm cảm thấy lạ, xung quanh cô luôn xuất hiện một lạ kỳ quặc, nam nữ, đa là những trung niên hoặc cao niên trông vẻ hiền lành.
Nói là kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì giọng của họ đều là bản địa, hơn nữa nhà ở ngay mấy ngõ gần đây, quen thuộc với nhân viên tòa nhà cung ứng bên cạnh và cửa hàng lương thực đối diện.
Không l.ừ.a đ.ả.o mà nhiệt tình tiếp cận cô như , khiến cô khó lòng nghi ngờ.
Từ Nhâm xem rốt cuộc họ định gì, thế nên họ gì cô cũng kiên nhẫn lắng .
Nghe một lúc, cô hiểu :
“Đối phương con cái hoặc của họ việc ở tiệm cơm quốc doanh, nên đến tìm cô để dò hỏi về chế độ đãi ngộ.”
Có hỏi cô lương bổng và đãi ngộ ở tiệm cơm quốc doanh thế nào;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1642.html.]
Có nhiệt tình hỏi cô kết hôn , nếu kết hôn thì ở ký túc xá tập thể của tiệm cơm ?
Điều kiện ký túc xá ?
Có nhíu mày, vẻ như đây từng việc ở tiệm cơm quốc doanh, thở dài ngao ngán hỏi liệu hiện tượng chèn ép nội bộ ở đó còn nghiêm trọng ?
Có những thợ già mười mấy hai mươi năm sẽ đè nén thợ mới cho bếp, chỉ giao việc lặt vặt?
Biến tướng bắt nạt mới?
Từ Nhâm bày tỏ sự thấu hiểu, bậc cha chú mà, khó tránh khỏi lo lắng những vấn đề .
Tuy nhiên, đợi cô xong về đãi ngộ của tiệm cơm, phong cách câu chuyện đột ngột đổi——
Những bác trai, bác gái, chú dì bắt đầu lôi kéo cô và tuôn một tràng chê bai tiệm cơm quốc doanh——
Người thì lương ở tiệm cơm quốc doanh thấp, chê bấy nhiêu tiền mà cũng dám đưa , chủ nhật cho nghỉ, ca sáng năm giờ mặt, ca tối bảy giờ mới đóng cửa, với cường độ việc thì lương gấp đôi hiện tại mới chuyện .
Người thì chê điều kiện chỗ ở của tiệm cơm kém, rõ ràng phía là dãy nhà tập thể mới xây, mà cho các cháu ở cái lán tạm bợ?
Đi vệ sinh, lấy chậu nước cũng bộ cả trăm mét?
Thế bắt nạt mới thì là gì!
Sau đó, những ai thuyết phục cô sang Thụy Phúc Lâu, rằng Thụy Phúc Lâu sắp khai trương trở , chủ nhà đang rộng cửa chiêu mộ đầu bếp chính, cô tay nghề giỏi như , sang đó chắc chắn sẽ trọng dụng.
Cùng cường độ việc nhưng phúc lợi đãi ngộ của Thụy Phúc Lâu gấp đôi tiệm cơm quốc doanh, còn bố trí thêm học việc, nhân viên tạp vụ giúp việc, cung cấp ký túc xá đơn sân vườn , điện nước vệ sinh đều vô cùng thuận tiện... blabla...
Từ Nhâm đến đoạn thì bật :
“Hóa là của Thụy Phúc Lâu phái đến để đào tường khoét vách?”
Nói cũng , ông chủ của Thụy Phúc Lâu nghĩ gì ?
Bỏ qua bao nhiêu thợ già thâm niên ở tiệm cơm quốc doanh mời, mời một mới đầy một tháng như cô?
Cho dù cô từng bếp xào nấu, món ăn vẻ thanh đạm hơn những thợ già vốn thích cho nước dùng thứ, nhưng đối với dân thời đại , lẽ họ thích món của sư phụ Triệu và những khác hơn.
Cùng một giá tiền, một bên nước dùng béo ngậy, một bên , để dân chọn, chắc chắn họ chọn bên .
Hơn nữa, bản cô nhiều về Thụy Phúc Lâu, nhiều nhất là mấy chuyện bát quái về các đời chủ của tiệm, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ lý do để cô nhảy việc.
Bản cô việc ở cũng quan trọng, thậm chí mà ườn ở nhà cũng thể sống , nhưng phần lớn là cha cô sẽ cô rời khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Trong mắt thế hệ cũ, tiệm cơm quốc doanh tương đương với “bát cơm sắt", còn Thụy Phúc Lâu tương đương với một xưởng nhỏ thể đóng cửa bất cứ lúc nào, chỉ an tâm đủ cao.
Thêm đó, Từ Nhâm còn một nhiệm vụ ẩn thể —— tận dụng ngóc ngách trong đại viện nhân viên để trồng hoa trồng rau.
Nếu nhảy việc thì chuyển , mà chuyển thì tiếp tục nhiệm vụ ?
Vì , cô mỉm khéo léo từ chối lời mời nhiệt tình của những đó....
“Vương Chiêu , bác giúp cháu, bác tốn hết sức khuyên con bé sang Thụy Phúc Lâu , nó chịu tới thì bác cũng chịu thôi.”
“Tiểu Chiêu, bọn dì cũng cố gắng hết sức , cháu đấy, dì và mợ ba của cháu vốn khéo ăn khéo , thực sự là khuyên nổi con bé đó.”
“Chiêu Chiêu, cháu chắc con bé đó đúng là đại sư phụ của tiệm cơm Hồng Tinh ?
Trông nó văn nhã yếu ớt thế , đại sư phụ là bếp xốc chảo ?
Cái tay mảnh khảnh của nó đừng là xốc chảo, đến cái chảo sắt to bếp đó e là nó dùng cả hai tay cũng chẳng nhấc nổi ?”
“Tiểu Chiêu, Thụy Phúc Lâu thực sự sắp mở cửa ?
Tiểu Thụy đích ?
Dù hoạt động thì thể mời một đại sư phụ thâm niên một chút đầu bếp chính ?
Một con bé non nớt như dù giỏi giang đến thì món nó nấu ngon bằng các sư phụ già ?
Đừng bảo là cháu ý riêng, định mượn cớ để tìm đối tượng đấy nhé?”
“...”
Nhắc đến chuyện tìm đối tượng, những bậc tiền bối lớn tuổi liền hào hứng hẳn lên, một câu một câu bàn tán.