Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1650

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ Nhâm lắc đầu:

 

“Cháu cũng rõ lắm, đồng nghiệp mới là do quản lý đưa tới ạ.”

 

“Cô là nhân viên chính thức nhân viên thời vụ?”

 

“Nhân viên thời vụ ạ.”

 

Nghe là nhân viên thời vụ, đối phương gì thêm nữa, lẽ cảm thấy nhân viên thời vụ ở tiệm cơm nếu việc vặt thì cũng là hậu cần, chẳng nhẹ nhàng gì, mấu chốt là lương còn thấp hơn ở xưởng nhà máy lương dầu một bậc.

 

Thế là chủ đề trở với Từ Nhâm:

 

“Vậy nên như Tiểu Từ cháu sớm thế cũng , cái là biên chế chính thức luôn, là phụ tá của đại sư phụ, đại sư phụ chuyển hoặc nghỉ hưu thì cháu sẽ trở thành đại sư phụ luôn.”

 

Từ Nhâm mỉm , gì.

 

“Tiểu Từ cháu đúng là khiêm tốn, một cô gái đảm đang như cháu giờ hiếm lắm đấy.”

 

Tiểu Từ, cháu đối tượng ?”

 

“Nhà bà Vương ơi, bà định tiếp thị đứa cháu trai bên ngoại của bà đấy ?”

 

“Cháu trai thì ?

 

Nhân viên chính thức của nhà máy cơ khí, rượu chè thu-ốc lá, lương bổng nộp hết cho gia đình, từ nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ là tính tình hướng nội một chút nên mới chậm trễ chuyện vợ con thôi.

 

Không , mà là nó chủ động bắt chuyện với con gái, cứ thấy con gái là đỏ mặt, nhưng đây cũng là một ưu điểm đúng ?

 

Ít nhất thể đảm bảo khi kết hôn sẽ một lòng một với vợ, ý định hai lòng, Tiểu Từ cháu thấy ?”

 

Tất cả các bà nội trợ đều về phía Từ Nhâm.

 

Từ Nhâm:

 

“...”

 

Sau đó cô chậm rãi :

 

“Mẹ cháu bảo cháu tuổi còn nhỏ, đừng vội tìm đối tượng, bảo cháu đợi vài năm nữa hãy tính đến chuyện .”

 

Người phụ nữ định mai cho cháu trai chút ngượng nghịu, gượng :

 

“Mười sáu tuổi cũng còn nhỏ nữa, là kết hôn ngay , chỉ là tìm hiểu thôi mà, tìm hiểu một chút thì .”

 

Từ Nhâm lắc đầu, tiếp tục lôi bà Tiết nhà lá chắn:

 

“Mẹ cháu sẽ giận đấy ạ.”

 

“...”

 

“Tiểu Từ!

 

Tiểu Từ!”

 

Sư phụ Ngô phụ trách hậu cần ở góc rẽ của phòng nước phía đông vẫy tay gọi cô:

 

“Có tìm cháu kìa!”

 

Lúc nhóm các bà nội trợ đang vây quanh hỏi han cô mới giải tán.

 

Từ Nhâm nhổ hai củ cải trắng mang cho sư phụ Ngô.

 

“Cháu tưởng là chú đang giải vây cho cháu ?

 

Ha ha!

 

Không , , tìm cháu thật đấy.”

 

Sư phụ Ngô chỉ về phía phòng bảo vệ.

 

Từ Văn?

 

Từ Nhâm rõ khách đến, sững sờ một lúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1650.html.]

“Chị Văn Văn...”

 

Cô nhớ tình tiết trong nguyên tác, lúc Từ Văn đang gì nhỉ?

 

Ồ, chị bán quần áo tích cóp một ít tiền, những mẫu quần áo thời thượng đều đến từ phương Nam nên luôn Nam Thành xem thử, sẵn tiện nhập ít hàng về bán.

 

Ngặt nỗi thời chuyến tàu hỏa ít quá, khó khăn lắm mới lấy hết can đảm rời nhà lên thành phố bắt tàu, kết quả là lỡ mất một chuyến, chuyến tiếp theo đợi đến ngày mai.

 

Một ngày một đêm mà vượt qua ?

 

Về nhà thì sợ mắng, ở nhà khách thì giấy giới thiệu.

 

Thành phố cũng chẳng bạn bè gì, cuối cùng chị quyết định đợi ở phòng chờ nhà ga.

 

Trong phòng chờ nhiều hành khách qua , chị tìm một góc, ôm túi đồ đó.

 

Cũng may tính đến việc ở tàu khá lâu nên chị mang theo một cuốn sách thiết kế thời trang.

 

Cuốn sách là chị bỏ hai xu mua ở vỉa hè, chính cuốn sách cũ giấy tờ ố vàng, mép sách quăn tít khiến chị quyết định may quần áo kiếm tiền.

 

Chị đợi ở nhà ga suốt cả một ngày trời, đói thì gặm vài miếng màn thầu, khát thì nhà vệ sinh uống vài ngụm nước lã, đến tối hành khách trong phòng chờ thưa thớt dần, chị sách đến mỏi cả cổ, lúc đầu vận động thì phát hiện một gã đàn ông ý đồ đang chằm chằm , thấy chị qua gã còn nhe răng , lộ một hàm răng vàng khè.

 

Từ Văn dù gan đến , dám một độc hành đến Nam Thành, nhưng suy cho cùng cũng là con gái, thực sự nhắm chị cũng thấy sợ.

 

Cuối cùng, chị giả vờ đến chỗ soát vé hỏi thăm về các chuyến tàu, nhân cơ hội xổm suốt một đêm bậu cửa sổ chỗ soát vé, trong thời gian đó ngay cả nhà vệ sinh cũng dám .

 

Dẫn đến việc ngày hôm lên tàu, chỉ hai chân sưng tấy tê dại mà còn nhiễm trùng đường tiết niệu, nhưng đang hành trình nên thời gian khám, cứ thế kéo dài thành viêm thận mãn tính...

 

“Nhâm Nhâm.”

 

Thấy Từ Nhâm, mắt Từ Văn sáng lên, xách túi đồ tới.

 

Trong lòng chị khổ, hiểu khi gặp một chút khó khăn, đầu tiên chị nghĩ tới là cô em họ .

 

“Nhâm Nhâm, chị đến nơi em việc, họ bảo tháng em trực ca tối, mười một giờ trưa mới , họ cho chị địa chỉ ở đây, chị...”

 

Từ Văn nhận quyết định chút đường đột, chị siết c.h.ặ.t túi đồ, mím môi:

 

“Nếu em thấy tiện thì chị vẫn cứ...”

 

“Chị Văn Văn, em chỉ bất ngờ thôi chứ tiện cả.

 

Đi thôi, về ký túc xá của em chuyện.”

 

Từ Nhâm tiến lên đón lấy túi đồ trong tay Từ Văn, dẫn chị về ký túc xá của , đường giới thiệu:

 

“Đây là ký túc xá nhân viên do ba đơn vị cùng xây dựng, dãy nhà tập thể phía Nam chỉ dành cho những cặp vợ chồng đều là nhân viên hoặc cán bộ trung tầng, kỹ thuật viên mới đăng ký, còn thanh niên độc bọn em thì ở dãy nhà cấp bốn cũ phía Bắc .

 

Em và đồng nghiệp ở phòng 08, đó, cái phòng bồn hoa lớn cửa, cạnh bồn hoa hai chậu ớt chỉ thiên chính là phòng em.

 

Lần chị đến, nếu thấy em ở tiệm cơm thì cứ trực tiếp đến đây tìm em.

 

Thường thì em đều ở đây, nếu ở trong phòng thì chắc chắn là ở vườn rau nhà...”

 

Từ Văn vốn dĩ chút hối hận, hối hận vì nhất thời nảy hứng tìm cô em họ, cùng lắm thì ở nhà ga một đêm thôi mà, đây từng thức đêm, gắng gượng đến ngày mai lên tàu là thể ngủ .

 

trong giọng ôn hòa của Từ Nhâm, tâm trạng hối hận của chị dần dần bình phục .

 

Vào trong phòng, Từ Nhâm vén rèm bảo chị họ phòng một lát, giữa tháng năm bắt đầu nóng đầu hạ .

 

Chị lụng suốt buổi sáng, khó tránh khỏi đổ mồ hôi, phòng nước rửa mặt, sẵn tiện bưng về một chậu nước.

 

“Chị Văn Văn, chị cũng rửa mặt ạ.”

 

Từ Nhâm lấy một chiếc khăn rửa mặt mới đưa cho Từ Văn, “Chị bắt chuyến xe sớm nhất lên thành phố ạ?

 

Đã ăn sáng chị?”

 

“Chị đói, em đừng bận rộn nữa.”

 

Từ Văn giữ tay cô , ngập ngừng sự thật, “Chị đến nhà ga để bắt tàu, đó nhờ hỏi thăm một chuyến tàu Nam Thành, tính toán thời gian bắt chuyến xe sớm lên đây, ai ngờ xe khách giữa đường hỏng, chậm mất hơn một tiếng đồng hồ, lúc chị đến nhà ga thì tàu rời bến .

 

Chuyến tàu mỗi ngày chỉ một chuyến...”

 

 

Loading...