Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1672

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đào là của nhà vợ tự trồng đấy, đừng vẻ ngoài nó , nhưng ăn giòn và ngọt, lúc đường buồn chán thì rửa một quả mà gặm cho đỡ buồn.

 

Cá khô, tôm khô đều là đồ phơi chín, thể ăn trực tiếp ngay.

 

còn lấy cho cô ít rong biển nữa, đến giờ cơm thì dùng cốc nước rót một cốc nước sôi, bỏ ít tôm khô với rong biển , thế là canh uống ngay.”

 

“Cảm ơn !

 

Cảm ơn nhiều lắm!”

 

Từ Nhâm rối rít gửi lời cảm ơn tới những đồng nghiệp thiện.

 

“Lúc về sẽ mang đặc sản Nam Thành cho nhé.”

 

“Ha ha!

 

Vậy chúng đợi đấy nhé!

 

Cô cứ yên tâm mà tìm trai, ca của cô mấy chúng sẽ trực đủ cho.”

 

thế!

 

Chúng đông thế mà, mỗi trực một ngày là đủ một tuần ngay.

 

vội, việc tìm là quan trọng nhất!”

 

“Có chuyện gì thì cứ đ.á.n.h điện báo nhé.”

 

“Điện báo nhanh bằng điện thoại !

 

Tiểu Từ , cô mà việc gấp, nếu mượn điện thoại thì cứ gọi đến đơn vị con gái .

 

Đây, đây là điện thoại đơn vị nó.

 

sẽ báo với nó một tiếng, cô việc cứ để lời nhắn cho nó là .”

 

Từ Nhâm mà thực sự cảm động, đúng là một nhóm đáng yêu và bụng quá đỗi!

 

Vé tàu hỏa là do Vương Chiêu mua, đặt hai vé giường , đều là tầng .

 

Từ Nhâm đưa tiền cho , xua tay bảo:

 

“Các cụ , ở nhà thì tiết kiệm nhưng đường xông xênh.

 

Cô lặn lội đường xá xa xôi đến Nam Thành tìm , mang nhiều tiền một chút.

 

cũng ghi sổ , đợi lúc nào cô dư dả trừ lương cũng chẳng muộn.”

 

Từ Nhâm lời cảm ơn .

 

“Cảm ơn gì chứ.”

 

Vương Chiêu là hiểu chuyện, “Cô là bếp trưởng chủ chốt mà vất vả lắm mới mời về , cô, chắc việc ăn của Thụy Phúc Lâu như hiện giờ .”

 

Từ Nhâm mỉm :

 

“Dù nữa, sự ủng hộ và giúp đỡ của đều ghi tạc trong lòng, đợi về sẽ hậu tạ !”

 

“Được, hy vọng chuyến của cô suôn sẻ, lúc đó dẫn cả trai về đây, sẽ mở tiệc tẩy trần cho hai .”

 

Vương Chiêu đưa hai tận sân ga, còn định giúp xách hành lý đưa họ tận giường , nhưng Thụy Tỉ Cẩn đón lấy:

 

“Chút đồ thôi, để , về !

 

Mấy ngày ở đây, Thụy Phúc Lâu giao cho đấy.”

 

Vương Chiêu:

 

“Thụy ca, việc còn dặn !

 

coi Thụy Phúc Lâu như nhà , từ lúc khai trương đến giờ, thấy mặt chắc còn ít hơn mấy bác đầu bếp trong lầu thấy đấy.”

 

Anh tuy còn trẻ nhưng bản tính lo xa, dù hành lý Thụy Tỉ Cẩn cầm lấy nhưng vẫn yên tâm theo lên xe, đợi đến khi tìm chỗ , cất gọn hành lý, sắp xếp thỏa thứ, nếu tiếng còi báo hiệu tàu sắp chạy vang lên, tàu hỏa bắt đầu từ từ chuyển động, chắc còn giúp hai lấy nước nóng ở phòng nước sôi nữa.

 

Từ Nhâm qua cửa sổ xe, thấy Vương Chiêu đang vội vã nhảy xuống tàu, nhịn :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1672.html.]

“Người em của bụng thật đấy.”

 

Thụy Tỉ Cẩn gật đầu:

 

“Ừm, từ nhỏ chơi với .

 

Ông nội chê hồi nhỏ tính lầm lì, thấy A Chiêu hoạt bát nhanh nhẹn nên mới bảo nó chơi cùng , hy vọng hai đứa thể bù trừ cho .”

 

“Ông nội Thụy là một thông thái và nhân hậu.”

 

Thụy Tỉ Cẩn rũ mắt xuống:

 

“Tiếc là, thường sống thọ.”

 

“...”

 

Câu thì tiếp lời thế nào nữa.

 

Từ Nhâm đành chuyển sang chủ đề khác, về trai từng gặp mặt của .

 

“...

 

Năm năm tuổi mới phát hiện bế nhầm, ngóng mãi mới một cặp vợ chồng giọng miền Nam nhận nuôi...

 

Bố nhờ các tài xế chạy xe đường dài trong nhà máy, khi họ chở hàng mấy thành phố phía Nam thì mang theo tờ thông báo tìm , dán ở những ngã tư đông qua dọc đường...

 

Đó cũng là cách bất đắc dĩ thôi, ngờ bác Trần về mang theo một tin , gỡ một tờ thông báo , đó bức họa thông báo bảo trông quen quen, nghi là đó .

 

Anh cứ coi như thử vận may ...”

 

“Trên tờ thông báo tìm bức họa của ?”

 

Thụy Tỉ Cẩn nghi hoặc hỏi, “ sinh bế nhầm ?”

 

thế!

 

Bức họa đó là ảnh gia đình, trích xuất những đặc điểm khuôn mặt của ông nội, bà nội, bác cả và cả bố để vẽ đấy.

 

Thực chúng cũng chắc chắn giống bố giống , là di truyền cách đời nữa...”

 

Thụy Tỉ Cẩn xong cảm thấy khá nể phục cô.

 

Cách quả thực !

 

giống , một bức họa lúc nào cũng gây ấn tượng sâu sắc hơn là chỉ chữ.

 

Người qua đường ngang qua cột điện, thấy một tờ thông báo chữ là chữ thì chỉ liếc mắt qua luôn.

 

thấy một tờ thông báo chân dung, theo bản năng sẽ dừng thêm vài cái.

 

Người vài cái, vài cái, xem đông , nhỡ ai đó thấy tình huống mô tả đó quen tai thật thì .

 

Còn về việc đứa trẻ nhà họ Từ cần tìm thì vẫn còn xem xét.

 

đời những diện mạo giống mà chẳng chút huyết thống nào cũng .

 

Thời buổi ngoài lễ tết , ngày thường tàu hỏa, đặc biệt là giường nhiều, nên mỗi khi đến một trạm, tàu đều dừng lâu.

 

Khoang giường của Từ Nhâm và Thụy Tỉ Cẩn lúc mới lên xe chỉ hai họ, mỗi một giường , uống , sách, gặm quả đào giòn của bác Triệu tặng, ăn ít cá khô, đến giờ cơm thì mang lương khô, đồ ăn vặt tự , cũng yên tĩnh và thảnh thơi.

 

Tuy nhiên, khi qua huyện Đầm, bắt đầu đông lên.

 

Rất nhiều mua cứng, quãng đường dài nên đành c.ắ.n răng mua vé giường .

 

Từ Nhâm nghĩ nếu là bố , mười phần thì đến tám chín phần là sẽ mua vé cứng.

 

Vé giường đắt hơn vé cứng hơn một nửa, về về chênh lệch ít tiền.

 

Thời chỉ những công tác, tiền tàu xe đơn vị thanh toán mới dám giường .

 

, dù mỗi khi đến một trạm, hành khách đông nhưng khu vực giường vẫn khá yên tĩnh, một vài hành khách lên xuống xe cũng ồn ào như khu cứng.

 

Khoang của Từ Nhâm hai mãi đến trưa ngày hôm , khi tàu dừng ở ga huyện Minh, mới một cặp tình nhân trẻ lên.

 

Qua cuộc trò chuyện của họ, cô gái là thanh niên tri thức xuống nông thôn, nảy sinh tình cảm với thanh niên địa phương và kết hôn, là đưa chồng về nhà ngoại thăm .

 

 

Loading...