Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1690

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:34:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hơn ba mươi năm trôi qua, giấy ảnh ít nhiều cũng ố vàng, nhưng trong ảnh rạng rỡ, chiếc sơ mi trắng bằng lụa gió biển thổi tung, để lộ cơ bụng tám múi săn chắc, khiến Từ Nhâm mà bật .”

 

Bác cả của cô cũng là một thú vị.

 

Những năm qua vì tội , tự trách mà ông thực sự kìm hãm những tế bào lãng mạn của .

 

Tin nhắn thoại của Từ Định Hải tiếp tục gửi đến:

 

“Nhâm Nhâm, con chuyện gì nhờ Thành Nghị giúp đỡ ?

 

Cứ thẳng là mà!

 

Nó là trai con, lẽ nào nó giúp con?

 

Nó mà dám giúp thì đợi bác về nước bác đ.á.n.h ch-ết nó!

 

Việc gì tốn tiền mua xe tặng nó gì, cho cái đuôi của thằng nhóc đó vểnh hết cả lên ..."

 

Từ Nhâm dở dở .

 

Tặng xe thuần túy là tận dụng phế thải, lãng phí tiền đặt cọc để lợi cho cửa hàng 4S mà thôi.

 

Ơ chờ !

 

Hình như cô thật sự chuyện cần nhờ họ giúp đỡ.

 

Thế là, khi gửi cho bác cả một biểu tượng cảm xúc tinh nghịch, cô gửi cho họ một tin nhắn:

 

[ Anh ơi, em khi nghiệp tìm một nơi sơn thủy hữu tình để dưỡng già, nơi nào để giới thiệu cho em ? ]

 

Điện thoại của Từ Thành Nghị rung lên một cái, thấy là tin nhắn của em họ gửi đến, ban đầu là vui mừng khôn xiết, nhưng khi nhấn xem rõ nội dung, khuôn mặt tuấn tú đầy sự ngỡ ngàng:

 

“Dưỡng già?

 

Em gái mới bao nhiêu tuổi dưỡng già ?”

 

Liệu câu ẩn ý gì khác ?

 

Ví dụ như cô tu chẳng hạn...

 

Chẳng đền chùa, am ni cô thường xây dựng ở những nơi sơn thủy hữu tình ?

 

Nghĩ đến đây, rùng một cái.

 

Lúc , điện thoại của bác sĩ Phương vặn gọi đến, vẻ mặt sầu não thảo luận với bác sĩ Phương:

 

“...

 

Bác sĩ Phương, ông phân tích giúp xem, câu của Nhâm Nhâm rốt cuộc ý gì?

 

Ông xem liệu con bé thật sự nghĩ quẩn mà tu ?

 

bây giờ?

 

ăn với chú thím đây..."

 

“..."

 

Bác sĩ Phương thì suy nghĩ lung tung như :

 

“Cô tu, chỉ bảo tìm giúp một nơi thích hợp để dưỡng sức thôi, đây chẳng là chuyện ?

 

Chứng tỏ cô bắt đầu coi trọng sức khỏe của , nên vui mừng mới đúng chứ!"

 

“Thật ?"

 

“Chứ còn gì nữa?

 

Một cô gái trẻ đang yên đang lành tự nhiên tu?"

 

“..."

 

Bác sĩ Phương lười phí lời với , ông đến để thảo luận phương án dùng thu-ốc với .

 

“Trước đây vẫn luôn dựa việc cấp thu-ốc định kỳ, cũng thấy đấy, hiệu quả mấy lý tưởng.

 

Căn bệnh của cô , trắng là do quá trình trao đổi chất gặp vấn đề, trong thời gian ngắn thể dựa thu-ốc để điều tiết nâng cao, nhưng thời gian dài thì cơ thể còn nhạy cảm với thu-ốc nữa, tiếp tục cấp thu-ốc cũng giúp ích gì nhiều, ngược còn sinh tính kháng thu-ốc.

 

hai phương án ở đây xem thử, một là đến trại điều dưỡng để điều dưỡng một cách hệ thống, hai là tăng cường hỗ trợ từ các món ăn bài thu-ốc (dược thiện) chuyên nghiệp."

 

“Dược thiện thì vẫn luôn bảo Vương má hầm cho em uống mà."

 

“Vương má chỉ hiểu chút da lông thôi, cái là những món d.ư.ợ.c thiện thực sự phù hợp với cả tiêu chuẩn điều trị Đông y và tiêu chuẩn dinh dưỡng học."

 

Từ Thành Nghị thở dài:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1690.html.]

 

thuê một chuyên gia dinh dưỡng chuyên nghiệp để điều dưỡng cho em , nhưng chẳng hiểu em dường như tin tưởng .

 

Chỉ Vương má là chú thím thuê từ lúc họ còn sống, ngoại trừ cơm canh Vương má nấu, những khác nấu em nhất quyết ăn."

 

“Cho nên chuyện với cô chứ.

 

tìm một nơi sơn thủy hữu tình để dưỡng già ?

 

Đồng ý với cô !

 

Sau đó rằng, sống ở trong núi dù cũng chăm sóc, nên mời cho cô một chuyên gia dinh dưỡng.

 

Vương má tuổi lớn, con cái nên thể theo cô ...

 

Cậu là tổng giám đốc Từ lừng lẫy cơ mà, đàm phán thành công bao nhiêu đơn hàng lớn, chút chiêu trò còn cần dạy ?"

 

“..."...

 

Chuyên gia dinh dưỡng d.ư.ợ.c thiện ?

 

Từ Nhâm khi xong lời của họ, bỏ qua cái giọng điệu thương lượng đầy cẩn trọng của bàn tới, thì đề xuất của thực sự gãi đúng chỗ ngứa của cô.

 

Dược thiện cô hiểu, nấu ăn phối hợp dinh dưỡng cô cũng , nhưng cái cơ thể rệu rã quá khó chiều, chỉ cần vận động một chút là tứ chi nặng nề, dễ mệt mỏi.

 

Muốn điều dưỡng cơ thể, trong thời gian ngắn đúng là cần một giúp chăm sóc sinh hoạt hàng ngày và ba bữa ăn của .

 

Thế là cô nhận lấy tấm lòng của họ.

 

Về phần dưỡng già... khụ, nơi dưỡng sức, thực cần cất công tìm.

 

Hồi ông nội Từ còn sống, ông từng tu sửa, cải tạo căn nhà ở quê cũ là làng Đào Lý, định bụng lúc già sẽ về đó dưỡng già.

 

Nơi đó sơn thủy hữu tình, nồng độ ion âm dồi dào, là một ngôi làng sinh thái hiếm hoi nền công nghiệp hiện đại nhuốm bẩn.

 

Trưởng làng hiện tại cũng họ Từ, hai nhà tổ tiên từng quan hệ họ hàng, ông trông nom nên Từ Thành Nghị cũng thấy khá yên tâm.

 

Nếu thật sự đưa em họ đến một nơi xa lạ quen để điều dưỡng, chắc chắn sẽ ngủ ngon giấc trong thời gian tới.

 

Từ Nhâm họ xong những đặc điểm khí hậu của làng Đào Lý, thầm nghĩ mà nó giống quê hương của nữ chính thế nhỉ?

 

Trong nguyên tác chẳng cũng miêu tả quê hương nữ chính là “mùa hè dài mùa đông ngắn, bốn mùa luôn rực rỡ hoa tươi" ?

 

Vội vàng cầm điện thoại lên tra cứu vị trí cụ thể của làng Đào Lý, cũng may cũng may, tuy cùng một vĩ độ với quê hương nữ chính nhưng ở hai tỉnh khác , hơn nữa còn một dãy núi liên miên ngăn cách, kiểu gì cũng liên lụy đến .

 

Cô yên tâm , vui vẻ :

 

“Được thôi!

 

Vậy đợi khi em nhận bằng nghiệp, em sẽ đến làng Đào Lý sinh sống."

 

Từ Thành Nghị , trong lòng “thót" một cái:

 

“Sinh sống?

 

Đây là định ở hẳn luôn về nữa ?”

 

Đến nước thì yên nữa.

 

“Nhâm Nhâm, chuyện đó, tuy khí ở quê cũ của ông nội nhưng cuộc sống mấy thuận tiện, ở tạm vài ngày để thư giãn tinh thần thì , là..."

 

“Anh, chẳng em cần áp lực cuộc sống, gì thì ?"

 

!"

 

“Anh sẽ đợi đến lúc sức khỏe em lên là lôi em đến công ty trâu ngựa... khụ, lỡ miệng, là việc sáng chín chiều năm với chứ?"

 

“...

 

Sẽ ."

 

Dừng một chút, Từ Thành Nghị vội vàng bổ sung:

 

“Nếu em thích đến công ty việc, thể sắp xếp cho em một vị trí nhẹ nhàng."

 

Từ Nhâm hề suy nghĩ liền xua tay:

 

“Em ."

 

Mỗi năm ít nhất chín con tiền cổ tức tự động đổ tài khoản, tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu sớm áp lực gánh nặng chẳng thơm hơn ?

 

Tại nghĩ quẩn mà đến công ty việc chứ?

 

Từ Thành Nghị thì thở phào nhẹ nhõm.

 

 

Loading...