Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1645
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một tấm “thẻ " phát , thu về vô ánh mắt hài lòng và tán đồng.”
“Tiểu Từ cháu yên tâm, cháu nhà, bọn thím sẽ trông nom vườn rau giúp cháu.”
“ đúng, bọn thím rảnh rỗi là ở sân chung đan áo len, lúc đó sẽ để mắt giúp cháu.”
“Thực cũng chỉ vợ lão Chu là trò vặt, chiếm tiện nghi thôi, chứ những khác trong dãy nhà đều khá cả.”
Từ Nhâm mỉm gật đầu:
“Cháu tin tưởng các thím!”
Kể từ ngày hôm đó, đội ngũ tự nguyện canh giữ vườn rau cho Từ Nhâm thêm một nhóm các bà nội trợ.
Có sự canh chừng của họ, dù trong dãy nhà xuất hiện vợ lão Chu thứ hai thì cũng chẳng ai dám trộm rau ngay thanh thiên bạch nhật.
Hơn nữa, những kẻ thích chiếm tiện nghi lòng báo thù như vợ lão Chu suy cho cùng cũng là ít.
Từ Nhâm khi đám cải chíp nhỏ chín, cô tặng mỗi gia đình trong nhóm các bà nội trợ nhiệt tình một nắm, còn chia cho các đồng nghiệp ở tiệm cơm.
Vợ lão Chu tiêm ba ngày nước, uống ba ngày thu-ốc, cuối cùng cơ thể cũng hết ngứa, những nốt sưng đỏ cũng mờ đôi chút, về nhà tính toán tiền nong, tức đến mức nôn nao:
“Vào bệnh viện một chuyến tốn của bà mười chín đồng, ba giỏ cải chíp dù mang bán hết, cố lắm cũng chỉ bán một hai đồng, lỗ nặng !”
cái lỗ nặng nhất còn ở phía ——
Không ai báo lên Hội phụ nữ, Hội phụ nữ can thiệp sự việc , nghiêm khắc phê bình hành vi tồi tệ của vợ lão Chu, và yêu cầu bà bồi thường thiệt hại cho đồng chí Từ Nhâm.
Ba giỏ cải chíp cộng với đám rau bà dẫm nát trong vườn, tính toán bắt bà đền sáu đồng.
Tiện nghi chẳng chiếm , tổng cộng còn mất hơn hai mươi lăm đồng, đền quá tội!
Lại thấy những bà nội trợ việc khác đều Từ Nhâm mang cải chíp nhỏ đến tận cửa tặng, chỉ là , bà càng tức giận hơn, hận thể lao vườn rau mà dẫm nát hết tất cả chỗ rau đó.
lão Chu cảnh cáo bà , rằng Hội phụ nữ vẫn đang theo dõi, bảo bà đừng gây thêm chuyện nữa, nếu danh hiệu Lao động tiên tiến năm nay của ông e là sẽ tiêu tùng.
Lao động tiên tiến tiêu tùng?
Mất mát chỉ là danh dự, mà còn là một khoản tiền thưởng nữa.
Lúc vợ lão Chu mới chịu yên phận hơn một chút.
Từ Nhâm đợi khi cải chíp và cải chíp nhỏ lượt thu hoạch hết, cô xới tơi đất, phơi nắng hai ngày, đó tưới đẫm nước, trồng xuống đợt ngô xuân thể lương thực chính thể món ăn vặt.
Sau đó, cô đón nhận hai ngày nghỉ bù giữa tháng năm.
Cô khoác túi nhỏ, bắt chuyến xe điện sớm nhất về nhà.
Hai ngày liên tiếp, Vương Chiêu đều mua món xào, món hấp do chính tay Từ Nhâm , tận mắt thấy Thụy nhà bắt đầu mỗi bữa một bát cháo kê, đến bánh màn thầu trắng sở trường nhất của sư phụ Hồng cũng chẳng ăn nổi mấy miếng, thể thấy cái khẩu vị kén chọn nuôi hư .
là từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu sang nghèo mới khó mà!
“Anh Thụy, em ngóng , đầu bếp Từ là nghỉ việc, mà là hai ngày nghỉ bù, về nhà .
Nhà cô ở huyện , về trong ngày thì vội quá, nên tiệm cơm đồng ý cho cô nửa tháng nghỉ hai ngày.
Chiều mai cô mới về.”
Thụy Tỷ Cẩn lười biếng ghế bập bênh, cảm nhận làn gió chiều đầu hạ ấm áp, “ừm" một tiếng mang theo giọng mũi, hỏi tiếp:
“Khi nào thì đào về Thụy Phúc Lâu?”
“Em đang cố gắng đây.”
Vương Chiêu dám là suýt chút nữa hỏng chuyện.
Nếu liều mạng ngăn cản, thì đám cô dì chú bác nhiệt tình quá mức nhà chắc hẳn xách sính lễ hỉ慶 đến tìm đầu bếp Từ để cầu .
Càng dám là cầu cho Thụy.
là lấy mạng già của mà!
Thụy Tỷ Cẩn hừ nhẹ một tiếng:
“ thấy rảnh rỗi quá, chẳng thấy cố gắng gì cả.”
“...”
Vương Chiêu nghẹn lời, thầm nghĩ trong lòng là em mệt mỏi lắm chứ bộ!
“Anh Thụy yên tâm, đợi đầu bếp Từ về em sẽ tìm cô , nghĩ cách thuyết phục cô đến Thụy Phúc Lâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1645.html.]
“Nghĩ cách?
Nói là đến giờ vẫn nghĩ cách gì ?”
“...”
Nghĩ chứ!
chẳng là xôi hỏng bỏng !
“Cái đó, cách nghĩ đây hiệu quả lắm.
Em thấy đầu bếp Từ đối với lương bổng đãi ngộ, điều kiện chỗ ở dường như yêu cầu gì, là một khá tùy ngộ nhi an.
Những như càng khó đào.”
Thụy Tỷ Cẩn , im lặng một hồi lâu, chậm rãi mở lời:
“Cậu với cô , ngoài Thụy Phúc Lâu , những thứ khác gì đều cho hết.
Bao gồm cả căn nhà trả nữa.”
Vương Chiêu vô cùng chấn động:
“Căn nhà đó, năm xưa bác Thụy là để để dành cho lấy vợ mà!
Anh Thụy, chê nó hư hỏng nghiêm trọng quá nên ghét bỏ nó ?
Có thế thì cũng đừng đem tặng chứ!
Căn nhà đó dù là vị trí hướng nhà đều tệ chút nào, chê cũ nát thì đợi khi thu hồi về em tìm đến sửa sang là mà...”
Từ Nhâm xuống xe điện liền bắt gặp một khuôn mặt... thế nào nhỉ, chút nịnh nọt.
“Đầu bếp Từ!
Cô về ạ!”
Vương Chiêu xúc động đến mức rưng rưng nước mắt, cuối cùng cũng mong về.
Theo lý mà , đối mặt với một cô gái mới mười sáu mười bảy tuổi, dù đến mức nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng dịu dàng tú lệ, dù đến mức nhất kiến chung tình, giống như bọn Ngô Khuê dễ dàng đỏ mặt tía tai, nhưng ít nhiều cũng chút tự nhiên mới đúng.
hiểu , đối mặt với đầu bếp Từ, ăn món ăn do đầu bếp Từ nấu, luôn khiến nhớ đến Thụy lão thái gia quá cố, nảy sinh chút ý nghĩ trăng hoa nào, chỉ sự kính trọng và tôn trọng.
“Đầu bếp Từ cô nhận ?
Ngày nào cũng đến tiệm cơm Hồng Tinh đặt món cô nấu, hai ngày nay cô ở đó, khổ sở ch-ết.”
Lời là giả vờ, trong lòng Vương Chiêu thực sự khổ.
Nhìn Thụy húp cháo loãng nỡ, nhưng mang món của các sư phụ khác ở tiệm cơm về cho , cái miệng kén chọn tuôn những lời nhận xét độc địa, vứt cả cơm canh cho xong.
Từ Nhâm cần giới thiệu cũng nhận :
“Ồ, đúng là ngày nào cũng đến.”
Thanh niên đầu đinh mà!
Không cái khác, ngay cả món lươn xào ăn kèm mì xào lươn do cô tự bỏ tiền túi mua lươn về , cũng tranh mua, thật khó mà để ấn tượng sâu sắc.
“Anh đang đợi ?”
Từ Nhâm thuận miệng hỏi một câu.
“Không ạ!
chỉ đợi đầu bếp Từ cô thôi!”
Vương Chiêu lấy mười hai phân thành ý và kính ý, sợ rằng còn rõ mục đích đến đây thì mất lòng .
“Đầu bếp Từ, cô thời gian ạ?
Cùng uống chén nhé?
mới ít ngon, mời cô nếm thử?”
Từ Nhâm kỳ quái liếc một cái:
“Muộn thế còn uống ?”