Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1651
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhâm gật đầu:
“Chị đến chỗ em ở nhờ một đêm ?”
Từ Văn khổ :
“Chị dám về nhà, khi chị để một lá thư cho gia đình là chị Nam Thành , chị mà thấy lá thư đó chắc chắn sẽ tức lộn ruột, nếu về nhà bà nhất định sẽ tịch thu hết tiền lộ phí chị, cho chị khỏi cửa nữa, còn sẽ nhanh ch.óng sắp xếp cho chị lấy chồng.
Đầu năm nay bà chị gả để dành phòng cưới cho trai chị.
chị , chị mới mười tám tuổi, chị cuộc đời giống như chị, cả đời quanh quẩn bên xó bếp, mỗi ngày chỉ vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà tính toán dứt...”
Có lẽ nhận xa, Từ Văn lau lau khóe mắt đỏ, bất đắc dĩ :
“Để em chê .
Vốn dĩ chị định ở nhà ga một đêm cho xong, bỗng nhớ em đang việc ở tiệm cơm quốc doanh thành phố, hiểu bắt xe điện đến đây...”
Đến mới thấy chút đường đột.
Chị và cô em họ , vì lớn hai nhà thường xuyên cãi vã nên từ nhỏ mấy thiết.
Sự cố tháng khiến chị thương, cô em họ thì rơi xuống sông, suýt chút nữa khiến hai nhà trở mặt.
Theo lý mà , chị nên đến tìm cô em họ mới đúng.
Từ Văn bình tĩnh , cầm túi đồ lên :
“Lát nữa em đúng ?
Hay là chị nhà ga ?”
“Đã đến thì cứ ở đây ạ.”
Từ Nhâm , “Giường của em tuy cũ một chút nhưng cũng khá rộng rãi, hai ngủ thấy chật ạ.”
Cô ôm chồng sách để ở phía trong giường đặt lên giá đồ, đồng thời lấy chiếc bếp cồn xuống.
Lúc ở ký túc xá , cô sẽ dùng cái để nấu nướng thêm.
Mì sợi, trứng gà lúc nào cũng sẵn, ăn ngọt thì đường đỏ, ăn mặn thì nhà hái vài cây cải chíp nhỏ và ít hành lá là ngay một nồi mì trứng thơm ngon.
“Chị dậy sớm bắt xe lên đây chắc vẫn ăn sáng đúng ạ?”
“Chị đói .”
Từ Văn vội ngăn , “Đói thì chị màn thầu mang theo .”
“Màn thầu khô khốc, mà ngon bằng mì nước nóng hổi ạ.”
Từ Nhâm đợi chị thêm nấu xong một nồi mì trứng rau xanh thơm phức, bảo Từ Văn cứ từ từ ăn, đồng thời chỉ cho chị vị trí nhà vệ sinh và phòng nước.
“Chị Văn Văn, em đây ạ, chị đường vất vả nửa ngày cũng mệt, ăn xong chị ngủ bù một giấc nhé.
Nếu đói thì tủ bánh quy và chuối ạ.
Buổi chiều nếu chị dạo phố thì em bảo Hiểu Yến cùng chị.
Một giờ cô tan , về ngủ trưa một lát xong là việc gì nữa, để cô dẫn chị tòa nhà cung ứng dạo chơi nhé?
Tòa nhà cung ứng thành phố hàng hóa đầy đủ hơn ở huyện nhiều, kiểu dáng quần áo cũng đa dạng hơn nữa.”
Từ Văn vốn định từ chối, ở nhờ đây là tạo điều kiện cực lớn cho chị , dám phiền đồng nghiệp của em họ dẫn dạo phố.
thấy kiểu dáng quần áo, chị chút động lòng:
“Hay là lát nữa chị tự dạo .”
“Dạ, cũng ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1651.html.]
Từ Nhâm để một chiếc chìa khóa dự phòng cho chị .
Lúc qua cầu đá thì gặp Vương Chiêu.
Đối phương thấy cô liền mừng rỡ khôn xiết:
“Đầu bếp Từ, cô đấy ạ?
về lấy cặp l.ồ.ng ngay đây!”
Chạy vài bước dừng :
“Đầu bếp Từ, cô cân nhắc thế nào ạ?”
Chưa đợi Từ Nhâm mở lời, tiếp:
“ giục , chỉ hỏi thăm chút thôi ạ, cô cứ thong thả cân nhắc, phiền cô nữa ạ!”
Lần xong dừng nữa, trong chớp mắt chạy mất hút.
Từ Nhâm dở dở .
Chạy nhanh như , dù cô hỏi thăm tình hình giúp sư phụ Triệu cũng cơ hội.
Mấy ngày nay cô thường xuyên thấy sư phụ Triệu xổm hút thu-ốc trầm tư ở đầu ngõ .
Trước đây ông cũng hút, nhưng đó là để giải tỏa mệt mỏi khi việc, hút trò chuyện vài câu với hàng xóm láng giềng, khác với trạng thái cúi đầu hút thu-ốc trầm tư như bây giờ.
Sư phụ Triệu thực sự đang lo lắng, dựa theo thái độ gần đây của quản lý, thể ông sẽ theo lời khuyên của Kim Tú Châu:
“Thay thế bộ bàn ăn trong tiệm bằng loại bàn bốn , sáu hoặc bàn tròn lớn thể nấu lẩu, chứ còn dùng loại bàn bát tiên truyền thống nữa.”
Cứ như , tiệm cơm sẽ lấy những món ăn kiểu mới do Kim Tú Châu nghĩ món chủ đạo, điều khiến sư phụ Triệu chút thấp thỏm yên.
Sở trường nhất của ông là những món truyền thống chiên, xào, kho, nấu.
Những món ăn mới lạ mà Kim Tú Châu nghĩ thực chất chỉ thắng ở chỗ kiểu dáng mới mẻ, một khi nắm cách thì ai cũng thể bắt tay .
Chẳng thấy tiểu Quách vốn luôn theo sư phụ Hồng bánh mỳ cũng món ếch trâu xào khô đó , xong bưng cho khách chẳng ai nhận sự khác biệt.
Cứ đà phát triển, liệu ông còn giữ nổi vị trí đại sư phụ nữa ?
Một tháng sự xuất hiện của Từ Nhâm khiến lòng ông bất an , nhưng lúc đó hai thỏa thuận phân công công việc, ông phụ trách chiên, rán, kho, nấu, Từ Nhâm phụ trách các món xào, hấp, nên cũng chung sống hòa bình.
Giờ lòi một Kim Tú Châu, bảo cô giỏi nấu nướng thì cô ngay cả việc bếp xốc chảo cũng , bảo cô giỏi thì những món ăn kiểu mới cô nghĩ hết món đến món khác, thực sự cho tiệm cơm Hồng Tinh nổi danh.
Nếu quản lý cũng chẳng lời cô mà định đổi bàn ăn.
Sau điều cần thế liệu là những đại sư phụ truyền thống như bọn họ ?
Ông giống như lão Hồng.
Nhà lão Hồng cả hai vợ chồng đều là nhân viên, vợ lão cũng giống như lão mỗi tháng đều lương định, con trai cũng trưởng thành nên .
Tuy theo lão Hồng học bánh mỳ nhưng cũng nhà máy thợ học việc ở xưởng tiện.
Bố hai bên cũng đều là công nhân nhà máy về hưu nên ít nhiều cũng tiền lương hưu.
Ông thì như , già mới mụn con trai, năm nay nó mới mười hai tuổi, đang ở cái tuổi ăn tuổi lớn nên sức ăn khỏe.
Vợ ông cũng là sản phụ lớn tuổi, khi sinh đứa con gái út thì sức khỏe luôn , chỉ thể ở nhà chút việc thủ công lặt vặt, cả nhà bốn miệng ăn đều trông chờ đồng lương của ông.
Quê ông ở nông thôn, bố già chỉ dựa việc tính điểm công ở ngoài đồng để sống qua ngày.
Gần đây đang thực hiện cái gì mà khoán sản phẩm đến hộ gia đình, là tính điểm công nữa, ruộng đất chia về đến nhà sản xuất bao nhiêu thì nộp một phần cho nhà nước, còn là của .
Đối với những gia đình đông lao động thì đương nhiên là chuyện , nhưng nếu trong nhà chỉ già thì lụng cả năm trời tự cung tự cấp gánh nặng cho con cái là lắm , thể trông chờ họ giúp đỡ ?
Còn về bên nhà vợ, tuy là công nhân ở huyện nhưng bên con cái đông đúc, vợ ông tới bảy chị em.
Dù vợ lòng giúp đỡ thì vẫn còn bảy cặp mắt khác đang chằm chằm nữa kìa.