Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1658
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“...”
Chờ !
Cô thế còn đủ ưu tú ?
“ mang đến cho nhà hàng bao nhiêu ý tưởng món ăn mới lạ...”
“Cho nên quản lý mới giữ cô đấy, bằng đơn vị tuyển nhân viên tạm tuyển .”
“...”
Từ Nhâm và chú Triệu lượt thủ tục bàn giao với nhân viên mới, hai ngày , hai kết toán lương tháng đó và chính thức rời khỏi nhà hàng Hồng Tinh.
Mọi đều tò mò khi rời khỏi nhà hàng họ sẽ , cho đến khi thấy họ bước Thụy Phúc Lâu.
Mọi xôn xao:
“Thụy Phúc Lâu?
Chẳng mới trả ?
Cho dù phép kinh doanh thì đó cũng là tài sản tư nhân của nhà họ Thụy, chú Triệu nghĩ gì , bát cơm sắt như giữ đầu bếp cho quán tư nhân?”
“Đãi ngộ Thụy Phúc Lâu đưa đến mấy thì cũng định mà!
Ai bao giờ niêm phong nữa.
Lão Triệu chắc là tức đến mờ mắt !”
“Lão Triệu bốc đồng như thể hiểu , nhưng tiểu Từ cũng hùa theo bậy thế ?”
“Hoặc là lão Triệu thuyết phục, hoặc là kiến thức nông cạn, cái t.h.ả.m cảnh của Thụy Phúc Lâu khi niêm phong...
Ôi, vẫn còn quá trẻ mà.”
Quản lý chuyện hai đến Thụy Phúc Lâu, thắc mắc nhíu mày.
Khi họp ở tỉnh, đồng nghiệp nhắc đến ông chủ mới của Thụy Phúc Lâu, một cái miệng thể thần bếp, cực kỳ nhạy cảm với các loại hương vị, món nào thấy ngon thì chắc chắn là mỹ vị, ngược món khác thấy ngon thì miệng thể chê bai thậm tệ; tuy nhiên, chỉ cái miệng thần bếp chứ thiếu tay nghề thần bếp, khi bậc tiền bối nhà họ Thụy qua đời, đứa con duy nhất thể trở thành một phế nhân.
nhà họ Thụy tiền, ngay cả thời kỳ biến động tịch thu tài sản công khai, lời đồn vẫn cụ Thụy còn giấu một khoản tiền cho con cháu, chỉ là ai khoản tiền giấu ở , hễ là sản nghiệp của nhà họ Thụy, khi niêm phong vẫn thường xuyên kẻ trộm ghé thăm, mặt đất trong vườn, tường trong nhà đều đào bới đục khoét chỗ một miếng chỗ một miếng.
Năm nay chính sách đưa , một cửa tiệm lâu đời thâm niên trăm năm lượt trả cho thừa kế, Thụy Phúc Lâu cũng ngoại lệ.
dù mở cửa trở thì cũng nên chiêu mộ danh đầu bếp, khôi phục uy phong của Thụy Phúc Lâu mới đúng chứ, đào hai đầu bếp mấy nổi trội của nhà hàng quốc doanh gì?
Chẳng lẽ mở tiệm đến !
Quản lý bĩu môi, để tâm đến chuyện nữa.
Điều quan tâm nhất hiện nay là liệu nhà hàng Hồng Tinh thể đạt một đỉnh cao lợi nhuận mới khi cải cách chế độ , từ đó củng cố vững chắc vị trí của chính .
Hắn gọi Kim Tú Châu đến:
“Tiểu Kim , phía nhà máy nội thất gọi điện cho , bộ bàn ăn chúng đặt sắp xong , mai là thể cho xe tải chở đến, tiếp theo trông cậy cô đấy.”
Kim Tú Châu nhân cơ hội thương lượng điều kiện:
“Quản lý, món đầu cá ếch mỹ cháu cách , chú cứ yên tâm ạ.
một việc cháu thể .
Cháu đến đây bấy lâu nay, nghĩ bao nhiêu món ăn đặc sắc thương hiệu cho nhà hàng, công lao thì cũng khổ lao chứ.
Ban đầu cháu cứ tưởng biên chế đợi nên nhân viên tạm tuyển thì tạm tuyển thôi, nhưng Từ Nhâm , biên chế bỏ trống , tại cũng cho cháu chuyển chính thức?”
Quản lý cũng là đầu tiên gặp kiểu nhân viên tạm tuyển mở miệng đòi biên chế chính thức mà đòi một cách hùng hồn như , nhưng điều quan trọng nhất hiện nay là đưa món mới, tiếp tục gây tiếng vang cho nhà hàng Hồng Tinh, để các bộ phận cấp thấy năng lực và tài hoa của , vì an ủi:
“Từ Nhâm đột ngột quá, kịp trở tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1658.html.]
Khi thì cô tìm thế vị trí , giờ cũng hết cách , chỉ thể đợi thêm thôi.
Tiểu Kim cô cứ yên tâm, công lao của cô đều ghi nhận, chỉ cần cơ hội, chắc chắn sẽ cân nhắc đến cô đầu tiên.”
Kim Tú Châu đành gật đầu:
“Cháu tin tưởng quản lý, cháu việc đây ạ!”
Trong lòng điên cuồng phàn nàn:
“Cái thời đại quái quỷ gì thế , chuyển chính thức thôi mà cũng phiền phức như .
Phí hoài bao nhiêu ý tưởng món ăn mới lạ cô nghĩ .”
Nào rằng cô thời gian qua thể yên việc ở nhà hàng chính là vì cô là một nhân viên tạm tuyển biên chế.
Một khi chuyển chính thức, bộ phận nhân sự còn về quê cô để điều tra hồ sơ, chuyện cô bỏ trốn mà giấu nổi?
Hai vợ chồng nhà họ Kim trộm tiền chắc chắn sẽ tìm ngay đến đây để lôi cô về gả cho lão góa phụ.
Từ Nhâm và chú Triệu đến Thụy Phúc Lâu, còn mười ngày nữa mới chính thức khai trương, trong thời gian hai hề nhàn rỗi, dựa thực đơn đây của Thụy Phúc Lâu, nền tảng các món ăn truyền thống của địa phương để phát triển thêm các món mới.
Ngoài hai , những ngày lượt thêm sáu vị đại sư phó đến báo danh.
Tổng cộng tám vị đầu bếp, bốn phụ trách món mặn (hồng án), bốn phụ trách món bánh trái (bạch án), cũng chia ca sáng tối như cũ.
Từ Nhâm, chú Triệu và hai vị đầu bếp bạch án là chú Viên và chú Lý phân cùng một nhóm.
Mỗi đại sư phó sẽ hai phụ bếp giúp việc.
Tuy nhiên nhân tuyển phụ bếp vẫn quyết định, đa phần là đợi các đại sư phó nhậm chức xong sẽ do họ tự phỏng vấn, tuyển .
Sau khi xong phần giới thiệu lý lịch của những khác, chú Triệu cảm thấy chút tự ti, nhỏ giọng với Từ Nhâm:
“Xem hai chúng vẻ là mờ nhạt nhất đấy.”
Ví dụ như chú Viên cùng nhóm, là học trò của Bạch Án Trương lừng lẫy; chú Lý cùng nhóm cũng là đầu bếp bạch án trưởng của một nhà hàng quốc doanh ở tỉnh.
Bốn ở nhóm còn cũng ai nấy đều bản lĩnh riêng.
Ngay khi chú đang cảm thán muôn vàn thì giọng của Vương Chiêu vang lên:
“Ông chủ của chúng , các vị đều là những nhân vật tinh trong ngành, nhưng đến Thụy Phúc Lâu thì đừng mang những lề thói trong biên chế đây, mỗi đều sở trường riêng, cần thiết đấu đá lẫn , hãy việc của , khôi phục vinh quang năm xưa của Thụy Phúc Lâu, ông chủ sẽ để các vị thiệt thòi !
Các vị tụ họp ở đây chính là một loại duyên phận, chúng bàn chuyện quá khứ, chỉ hướng tới tương lai.
Mấy ngày khi các vị quen với môi trường xong, hãy nhanh ch.óng quyết định phụ bếp, lúc rảnh rỗi cũng thể giao lưu học hỏi lẫn một chút.”
Những lời trúng tim đen chú Triệu, chú ngừng gật đầu:
“ đúng đúng!
Chúng thể giao lưu hữu nghị, học hỏi lẫn , cùng tiến bộ!”
Từ Nhâm nhịn mà bật .
“Đầu bếp Từ.”
Vương Chiêu xong, khi để tản thì gọi Từ Nhâm , nụ rạng rỡ , “Lúc chị rảnh ?
Ông chủ của chúng em cùng chị ăn một bữa cơm.
mà...”
Cậu gãi đầu, thực sự chút khó mở lời:
“Mấy chúng em đều giỏi bếp, chỉ thể phụ bếp thôi, đầu bếp chính vẫn trông cậy chị.”