Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1680

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi tìm trai, Từ Nhâm nán Nam Thành thêm ba ngày, cùng với Thụy Tỉ Cẩn chạy qua mấy tòa nhà cung ứng, mua vài mẫu đồng hồ điện t.ử thời thượng mà ở Bình Thành tạm thời vẫn mua , tiêu sạch bộ phiếu công nghiệp hai .”

 

Những mặt hàng nhỏ và đặc sản địa phương đặc hữu của Nam Thành, chỉ cần đủ tem phiếu là cô mua như thể tốn tiền .

 

Thứ mua nhiều nhất là trần bì.

 

Trần bì ở địa phương hơn nhiều so với loại mà Vương Chiêu mua ở hiệu thu-ốc Bình Thành.

 

Dùng để nấu nướng, chắc chắn sẽ khiến món đặc sản của Thụy Phúc Lâu – canh vịt hầm trần bì hương vị thơm ngon hơn hẳn!

 

Tiếp theo là các loại khăn quàng cổ, khăn vuông, vải lụa tơ tằm do nhà máy tơ lụa lớn nhất Nam Thành sản xuất.

 

Có những loại hàng loại một cần tem phiếu, và hàng cần phiếu, cứ cướp là mua, mua là hời.

 

Từ Nhâm cùng Thụy Tỉ Cẩn ôm mấy sấp vải về, khiến Tôn Thành Kiệt – ồ , bây giờ gọi là Từ Thành Kiệt – kinh ngạc đến mức tặc lưỡi thôi.

 

“Em gái ơi, em mua nhiều vải vóc và quần áo mang về gì thế?

 

Cho dù là hàng thì chất liệu tơ tằm giá cả cũng rẻ chút nào .”

 

“Mang về để kiếm tiền đấy.”

 

“Kiếm tiền ư?”

 

!

 

Anh ơi, kiếm tiền ?”

 

Đương nhiên là !

 

Từ Thành Kiệt mơ cũng kiếm tiền để tự nuôi sống bản , chứ ngay cả bộ quần áo khoác lên cũng để em gái bỏ tiền .

 

bây giờ công việc ở nhà máy gỗ em gái xin nghỉ giúp , về Bình Thành vẫn còn thể gì nữa.

 

Anh ngay cả trung học cũng nghiệp, bây giờ những nhà máy lớn tuyển công nhân chính thức đều ưu tiên bằng trung học, bằng cấp thì thể gì chứ?

 

Từ Nhâm nở nụ rạng rỡ:

 

“Vải tơ tằm, đồng hồ kiểu mới , tòa nhà cung ứng Bình Thành quen cũng chắc mua , tiền chúng bỏ nhập hàng ở Nam Thành mang về đó bán ít nhất cũng lãi gấp hai ba .”

 

“...”

 

Mắt Từ Thành Kiệt sáng bừng lên:

 

“Thực ?”

 

ơi, em về còn , nhiệm vụ khắp các ngõ ngách để bán đồng hồ, khăn lụa, quần áo và vải vóc chỉ thể giao cho thôi!”

 

Từ Nhâm trịnh trọng vỗ vỗ vai trai .

 

Thụy Tỉ Cẩn cũng gật đầu với :

 

và em gái chịu trách nhiệm nhập hàng, chịu trách nhiệm bán hàng , lợi nhuận ba chúng chia đều.”

 

“Như !”

 

Từ Thành Kiệt vội vàng xua tay, “Hai bỏ tiền bỏ tem phiếu, em chỉ là chạy vặt, thể nhận một phần , em...”

 

“Ôi dào ơi, mới là lực lượng chủ chốt đấy, nếu về thấy thuận lợi, còn tiếp tục đến Nam Thành nhập hàng mang về Bình Thành bán ?”

 

“...”

 

Còn thể như ?

 

“Đương nhiên !

 

Bây giờ nhà nước nới lỏng , chỉ ngăn cấm mà còn khuyến khích chúng đường bày sạp bán hàng, chỉ cần chuyện phạm pháp là , bán cái gì cũng , cơ hội kiếm tiền như mà!

 

Nam Thành công nghiệp nhẹ phát triển, chúng chỉ cần mang đủ tiền và phiếu...

 

Có lẽ vài năm nữa ngay cả phiếu cũng cần nữa , chỉ cần mang tiền đến đây nhập hàng mang về Bình Thành bán là thể kiếm nhiều hơn ở nhà máy gấp mấy , chẳng qua là con vất vả hơn một chút thôi.”

 

Từ Nhâm ngừng vẽ viễn cảnh tương lai tươi cho trai, những hình ảnh tươi chỉ cần với tay là tới đó khiến Từ Thành Kiệt quét sạch sự chán nản và tự ti , cả hăng hái hẳn lên:

 

“Được!

 

Em sẽ theo hai !

 

Bảo em gì em nấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1680.html.]

 

Em sợ vất vả !”

 

Thế là, nhóm hai quét hàng thêm một thành viên đắc lực.

 

Từ Thành Kiệt tuy là thật thà bản lĩnh nhưng đầu óc hề ngốc, một khi thông suốt, suy nghĩ còn rõ ràng hơn cả Từ Nhâm:

 

“Em một em cùng xuống nông thôn hồi , khi về thành phố thì ở nhà máy tơ lụa, để em hỏi xem thể trực tiếp lấy hàng từ nhà máy của họ , chắc là còn rẻ hơn một chút nữa.”

 

Từ Nhâm vui mừng:

 

“Anh ơi!

 

Anh đúng là tay thì thôi, tay một cái là định bỏ qua khâu trung gian để tự luôn !

 

Ha ha!

 

thế!

 

Phải như mới đúng!

 

Xem trai em là một nhân tài kinh doanh đấy!

 

Người khác bắt đầu từ đồng, trai em tiến thẳng lên cấp vương luôn !”

 

“Đồng?

 

Vương?

 

Có ý gì thế?”

 

Thụy Tỉ Cẩn mà cũng hồ đồ theo.

 

Từ Thành Kiệt dù cũng hiểu, nhưng giọng điệu của em gái là đang khen , quản nó ý gì, cứ vui mừng hớn hở là .

 

Lưu ba ngày, thu hoạch ba cái bao tải lớn, tiêu sạch tiền Từ Nhâm và Thụy Tỉ Cẩn, chỉ còn tiền vé tàu khứ hồi và vài đồng tiền lẻ mới chịu dừng .

 

Bên , vợ chồng nhà họ Tôn yên nữa.

 

Chiều hôm đó, em gái của Thành Kiệt cùng với chủ nhiệm phụ nữ của khu phố đến một chuyến, để một khoản tiền, là chi phí nuôi dưỡng Thành Kiệt từ lúc nhận nuôi đến năm mười bốn tuổi và một giỏ lê, ước chừng là hỏi thăm hàng xóm láng giềng , Thành Kiệt mười lăm tuổi xuống nông thôn, kể từ đó nhà họ Tôn tốn thêm một hào nào cho đứa con nuôi nữa.

 

Cho dù khi về thành phố, tối mới về ngủ, ban ngày đều tìm việc bên ngoài, ba bữa cơm đều tự lo liệu, tìm việc thêm thì nhịn đói.

 

khoản tiền nuôi dưỡng đưa thật sự quá chính xác, đúng là một phân tiền cũng thừa, còn món quà cảm ơn thì càng khiến họ tức đến nổ phổi – tặng cái gì tặng, tặng lê (Quả lê:

 

“Trong tiếng Trung, “lê" đồng âm với từ “ly" trong ly biệt)?

 

Đây rõ ràng là họ từ nay về phân ly với đứa con nuôi, bao giờ gặp nữa mà!”

 

Cơn giận còn tan thì nhân viên điều tra của cục công an tới, nghi ngờ hai vợ chồng họ liên quan đến một vụ án trộm cắp và buôn bán trẻ em năm xưa, thực sự khiến hai vợ chồng sợ hãi hề nhẹ, giải thích nửa ngày, còn đến cục công an lấy lời khai, khẳng định khẳng định là năm đó họ tình hình nên mới thả về nhà.

 

Mặc dù thực sự phạm tội nhưng đồng nghiệp trong đơn vị và hàng xóm trong khu tập thể chuyện, thấy họ công an đưa thì cứ tưởng là chuyện , lưng bàn tán ngớt, cả gia đình họ bằng ánh mắt đầy sự dò xét.

 

Trình Xảo Mai bật dậy:

 

“Không !

 

Không thể để Thành Kiệt cứ thế mà !

 

về con trai chúng , nếu đều sẽ nghĩ năm đó chúng đang việc thiện mà là đang chuyện !”

 

“Lúc nó ngăn ?

 

Bây giờ ngay cả bóng dáng cũng chẳng thấy nữa , bà định mà tìm?”

 

Tôn Kiến Thụ dạo đang phiền lòng, cấp tuy rõ là ông phạm pháp nhưng đồng nghiệp cứ ông bằng ánh mắt như mãi, lâu dần cấp chừng cũng sẽ ý kiến với ông , vị trí trưởng phòng vất vả lắm mới lên chẳng lẽ bãi nhiệm ?

 

“Ông còn sang trách nữa ?

 

Lúc đó ông chẳng ở đó ?

 

Sao ông ngăn nó ?”

 

ngăn nổi ?

 

Ba con bà ở trong nhà cứ lầm bầm phàn nàn về Thành Kiệt, cả khu tập thể ai mà chẳng thấy, ngày thường bảo bà đối xử công bằng bà , giờ thì hối hận chứ gì?

 

Nếu ngay từ đầu lời , thì cho dù cha ruột của Thành Kiệt tìm đến cửa thì trái tim nó cũng hướng về chúng ...”

 

 

Loading...