Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1666

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mang theo một lô quần áo hợp mốt mà xu hướng thịnh hành vẫn lan đến địa phương và vài món hàng nhỏ Nam Thành thể mua ở đây, chị sắp sửa bắt đầu hành trình khởi nghiệp .”

 

Đến lúc đó, bác dâu cả đối với chị họ sẽ còn là trăm phương nghìn kế ghét bỏ, chỉ mong gả chị thật sớm nữa, mà là cung phụng chị như thần tài , hận thể để chị ở nhà thêm vài năm.

 

Con mà, chính là thực tế như đấy.

 

Từ Nhâm xách đồ chuẩn đến nhà bà nội.

 

Bà cụ ở xa, cách xưởng dệt bông cũ chỉ hai con phố, ngay sát cạnh chợ thực phẩm quốc doanh.

 

Đó là một ngôi nhà dân nhỏ sân cả lẫn , ba gian nhà ngói cũ kỹ nề nếp, sân cũng lớn, nhưng so với ký túc xá công nhân viên chức ban công chỉ thể phơi quần áo, chăn màn đều ôm lên sân thượng phơi thì bà cụ thích ở đây hơn.

 

, dù ông cụ qua đời mấy năm , hai đứa con trai yên tâm về bà, mấy hỏi bà dọn đến ở cùng chúng , bà đều một mực từ chối.

 

Mặc dù bà đó chẳng qua là câu khách sáo thôi, cho dù con trai bằng lòng ở cùng bà, nhưng còn con dâu thì ?

 

Từ xưa đến nay chồng nàng dâu vốn thường hòa thuận, bà cụ tuy học, chữ, nhưng đạo lý bà vẫn hiểu, dù bà cũng là từng trải, ba mươi năm dâu mới lên chức chồng, mùi vị trong đó hai đứa con trai hiểu cái gì cơ chứ.

 

cũng , bà quả thực cũng nỡ rời khỏi đây.

 

Lúc trời nắng , đem chăn nệm, quần áo mùa đông trong tủ phơi; đem đống rau dại khô mà mùa thu đông năm ngoái cùng mấy bà chị em lối xóm ven ruộng đào về phơi khô, lúc mùa hè nắng gắt pha một bát canh rau khô thì gì khai vị bằng.

 

Lúc Từ Nhâm xách hơn cân gạo nếp, bỏ túi hai quả trứng vịt tới, bà lão đang dỡ chăn , trời nóng , chăn dày đắp nữa, dỡ mặt chăn, ruột chăn , giặt sạch cất , đợi đến mùa thu dùng.

 

Thấy cháu gái nhỏ đến, bà cụ mừng rỡ buông công việc tay xuống:

 

“Nghe bố cháu bảo tháng cháu nghỉ , đơn vị bận thế ?"

 

“Vâng ạ.

 

Thế nên nghỉ là cháu về thăm bà ngay đây."

 

Từ Nhâm để gạo nếp, trứng vịt trong nhà cho bà, ngoài còn móc hai quả đào đưa cho bà, “Phúc lợi Tết đơn vị phát ạ, cháu bảo cháu mang sang biếu bà một ít."

 

Bà cụ khép miệng, miệng thì :

 

“Cứ để các cháu ăn , bà già , răng cỏ cũng còn như nữa, ăn cũng thế."

 

“Đào cứng c.ắ.n thì bà cho nồi cơm hấp chín ăn, mềm lắm ạ."

 

Bà cụ vui vẻ gật đầu, cất mấy món đồ ăn tủ bát, thuận tiện lấy một gói giấy dầu, bên trong là một miếng bánh trứng mà bà chị em hàng xóm cho bà.

 

“Cầm lấy!

 

Con gái út nhà bà Tôn lúc về ngoại cho bà đấy, bà chia cho bà hai miếng, sáng nay bà ăn một miếng , miếng cho cháu."

 

Từ Nhâm từ chối, nhận lấy ăn luôn.

 

“Vẫn là cháu ngoan, cái con Văn Văn yên tâm , để một phong thư thẳng, bác cả cháu lo đến mức cả đêm cả đêm ngủ ."

 

Từ Nhâm thể gì đây, chỉ thể an ủi bà cụ:

 

“Chị Văn Văn tính toán ạ, chắc chắn là việc mới ngoài thôi."

 

“Thế cũng thể như chứ..."

 

Bà cụ thở ngắn than dài.

 

Từ Nhâm chơi với bà một lúc, bà than vãn một hồi, thấy trời sắp tối mới dậy .

 

Bà cụ ở một , buổi tối thường nổi lửa, lấy cơm thừa buổi trưa dùng nước sôi ngâm một chút, ăn kèm với dưa chuột muối, rau mặn cho xong bữa ngủ sớm.

 

Nên bà cũng giữ Từ Nhâm ăn cơm, mà bảo cô trưa mai hãy sang:

 

“Trưa mai bà mua con cá, phiếu cá bố cháu cho bà vẫn còn một tờ, dùng luôn, cháu sang đây ăn cơm với bà."

 

“Thôi cần bà nội."

 

Từ Nhâm đang định khéo léo từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1666.html.]

 

Bỗng nhiên thấy giọng to đầy kích động của Tiết Thanh Hoa:

 

“Nhâm ơi!

 

Nhâm ơi!

 

Có tin tức của trai con !

 

Trời đất ơi!

 

Tim đập nhanh quá, xong xong !"

 

Từ Nhâm vội vàng chạy đỡ lấy bà:

 

“Mẹ, hít thở sâu theo con, bình tĩnh , đừng vội chuyện."

 

Tiết Thanh Hoa theo khẩu lệnh “hít", “thở", “hít", “thở" của con gái, cuối cùng cũng dịu .

 

Vừa nãy một khoảnh khắc bà tưởng sắp đời nhà ma .

 

Dịu , bà kích động nắm lấy tay con gái:

 

“Lão Trần về !

 

Bố con sang nhà chú đưa đồ, đúng lúc gặp chú về nhà, chú bảo, tờ rơi tìm dán ở cột điện một góc phố nào đó ở Nam Thành xé mang , nhân viên tiệm lương thực ở góc phố , là một đàn ông trung niên xé , hình như là bảo trong làng họ trông giống trong tranh vẽ, nên mang về hỏi thử...

 

Trời ơi!

 

Cuối cùng cũng chút manh mối !

 

Tiếc là lúc đó lão Trần lấy hàng nên gặp đàn ông trung niên , đợi thêm một ngày cũng thấy đến tìm , bận về giao hàng nên đành về ."

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Quả thực ngờ phương pháp “ bệnh vái tứ phương" thực sự tác dụng.

 

Bà cụ thấy cháu trai nhỏ tung tích, lập tức quỳ xuống vái ba vái về phía Quan Thế Âm Bồ Tát, vái xong mới phản ứng , căng thẳng quanh quất tứ phía, xác định ai chú ý đến mới thở phào nhẹ nhõm, chuyện mà để thấy tố cáo thì tiêu đời.

 

“Thanh Hoa , nếu cháu trai tung tích thì mau đón nó về ."

 

Tiết Thanh Hoa liên tục gật đầu:

 

“Là đón ạ, chỉ là xin nghỉ nhiều ngày như nữa..."

 

Từ Nhâm suy nghĩ một chút :

 

“Mẹ, là để con cho."

 

“Hả?"

 

Từ Nhâm Nam Thành bố , một là tìm trai, hai là học theo nữ chính, đổi một ít vật tư Nam Thành mà địa phương mang về, bán trao tay một cái chẳng thu nhập danh nghĩa sẽ nhiều hơn ?

 

Tiết Thanh Hoa nghĩ đến Nam Thành xa xôi như , thể đồng ý để con gái :

 

“Không !

 

Một con gái con lứa chạy xa như thế, xảy chuyện gì thì ?

 

Mẹ nghĩ kỹ , hoặc bố con ai xin nghỉ thì đó ."

 

, và bố tiếng phổ thông, đến Nam Thành hỏi thăm tình hình trai con, hiểu lời bố , hoặc là họ bố hiểu thì giao tiếp ?

 

Hơn nữa..."

 

định bố đều là công nhân viên chức chính thức của xưởng dệt bông cũ, một cái mười ngày nửa tháng, lãnh đạo xưởng dù thấu tình đạt lý thì công nhân viên chức bên cũng chắc ý kiến.

 

 

Loading...