Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1678

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quả nhiên, lời thốt , tầng hai lập tức im bặt.”

 

Một lúc , Trình Xảo Mai ló đầu khỏi ban công:

 

“Á!

 

Thành Kiệt con đó?”

 

Bà Phương thong thả :

 

“Nó về dọn hành lý, cô xem những thứ gì thuộc về nó thì giúp nó dọn dẹp , đừng để lúc đến nhà máy mới phát hiện thiếu cái thiếu cái nọ.”

 

Trình Xảo Mai gượng gạo:

 

“Bà , con trai lẽ nào bạc đãi nó.”

 

Tôn Thành Khang và Tôn Thành Mỹ thì bĩu môi:

 

“Cái gì gọi là thuộc về ?

 

Bà nội , chẳng tính là nhà họ Tôn , nuôi lớn là lắm .”

 

“Mẹ, cứ đưa cho bộ đồ dùng hồi ở biên cương là , mua thêm đồ mới đấy!

 

Cái khăn mặt mới là để tới con đấy!

 

Xà phòng cũng đưa!

 

Đàn ông dùng xà phòng gì!”

 

Hai em năng chẳng chút kiêng dè, giọng vang đến mức trong sân lầu đều thấy hết.

 

Tôn Thành Kiệt rũ mắt xuống, trong lòng khổ.

 

Anh nên thêm kỳ vọng nào nữa đúng ?

 

Kể từ khi bước lên chuyến tàu biên cương, kể từ khi xuống nông thôn năm năm trời nhận bất kỳ món đồ nào ngay cả một lá thư từ gia đình, nên thêm kỳ vọng nào của nữa .

 

Anh từ nhỏ là con nuôi, cha ruột cần , cha nuôi em trai em gái cũng bắt đầu ghét bỏ là gánh nặng của gia đình , định sẵn đời sẽ cô độc lẻ loi, chỉ một .

 

“Xin hỏi, Tôn Thành Kiệt ở đây ?”

 

Đột nhiên, một tiếng hỏi trong trẻo vang lên.

 

Tôn Thành Kiệt sững sờ.

 

Bà Phương bên cạnh đón lấy nụ dịu dàng của Từ Nhâm, nheo mắt :

 

“Cô bé , cháu tìm Thành Kiệt việc gì thế?”

 

Trong lòng bà thầm nghĩ đây là đối tượng của Thành Kiệt đấy chứ?

 

Trông xinh xắn quá!

 

Người ý nghĩ chỉ bà Phương, mà còn cả những dân khác, thậm chí còn lớn giọng gọi Trình Xảo Mai:

 

“Xảo Mai, Xảo Mai, yêu của thằng Thành Kiệt tìm đến tận cửa kìa!”

 

“Cái gì?”

 

Trình Xảo Mai đang ở trong nhà hai đứa con nhỏ giám sát việc dọn dẹp đồ dùng cho cả, liền chạy ban công:

 

“Thành Kiệt yêu ?”

 

Từ Nhâm:

 

“...”

 

Thụy Tỉ Cẩn:

 

“...”

 

Tôn Thành Kiệt:

 

“...”

 

Chị Diêu – nhân viên cũ của trạm quản lý thanh niên tri thức cùng Từ Nhâm, vốn tính tình sảng khoái, liền rộ lên:

 

“Ôi chao!

 

Không yêu !

 

Chuyện thì dài dòng lắm, cụ thể cứ đợi gặp Tôn Thành Kiệt .

 

, nhà Tôn Thành Kiệt là ở đây ?

 

Địa chỉ đăng ký ở trạm thanh niên tri thức là chỗ .”

 

, đúng .”

 

Mọi nhiệt tình tranh .

 

Lúc , Thụy Tỉ Cẩn thấy trai cao ráo nổi bật giữa đám đông ở lối lên cầu thang, liền khẽ chạm khuỷu tay Từ Nhâm, hiệu:

 

“Chính là !”

 

Từ Nhâm theo hướng ngón tay chỉ, thấy một trai diện mạo giống bố và bác cả của cô đến bốn năm phần, đặc biệt là vầng trán đầy đặn y hệt những đàn ông nhà họ Từ.

 

một vấn đề vẫn cần hỏi cho rõ, tránh để nhận nhầm , lúc đó hiểu lầm sẽ lớn lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1678.html.]

 

“Cái đó, đồng chí Tôn Thành Kiệt, chúng đến từ Bình Thành, một chuyện...”

 

“Loảng xoảng ——”

 

Nghe thấy hai chữ Bình Thành, cái chậu men tay Trình Xảo Mai trượt tay rơi xuống đất.

 

Bà Phương liên tưởng đến việc Thành Kiệt chính là đứa bé mà vợ chồng lão Tôn miếu cầu tự ở Bình Thành bế về, lập tức phản ứng :

 

“Cô bé , các cháu là thế nào của Thành Kiệt?

 

là họ hàng bên phía cha ruột của nó ?”

 

Từ Nhâm sững :

 

“Nói , Tôn Thành Kiệt thực sự là con nuôi ạ?”

 

thế!

 

và lão Tôn nhận nuôi từ một gia đình nghèo đấy.”

 

Trình Xảo Mai đến đây, thể lên tiếng, “ chúng chẳng nhận nuôi , năm đó đưa cho gia đình họ năm mươi đồng để mua đứt đấy!

 

Sao nào?

 

Bây giờ đứa trẻ lớn , đón về ?

 

Làm gì chuyện hời như thế!”

 

Từ Nhâm:

 

“...”

 

Đang lo cách nào đưa cặp vợ chồng đê tiện tráo con chuyển tay bán đứa trẻ trộm cho khác pháp luật, giờ thì bằng chứng tự tìm đến tận cửa !

 

Những lời của Trình Xảo Mai xác định Tôn Thành Kiệt chắc chắn là trai của cô:

 

“đến từ Bình Thành, nhận nuôi từ nhỏ, ngoại hình giống nhà họ Từ đến thế, sai !”

 

Từ Nhâm mừng rỡ tiến lên vài bước:

 

“Tốt quá !

 

Anh ơi!

 

Cuối cùng cũng tìm thấy !”

 

Cả sân xôn xao.

 

“Hóa thực sự là em gái bên phía cha ruột của Thành Kiệt ?”

 

“Đây là đến để hái quả chín đây ?”

 

“Chẳng trách con nuôi thì khó nuôi cho ...”

 

Từ Nhâm tai thính, những tiếng xì xào bàn tán rõ mồn một, lập tức mặt giải thích:

 

“Không như nghĩ !

 

Sự thật là gia đình mới chính là nạn nhân!

 

Lúc sinh trai , vì ngôi t.h.a.i thuận nên đến bệnh viện Bình Thành để sinh, lúc đó trong phòng sinh còn một phụ nữ khác cũng sinh một bé trai gần như cùng lúc với , vì hiện trường hỗn loạn nên dẫn đến việc con của hai bế nhầm, đối phương khi bế nhầm thì ngay đó một sản phụ sinh con gái khác bế nhầm, coi như bế đến nhà cha ruột của bé gái .

 

Đợi đến khi gia đình phát hiện chuyện thì là gần năm năm , bố tìm đến nhà cha ruột của bé gái thì mới phát hiện trai nhận nuôi ...”

 

Nghe đến đây, Tôn Thành Kiệt nước mắt đầm đìa.

 

Hóa , cha ruột bỏ rơi...

 

Thật quá!

 

Từ Nhâm nắm lấy bàn tay đang run rẩy vì xúc động của Tôn Thành Kiệt:

 

“Anh ơi, bao năm qua bố vẫn luôn nhớ , vẫn luôn tìm cách để tìm thấy .

 

họ chỉ một cặp vợ chồng giọng miền Nam nhận nuôi thôi, những manh mối khác vẫn ngóng .

 

Cho đến cách đây lâu, họ nhờ bác tài xế xe tải của nhà máy khi công tác miền Nam thì dán thông báo tìm , mập mờ thấy trông quen quen, chúng mới quyết định đến Nam Thành thử vận may.

 

Nói cũng , vận may đúng là thật!

 

Đồng chí Thụy Tỉ Cẩn đây khi xuống nông thôn ở biên cương từng gặp mấy , nên đến Nam Thành là liền đến phòng thanh niên tri thức để hỏi thăm tin tức của ...”

 

Tôn Thành Kiệt Thụy Tỉ Cẩn qua làn nước mắt mờ ảo, nghẹn ngào gật đầu:

 

nhớ !

 

Người thanh niên tri thức ở đại đội Biên Thùy ăn uống kén chọn ...”

 

“...”

 

Thụy Tỉ Cẩn hắng giọng một cái, tiến lên phía , với Từ Nhâm:

 

“Đã tìm thấy thì tìm một chỗ nào đó xuống trò chuyện .

 

Chị Diêu nhà còn việc, chúng đừng mất thời gian của chị .

 

Để chợ xem món gì ngon , lát nữa về nhà khách nấu một bữa thật thịnh soạn để ăn mừng hai em cô nhận .”

 

 

Loading...