Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1676

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau nếu cô còn xa, vẫn sẽ theo!”

 

Tất nhiên, nhất vẫn là ít xa thôi.

 

xa bên ngoài cũng chẳng tiện bằng ở nhà.

 

Ví dụ như nguyên liệu, gia vị, nồi niêu xoong chảo... lúc nào cũng chẳng đầy đủ như trong bếp của Thụy Phúc Lâu.

 

Ăn sáng xong, hai xuất phát.

 

Từ Nhâm vẫn như thường lệ, dùng một vốc hạt dưa để hỏi thăm từ chỗ lễ tân xem trạm quản lý thanh niên tri thức thế nào, bắt chuyến xe buýt mấy.

 

Thụy Tỉ Cẩn cô mấy liền.

 

“Anh cũng c.ắ.n hạt dưa ?”

 

Từ Nhâm móc từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội một cái túi vải nhỏ.

 

Lần xa cô mang theo hai cái túi, cái bọc lớn đựng quần áo đổi, còn cái túi nhỏ màu xanh quân đội đựng mấy thứ đồ dùng cá nhân.

 

Tất nhiên, những thứ thực sự hữu ích đều trong kho hệ thống của cô cả.

 

Cô bốc một nắm hạt hướng dương vị ngũ vị hương đưa cho .

 

Có đ.á.n.h ch-ết chắc cũng chẳng tin nổi mớ hạt dưa là do chính tay rang nhỉ?

 

Thụy Tỉ Cẩn:

 

“...”

 

Trông vẻ thèm ăn đến thế ?

 

đôi tay thành thật đón lấy chỗ hạt dưa, ngửi đúng là thơm thật.

 

Đang đường nên c.ắ.n hạt dưa, lát nữa lúc nghỉ ngơi sẽ c.ắ.n.

 

Anh tiện tay nhét hạt dưa túi quần, cảm thán :

 

“Cô nghĩ chu đáo thật đấy, đến cả hạt dưa cũng mang theo.”

 

đừng thế, lúc hỏi thăm tin tức, đưa một nắm hạt dưa đúng là tác dụng thật.

 

Từ Nhâm trong lòng thầm vui vẻ:

 

“Chị đây kho hệ thống theo , cái gì mà chẳng ?”

 

Hai đổi hai chuyến xe buýt mới tìm trạm quản lý thanh niên tri thức của thành phố Nam Thành.

 

Sau khi tới nơi mới phát hiện, cửa đóng then cài.

 

Từ Nhâm giữ một bà cụ đang xách giỏ mua rau , đưa cho bà một nắm hạt dưa để hỏi thăm xem khi nào trạm thanh niên tri thức mới việc.

 

“Làm việc ?

 

Còn gì nữa , thanh niên tri thức đều về hết , chỗ đóng cửa lâu , sẽ đổi thành văn phòng của Cục Xây dựng đô thị đấy.”

 

Không chứ?

 

Từ Nhâm vội vàng hỏi:

 

“Vậy những đồng chí từng việc ở đây nhà ở ạ?

 

Cháu việc gấp cần tư vấn.”

 

Bà cụ hỏi khó, ngập ngừng bảo:

 

“Thế thì chịu thôi, nhà ai xuống nông thôn nên cũng chẳng để ý bao giờ.”

 

.”

 

Một phụ nữ trung niên ngang qua xen , “Hai từng việc ở đây đều quen cả, một là con gái chủ nhiệm phân xưởng đơn vị chúng , còn một là con dâu của trưởng phòng cung ứng đơn vị chồng .”

 

Từ Nhâm liền đưa cho bà một nắm hạt dưa:

 

“Cô tiện dẫn cháu tìm họ ạ?

 

Cháu hỏi thăm tình hình của trai cháu.

 

Anh bế nhầm từ lúc mới sinh, bố cháu bao năm nay vẫn luôn tìm kiếm, ngóng khả năng sống ở Nam Thành, và vài năm xuống nông thôn, kết quả vẫn là muộn một bước, nếu thể liên lạc với đồng chí ở trạm thanh niên tri thức thì manh mối tìm trai cháu coi như đứt đoạn mất ạ!”

 

Đối phương tìm , đây là chuyện đại sự, lập tức bày tỏ sẵn lòng dẫn cô một chuyến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1676.html.]

 

Bảy giờ rưỡi sáng ngày việc là giờ của nhiều nhà máy ở Nam Thành.

 

Trên khắp các đường lớn ngõ nhỏ, từng dòng vội vã lướt qua, thỉnh thoảng vang lên tiếng chuông xe đạp kính coong, lướt như gió.

 

Nhà máy sản xuất linh kiện điện t.ử Hồng Kỳ ở khu phố cổ, xung quanh là những dãy nhà tập thể xây dựng từ đầu những năm sáu mươi, cao nhất cũng chỉ hai tầng, tường gạch đỏ trát vôi vữa, qua một hai mươi năm nắng mưa trông loang lổ, mang đậm dấu ấn thời gian.

 

Lúc , trong sân khu tập thể công nhân nhà máy điện t.ử vô cùng bận rộn.

 

Người thì mua rau về vội vã ; thì tranh thủ giờ vội vàng giặt giũ đống quần áo tối qua mang phơi; thì xách mấy con cá hố mới tranh mua xổm bên giếng mổ ruột, quăng đống ruột cá cho mấy con mèo đang chằm chằm hèm thuồng bên cạnh, còn thịt cá mang về nhà xát một lớp muối hột, trưa về chiên lên là ngay một món mặn thơm phức đưa cơm; cũng xách hai cái thùng nước xếp hàng bên giếng đợi lấy nước...

 

Tuy nhiên, bận thì bận, vội thì vội, nhưng với tư cách là những hóng hớt chuyên nghiệp, vẫn quên dỏng tai lên ngóng động tĩnh phát từ nhà họ Tôn tầng hai:

 

“Mẹ!

 

Mẹ hứa với con , bất kể về thì căn phòng cũng thuộc về con!

 

Con ở một quen !

 

Anh về một cái là ngáy mơ, con chẳng ngủ yên tí nào, tinh thần chứ!

 

Con !

 

Hôm nay bảo dọn ngoài!

 

Con ở chung phòng với nữa!”

 

đấy , cả bản lĩnh như thế, tự tìm công việc cho thì cứ chuyển đến nhà máy gỗ mà ở chứ.

 

Chẳng nhà máy sẽ sắp xếp ký túc xá cho công nhân ?”

 

“Mẹ hỏi cả các con , ký túc xá tập thể của nhà máy đủ chia, ưu tiên chăm lo cho công nhân chính thức .

 

Anh con chỉ là công nhân tạm thời, tạm thời giường cho nó...”

 

“Vậy thì để tự nghĩ cách !”

 

“Anh hai đúng đấy!

 

Anh cả tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, lớn hơn hai bốn tuổi, lớn hơn con bảy tuổi, qua Tết là hai mươi mốt , về thành phố thì thôi, đằng về , nhà máy, chừng sắp đối tượng kết hôn đến nơi .

 

Đến lúc đó lấy phòng cho phòng cưới chứ!

 

Tóm là đừng hòng con nhường phòng của !”

 

“Của con cũng đừng hòng!”

 

“...”

 

Mọi lầu cuộc cãi vã của ba con nhà họ Tôn một cách thích thú.

 

Nói là cãi vã cũng hẳn chính xác, đúng hơn là Tôn Nhị và Tôn Muội đang lý luận với họ vì chuyện căn phòng.

 

Mẹ họ cũng là nhu nhược, chuyện thể để con cái quyết định chứ?

 

Nghe theo lời bọn trẻ thì chẳng rõ ràng là đuổi con trai cả nhà họ Tôn ?

 

“Dù cho Thành Kiệt là do họ nhận nuôi thì bao nhiêu năm qua cũng nuôi tình cảm chứ.”

 

“Chẳng , công nuôi dưỡng lớn hơn công sinh thành, họ đối xử với Thành Kiệt thì Thành Kiệt lẽ nào đối xử tệ với họ?

 

Theo thấy, hai đứa nhỏ cộng cũng chẳng hiếu thảo bằng một Thành Kiệt !

 

Vợ chồng lão Tôn đúng là hồ đồ quá mà!”

 

“Á!

 

Thành Kiệt?

 

Cháu vẫn ?”

 

Chẳng ai đang vội , bê chậu quần áo định phơi, xoay thấy con trai cả nhà họ Tôn đang ngay phía , giật kêu khẽ một tiếng.

 

Những khác cũng phát hiện Tôn Thành Kiệt.

 

“Ấy, Thành Kiệt , cháu đừng để bụng nhé, em trai em gái cháu từ nhỏ bố chiều hư , lời chẳng nể nang ai .”

 

“Thành Kiệt , nhà máy gỗ còn tuyển công nhân tạm thời ?

 

Bác cũng đưa con trai bác đó rèn luyện một chút.”

 

 

Loading...