“Quả nhiên, chiều ngày hôm cho kẻ trộm rau một bài học nhớ đời.”
“Á, chuyện là ?
Ngứa quá mất!”
Vợ lão Chu xách một giỏ đầy rau trộm , còn về đến nhà cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, giơ tay lên thì thấy mu bàn tay là những nốt đỏ sưng tấy, trông như côn trùng c.ắ.n, nhưng thấy vết côn trùng đốt .
Không chỉ tay, mà chân cũng .
Bà chê giày vải dễ bẩn, mỗi từ vườn rau về, mặt giày dính bùn đất phủi mãi sạch, dùng bàn chải chà thì giày vải chịu nổi, chà nhiều là rách, tiền mua một đôi giày còn chắc đủ tiền bán mấy giỏ rau .
Thế nên hôm nay bà đặc biệt đôi dép lê đến, nghĩ rằng dù bẩn thì dội nước một cái là sạch.
Không ngờ mu bàn chân, ngón chân lộ đều đỏ rực sưng vù một mảng, hơn nữa cơn ngứa như thể lây lan, từ mu bàn chân lan lên cổ chân, đến bắp chân, đầu gối, đùi đều thấy ngứa.
Tay cũng , từ mu bàn chân ngứa lên cánh tay, lên đến bả vai.
Không gãi thì thôi, hễ gãi một cái là đỏ rực một mảng, đó nổi lên từng nốt mụn to, chạm ngứa đau.
Vợ lão Chu kinh sợ, tưởng là loại sâu độc nào c.ắ.n, màng đến trong tay còn đang xách một giỏ rau hái... , trộm, vội vàng kêu cứu:
“Có nhà ai rảnh ?
Có thể đưa bệnh viện , hoặc đến cửa hàng lương thực gọi lão Chu nhà một tiếng...
Ôi chao!
Ngứa quá...
Ôi chao!”
Cơn ngứa khủng khiếp mà gãi, hễ gãi là đau thấu tim gan.
Đau đến mức bà ch.óng mặt hoa mắt, trời đất tối sầm .
Những bà nội trợ đang phơi quần áo ở sân chung, dù ngày thường mấy thuận hòa với vợ lão Chu, nhưng thấy bà như , vẫn buông việc trong tay quây :
“Gớm !
Nhà lão Chu , bà sâu gì c.ắ.n thế ?
Sao mà nghiêm trọng ?”
“Hô!
Trên cổ cũng , nhà lão Chu ơi, rốt cuộc bà thế?
Sao c.ắ.n dữ dội ?”
Có thấy giỏ rau chân bà , một giỏ cải chíp tươi rói mới nhổ đất lên, lấy lạ:
“Đây là mua rau ?
chẳng hôm qua nhà bà mới mua một giỏ ?
Ăn hết nhanh ?
Mà , hôm qua hỏi , cải chíp bà mua ở thế?
Mọng nước tươi ngon thật đấy!”
Vợ lão Chu nhắm mắt giả vờ ngớ ngẩn, miệng kêu oai oái:
“ khó chịu ch-ết mất!
sắp ngất !
sắp ngất !”
Mọi xúm tay đỡ bà , mượn một chiếc xe ba gác của ban hậu cần, dọc đường qua cửa hàng lương thực thì gọi lão Chu , cùng đưa bà đến bệnh viện.
Bác sĩ là một thầy thu-ốc già mới điều từ trạm y tế nông thôn lên, một cái là ngay dị ứng, điều vụ dị ứng nghiêm trọng.
Thầy thu-ốc già kê đơn thu-ốc :
“Cái là dã ngoại ?
Tám phần là chạm nhựa cây phi lao hoặc cây xoan hôi , may mà ch-ết , điều tiêm mấy ngày đấy.”
Lão Chu nghi ngờ liếc vợ một cái:
“Bà dã ngoại gì?”
Cái ánh mắt đó cứ như thể đang nghi ngờ bà vụng trộm .
“ dã ngoại!”
Vợ lão Chu sợ ông hiểu lầm, thốt , “ chỉ hái ít rau ở dãy nhà cấp bốn thôi.”
Mấy bà vợ đưa bà đến thấy còn việc gì nữa đang định , thấy câu thì ngạc nhiên đầu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1644.html.]
“Hả?
Cái giỏ rau đó là hái ở dãy nhà cấp bốn ?
Chẳng đó là của cái Từ ở tiệm cơm quốc doanh trồng ?”
“...”
Vợ lão Chu thẹn quá hóa giận:
“Nó trồng thì ?
Miếng đất đó là của chung, cũng chẳng của riêng nó, hái vài cây rau thì nó gì !”
“...”
Mọi , thầm nghĩ bà hái vài cây thôi ?
Bà hái cả mấy giỏ đấy nhé!
Từ Nhâm về ký túc xá, còn phòng các bà nội trợ đang hóng mát thêu thùa ở sân chung gọi :
“Tiểu Từ!
Cháu mau xem vườn rau cháu khai khẩn ở nhà .”
“Sao thế ạ?”
Từ Nhâm hỏi.
Thực trong lòng cô rõ mười mươi.
Một bà thím nhanh mồm nhanh miệng :
“Cái nhà vợ lão Chu mà, ngày thường thích chiếm món lợi nhỏ đành, miếng đất cháu vất vả khai khẩn, rau cháu cực khổ trồng , bà trực tiếp xách giỏ đến hái, hái đành, còn bà dẫm nát ít, đúng là tạo nghiệp mà!”
“Tiểu Từ, nhà lão Chu hái rau ở vườn của cháu ít , nào cũng cả giỏ cả giỏ một, ăn hết còn lén mang bán.
cứ thắc mắc dạo nhà bà ăn uống lên đời thế, hai ngày liền hết cá hố đến tôm, sáng nay còn thấy bà xách một dải thịt về...”
Từ Nhâm:
“...”
Cái hình như phóng đại .
Mấy giỏ rau cô mất, dù bán đắt đến cũng chẳng đổi những bữa hải sản và thịt thà liên miên như .
Thời đại như hậu thế—— rau hữu cơ sinh thái còn thể bán đắt hơn thịt.
vợ lão Chu gặp hạn là điều cô vui lòng thấy.
Từ Nhâm lấy kỹ năng diễn xuất từ kiếp Ảnh hậu, sắm vai một đóa hoa sen trắng nhỏ:
“Hả?
Cháu cứ tưởng là mèo hoang ch.ó dại phá phách trong vườn rau của , vạn ngờ là do con ...
Bà hái thì cứ hái, dẫm nát rau cơ chứ, hạt giống cũng là cháu bỏ tiền mua mà, hức hức...”
Mọi vội vàng an ủi:
“Tiểu Từ cháu yên tâm, Hội phụ nữ sẽ đòi công bằng cho cháu, việc của vợ lão Chu thực sự là quá đáng quá mức !”
“Bà vốn dĩ là chiếm tiện nghi của khác.”
“Theo thấy, bà chỉ chiếm tiện nghi của Tiểu Từ, mà còn tâm lý trả thù nữa.
Mọi quên ?
Cái ngày Tiểu Từ mới dọn đến, bà chiếm tiện nghi của Tiểu Từ mà , chắc là ôm hận trong lòng , nếu hái rau thì cứ hái rau, mắc mớ gì dẫm nát?
Phí phạm lương thực là trời đ.á.n.h đấy!”
“Cái nhà vợ lão Chu !
Tâm địa thật là hẹp hòi!”
“Thay là vườn rau nhà mà bà phá hoại thế , đền tiền cũng hả giận.”
“Nhắc đến đền tiền, dựa cái tính keo kiệt của vợ lão Chu, bà chịu ?”
“Không chịu cũng đền!”
Từ Nhâm cảm kích cảm ơn , đó chạy dãy nhà cấp bốn, cắt hết đám cải chíp chín, chia cho mỗi một bó nhỏ:
“Các thím, nếu , đến giờ cháu vẫn còn che mắt, ơn đại đức hết bằng lời, cháu cũng chẳng món quà gì giá trị để tạ ơn, xin gửi chút rau thêm bữa tối.
Thực , cháu trồng nhiều như là vì thấy đất hoang dễ mọc cỏ dại, nên mới khai khẩn hết để trồng rau, một cháu ăn hết bấy nhiêu, các thím ăn gì thì cứ việc đến hái, đừng giống như... khụ, cháu tin rằng các thím cũng giống như cháu, đều là những trân trọng lương thực, bao giờ phí phạm!”