Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1657

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phía bên , chú Triệu trở về nhà, với vợ chuyện nhảy việc.”

 

Vợ chú lúc đầu hiểu:

 

“Thụy Phúc Lâu đây thì khá đấy, nhưng đóng cửa bao nhiêu năm , dù khai trương trở thì việc kinh doanh ?

 

Nếu ăn , cầm lương gấp đôi cũng yên tâm, đến lúc đó...”

 

Chú Triệu cũng quyết định vô cùng mạo hiểm, nhưng chú thực sự nhà hàng nữa.

 

Kể từ khi Kim Tú Châu đến, việc kinh doanh của nhà hàng quả thực hơn nhiều, nhưng điều đó liên quan gì đến chú ?

 

Lương của chú những tăng mà còn trừ mất một mảng lớn.

 

Ngày nào cũng mang tâm trạng bực bội , chú còn chịu đựng bao lâu.

 

Thụy Phúc Lâu những rộng cửa chào đón chú mà còn đưa mức lương gấp đôi, Nhâm Nhâm nếu ăn còn hoa hồng.

 

Chú thử xem.

 

“Muốn thì thôi!”

 

Vợ chú nắm lấy tay chú, “Lão Triệu, mấy năm sức khỏe tranh khí, cái nhà cứ dựa ông chống đỡ, gần đây hơn nhiều , uống cái thảo mộc ông mang về, buổi trưa nghỉ ngơi cũng thấy mệt.”

 

Chú Triệu kinh ngạc :

 

“Cái thảo mộc đó là Nhâm Nhâm tặng , cứ tưởng cô chơi thôi, ngờ thực sự hiệu quả ?”

 

“Có đấy!

 

Để hôm nào mời Nhâm Nhâm đến nhà, đãi cô một bữa cơm thật ngon.”

 

Chú Triệu gật đầu, đúng là nên mời cô một bữa cơm.

 

“Lão Triệu, ông thì vốn cũng định nửa năm sẽ tìm việc .

 

Nếu ông đến Thụy Phúc Lâu, chỗ nhà hàng là để ?”

 

Chú Triệu dứt khoát từ chối:

 

“Đi ở nhà hàng mệt lắm.”

 

Huống chi chú trong tâm trạng bực bội, đổi là vợ chú , quản lý gây khó dễ cho vợ chú thì ?

 

nghĩ kỹ , bán công việc đó , tiền tích góp , hai năm nữa tiểu Quân nghiệp trung học tìm việc , chừng cần dùng đến tiền.”

 

Hai vợ chồng lải nhải bàn bạc một hồi, ngày hôm chú Triệu cho Từ Nhâm câu trả lời.

 

Hai hành động nhanh, ngay chiều hôm đó dẫn thủ tục bàn giao.

 

Trong đó một tờ biểu mẫu cần quản lý ký tên, lúc quản lý mới lão Triệu và tiểu Từ rời .

 

Hắn tưởng lão Triệu dùng chuyện để gây áp lực với , thong thả hút thu-ốc :

 

“Lão Triệu , tính khí đúng là lớn thật đấy, nhưng dù lớn đến mấy cũng thể mang tiền đồ của đ.á.n.h cược chứ!

 

Còn kéo theo cả tiểu Từ nữa.

 

Nghỉ việc , chịu thiệt là chính hai thôi.

 

Hai nghĩ cho kỹ, bây giờ nhiều đơn vị vị trí công tác đều bão hòa , nhà bếp cũng , mỗi củ cải một cái hố đều lấp đầy , hai rời khỏi đây thì thể ?”

 

“Chuyện phiền quản lý bận tâm!

 

Tiền đồ của chúng , tự chúng quyết định!”

 

“Được, , !”

 

Quản lý tức giận chỉ chỉ chú, xoẹt xoẹt hai cái ký tên, ném cây b-út máy xuống, mặc kệ họ .

 

Đừng tưởng sẽ khổ sở níu kéo họ!

 

Hắn xem thử, rời khỏi nhà hàng, hai thể tìm công việc gì!

 

Nhân viên nhà hàng cả buổi chiều thấy chú Triệu và Từ Nhâm , đều thắc mắc.

 

Kim Tú Châu cầm một nắm hạt dưa c.ắ.n hỏi:

 

“Chú Triệu ?”

 

“Từ Nhâm cũng ở đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1657.html.]

“Chú Hồng, chú chú Triệu và Từ Nhâm ạ?”

 

Chú Hồng lắc đầu, nhưng trong lòng chú ẩn hiện một chút dự cảm:

 

“Lão Triệu e là định tiếp nữa .”

 

Cũng đúng, một nhân viên tạm tuyển cho mất mặt, quan trọng là chính ở lão Triệu, mà quản lý chỉ trừ lương một lão Triệu, đối với nhân viên tạm tuyển chỉ phê bình miệng vài câu, điển hình của việc giơ cao đ.á.n.h khẽ, trong lòng lão Triệu thoải mái mới lạ.

 

thì cũng đừng vội vàng như chứ, đợi tìm chỗ mới cũng muộn, bây giờ ngộ nhỡ nhất thời tìm việc , gánh nặng gia đình chẳng nặng thêm ?

 

Lúc , chú Triệu và Từ Nhâm dẫn theo hai mới tiếp nhận công việc của họ đến báo danh.

 

Chú Triệu mặc áo khoác xanh, dẫn Đổng Kiến Quân – mua vị trí của chú hậu bếp, dẫn Đổng Kiến Quân quen với “chiến trường mới”.

 

Đổng Kiến Quân năm nay bốn mươi mốt tuổi, đây là đầu bếp ở nhà bếp nhà máy cơ khí, gần đây nhà máy cơ khí chuyển , địa điểm mới cách nhà quá xa, ở ký túc xá thì già trẻ nhỏ ở nhà yên tâm, đang do dự nên tìm đổi vị trí thì lão Triệu tìm đến.

 

Nhà ngay ở đầu hẻm của con phố bên cạnh, bộ đến nhà hàng chỉ mất vài phút, thể là ngay cửa nhà.

 

Cơ hội như còn đợi gì nữa!

 

Lập tức theo chú Triệu đến thủ tục.

 

Từ Nhâm dẫn theo con gái út của bác Ngô giới thiệu với một vòng.

 

Lúc mới chú Triệu và Từ Nhâm sắp .

 

Kim Tú Châu há hốc mồm:

 

“Các, các sắp ?

 

Hai là đồng nghiệp mới thế hai ?

 

mà...”

 

hỏi:

 

“Đã mất hai nhân viên chính thức, dù gì cũng để một suất chính thức cho cô chứ, cô hiện vẫn chỉ là một nhân viên tạm tuyển thôi, lương thấp đành, lễ tết phát thưởng nhiều ít cũng đến lượt cô .”

 

Làm việc cùng bao nhiêu ngày nay, cơ hội thông báo cho cô một tiếng, ngược để hời cho ngoài, thực sự khiến tức giận!

 

kéo tiểu Trịnh – phụ trách ghi hóa đơn đang trực ca, ủy khuất phàn nàn:

 

“Vị trí của chú Triệu cần tìm một đại sư phó thâm niên tương đương thì cháu thể hiểu , nhưng Từ Nhâm cũng như chứ!”

 

Tiểu Trịnh vẫn còn đang kinh ngạc đấy, một lúc mất hai đầu bếp hậu bếp, chuyện ?

 

Nhất thời hiểu:

 

“Từ Nhâm ?”

 

“Cô, cô là nhân viên chính thức ?

 

Cháu vẫn biên chế, nhưng việc cùng cô bao nhiêu ngày nay, cô sắp , chỗ trống chẳng lẽ nên để cho cháu ?

 

Nhân thủ đủ thì thể thuê thêm một nhân viên tạm tuyển khác mà...”

 

Tiểu Trịnh:

 

“Cô chẳng tiền ?

 

Hôm qua còn cô phàn nàn lương nhân viên tạm tuyển thấp, sinh hoạt đủ.”

 

Kim Tú Châu vẻ mặt ngơ ngác:

 

“Chuyện liên quan gì đến biên chế?”

 

Tiểu Trịnh như một kẻ ngốc:

 

“Vị trí công tác thể bán tiền, đơn vị bao nhiêu chen chân , vị trí của Từ Nhâm dù mệt một chút nhưng dù gì cũng là nhân viên chính thức, khối đến đấy.”

 

Kim Tú Châu ngẩn :

 

“Nhân viên chính thức bỏ tiền mua?

 

Nhân viên tạm tuyển lâu thể tự động chuyển thành chính thức ?”

 

“Nhân viên tạm tuyển là nhân viên tạm tuyển, dù chuyển thành chính thức thì cũng canh đúng thời cơ.

 

Không cơ hội thì mười mấy năm vẫn là nhân viên tạm tuyển thôi.

 

Trừ phi cô đặc biệt ưu tú, đơn vị giữ cô thì mới để ý giúp cô những chỗ trống chính thức, bằng thì nhé!”

 

 

Loading...