Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1665

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:33:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô đều gom góp hết, mang về nhà cho bố vui vẻ một chút.”

 

“Thanh Hoa, bé Nhâm nhà bà về kìa, hai tay xách đầy đồ, nó bảo là đơn vị phát đấy, phúc lợi của tiệm cơm quốc doanh thật đấy!"

 

“Phúc lợi của đơn vị quốc doanh mà kém , ngay như ở huyện chúng , qua cái Tết Đoan Ngọ gạo dầu, huống chi bé Nhâm còn ở đơn vị thành phố."

 

Tiết Thanh Hoa tan , còn về đến nhà, hàng xóm lầu con gái về, bà mừng đến mức kịp tán gẫu, xách túi cầm tay, bước thật nhanh.

 

Có một bà hàng xóm đỏ mắt ghen tị với nhà bà chua ngoa một câu:

 

“Có tác dụng gì !

 

Con gái lớn giữ trong nhà, giữ chẳng bao lâu nữa là xem mắt nhà chồng .

 

Đợi gả , phúc lợi đơn vị đến mấy thì cũng là của nhà chồng hết, vợ chồng Thanh Hoa là lỗ vốn nặng .

 

Đổi á, dù chỉ mỗi mụn con gái thì cũng đừng hòng bà già bỏ tiền tìm việc cho nó, tìm đại xưởng nào đó cho nó học việc tạm thời là , tiền đó thà để dành dưỡng già còn hơn!"

 

Những khác thấy một cái, mừng là Thanh Hoa nhanh nên thấy, nếu thấy chắc chắn cãi một trận.

 

Tiết Thanh Hoa lòng như lửa đốt, vốn dĩ còn ghé qua cửa hàng cung ứng xem cá tôm vụn nào bán thừa để cân một ít về nấu cơm tối, giờ thì chẳng còn tâm trí nữa.

 

Con gái cả tháng về, khó khăn lắm mới về một chuyến, xem con bé ăn gì tính .

 

Tiết Thanh Hoa chạy chậm suốt quãng đường, lúc lên lầu càng bước một bước thành hai bước, leo đến thở hổn hển.

 

Tiêu Xuân Mai bê một chậu quần áo bẩn mở cửa , chuẩn xuống lầu giếng lộ thiên để giặt đồ, thấy Tiết Thanh Hoa thở gấp như , còn tưởng chuyện gì, đang định hỏi thì Từ Nhâm thấy động tĩnh mở cửa , hớn hở gọi:

 

“Mẹ, tan ?

 

Chạy gấp thế gì?"

 

“Còn chẳng mấy bà lão Trương lầu bảo con về , cách tận một tháng trời mới về, gấp cho ."

 

Tiết Thanh Hoa thở trong nhà.

 

Cửa còn đóng, Tiêu Xuân Mai rõ mồn một cuộc đối thoại của hai con:

 

“Trời đất ơi!

 

Nhiều đồ thế ?

 

Đều là đơn vị con phát ?

 

Phúc lợi Đoan Ngọ của tiệm cơm quốc doanh thế ?"

 

“Cũng hẳn ạ, gạo nếp, trứng vịt, rượu Hoa Điêu là đơn vị phát, đúng , còn một mảnh vải ở trong túi con nữa, ba thước vải mùa hè, đủ cho hoặc bố may một chiếc áo khoác...

 

Còn những thứ là lúc con rảnh rỗi mua ở tòa nhà cung ứng thành phố, đều là hàng cần phiếu, nhưng rõ lắm nên con mua một ít."

 

“Hàng á?

 

Mẹ thấy chỗ nào ?

 

Xà phòng sứt một góc á?

 

Thế mà gọi là !

 

Như cần phiếu luôn !

 

Ha ha!

 

Tòa nhà cung ứng thành phố hào phóng thật đấy!

 

Còn đôi dép lê ?

 

Mẹ ."

 

“Dép lê ạ, chỉ là lẻ size thôi, chỉ còn hai size thôi nên họ thanh lý cần phiếu, con thấy với bố nên mỗi một đôi."

 

“Hì, con gái từ lúc ngày càng khôn ngoan !

 

Giống !"

 

“..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1665.html.]

 

Theo tiếng cửa đóng , Tiêu Xuân Mai thu hồi ánh mắt, bĩu môi, bê chậu quần áo bẩn xuống lầu.

 

Trong lòng lôi con gái mắng một trận:

 

“Cái con bé ch-ết tiệt !

 

Để một phong thư chạy mất dạng, cũng .

 

Lúc học chẳng cũng não lắm ?

 

Hồi đó nào thi thành tích cũng hơn cái con bé Nhâm nhà bên cạnh, bây giờ bằng một nửa sự lanh lợi của thế ?

 

Thật là tức ch-ết bà mà!”

 

Mắt thấy con trai kết hôn cần nhà ở, nhà ở công nhân viên chức của xưởng mãi xin xuống , là năm nay mới kết hôn nhiều, ưu tiên chiếu cố cho những cặp đôi đều là công nhân viên chức.

 

Khổ nỗi con trai bà tìm một cô đối tượng ở nông thôn, tiếp tục ở ký túc xá tập thể của đơn vị thì tiện, nhà ở công nhân viên chức của xưởng tạm thời đến lượt, khi kết hôn chỉ thể ở nhà.

 

nhà tổng cộng chỉ bấy nhiêu diện tích...

 

Suy tính , Tiêu Xuân Mai quyết định gả con gái , đang định xem mắt đối tượng cho con gái thì con bé ch-ết tiệt để một phong thư chạy mất, khiến bà tức đến mấy đêm ngủ ngon.

 

Lúc thấy cuộc đối thoại của con cô em dâu nhà bên cạnh, bà càng thêm bực bội.

 

“Ô kìa, Xuân Mai, giặt quần áo ?"

 

Một phụ nữ đang giặt đồ ở giếng chào hỏi bà, “Vừa nãy thấy em dâu cô vội vã chạy lên lầu, chuyện gì thế?

 

Không lẽ là tin tức của con trai ?"

 

Vợ chồng Từ Tây Kiều mang theo tờ rơi tìm vẽ chân dung nhờ tài xế chạy xe đường dài mang xuống phương Nam dán để tìm đứa con trai bế nhầm năm xưa, đừng là xưởng , công nhân viên chức ở xưởng bên cạnh đều .

 

Tiêu Xuân Mai , trong lòng dễ chịu hơn ít:

 

!

 

Đứa con trai thất lạc nhà bên cạnh còn tìm thấy , đây ít cũng đủ cả trai lẫn gái.”

 

Tiết Thanh Hoa một mặt thu dọn đồ ăn con gái mang về nhà, một mặt cũng đang kể chuyện nhờ tài xế trong xưởng lúc công tác thuận tiện dán tờ rơi tìm :

 

“Hôm qua bố con sang nhà lão Trần xem thử, chú công tác vẫn về, nhưng chắc là trong một hai ngày tới thôi, cũng manh mối gì ..."

 

Dừng một chút tiếp:

 

“Bất kể manh mối , chú đều đang giúp nhà , gửi cho nhà chú hai cân gạo nếp."

 

Nói đoạn, bà múc hai cân gạo nếp một cái túi vải đựng gạo sạch sẽ, bỏ thêm bốn quả trứng vịt:

 

“Lát nữa đợi bố con về, bảo ông đạp xe chạy một chuyến sang nhà lão Trần."

 

Số còn , Tiết Thanh Hoa nghĩ nghĩ, tìm một cái túi vải nhỏ khâu bằng vải vụn, múc một cân gạo nếp, bỏ hai quả trứng vịt, đưa cho Từ Nhâm:

 

“Cái con mang sang cho bà nội .

 

Tuy bà nội con con trọng nam khinh nữ, nhưng lòng .

 

Nửa tháng con về, bà còn đặc biệt đến nhà hỏi xem chuyện gì , lo con ở thành phố bắt nạt.

 

Còn chị họ con nữa...

 

Cái con bé đó to gan thật đấy, mà dám để một phong thư xa, bảo là xem thế giới, bác cả con tức đến mức nội thương luôn , mà còn thể với ngoài, cũng là bà nội con kể đấy, con tuyệt đối đừng học theo nó.

 

Con gái con lứa một một chạy ngoài nửa tháng trời về, dù xảy chuyện gì thì ngoài cũng nghĩ thế ..."

 

Từ Nhâm với rằng:

 

“Từ Văn .”

 

Chị là nữ chính trong nguyên tác mà, hào quang nữ chính đang tỏa sáng rực rỡ đấy.

 

Mặc dù ở thời đại gian khổ , phụ nữ gây dựng sự nghiệp quả thực dễ dàng, nhưng đều là những vấn đề nhỏ lặt vặt thôi, gặp chuyện lớn liên quan đến sinh t.ử, hào quang nữ chính sẽ phù hộ cho chị gặp dữ hóa lành, tai qua nạn khỏi.

 

Tính toán thời gian, Từ Văn cũng sắp từ Nam Thành trở về .

 

 

Loading...