Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1724
Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:28:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhâm:
“...”
Lặng lẽ ngẩng đầu, lên trần nhà.
Còn vì nguyên nhân gì nữa?
Dùng thu-ốc dưỡng sinh đập chứ còn gì.
“Gần đây vẫn luôn luyện Bát đoạn cẩm, liệu liên quan đến việc kiên trì rèn luyện ?”
Thương Yến Cẩn liếc cô một cái, tìm nguyên nhân nào khác, lẽ là liên quan đến Bát đoạn cẩm thật.
“Từ nay về , việc ăn uống của cô sẽ do phụ trách, lát nữa sẽ liệt kê một danh sách các nguyên liệu cần thiết cho tháng , nếu trong nhà thì cử mua, khi mua hãy chú ý đến nguồn gốc xuất xứ.”
Sau đó, dặn Từ Nhâm ăn bánh giầy nhào thành khối, về phòng cất hành lý, liệt kê danh sách nguyên liệu.
Thương Yến Cẩn rời khỏi nhà bếp, tất cả trừ Từ Nhâm đều thở phào nhẹ nhõm.
“Khí trường của Thương mạnh quá mất!”
Tiểu Đào vỗ vỗ ng-ực, “Vừa nãy còn dám thở mạnh.”
“Chẳng cô nãy còn chảy nước miếng vì ?”
Tiểu Ngô, tiếp Tiểu Đào bóc đậu nành, cầm bát đậu bóc xong bước , tiếp lời một câu.
Bị Tiểu Đào lườm cho một cái:
“Mặc kệ !”
Đẹp trai và khí trường mạnh mẽ mâu thuẫn gì .
Ngay cả dì Tống cũng :
“Hoàn là một đại sư d.ư.ợ.c thiện, mà giống ngôi bước từ tivi hơn.”
Từ Nhâm cũng thầm đồng ý trong lòng:
“Tỷ lệ cơ thể và diện mạo của đồng chí Tiểu Cẩn kiếp thể sánh ngang với kiếp ở đảo hoang .
Còn về làn da thì thể là thắng tuyệt đối.”
Xem chỉ giỏi điều dưỡng cơ thể cho khác, mà còn tự kỷ luật với bản .
Người tự kỷ luật thì làn da mặt ít nhiều sẽ vấn đề.
Mọi tán gẫu vài câu ai nấy việc nấy, dám để ấn tượng cho khách quý.
Đối phương dù cũng là bạn học của Từ tổng, liên lạc với Từ tổng chắc chắn nhiều hơn họ.
Tuy nhiên thực tế, chuyện Thương Yến Cẩn đến làng Đào Lý, Từ Thành Nghị còn muộn hơn cả Từ Nhâm.
“Cái gì?
Cậu đến ?
Một ?
còn đang bảo về nước mà chẳng liên lạc gì với , còn định mời ăn cơm nữa chứ!”
Từ Nhâm:
“...”
Anh !
Anh với cái bạn học rốt cuộc là đến mức nào hả!
Từ Thành Nghị nhớ :
“Cậu gọi điện cho khi về nước, lúc đó đang công tác ở Hải Thành, chắc là khiến hiểu lầm, tưởng dạo ở công ty, nên thẳng đến chỗ em luôn.
Đến là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1724.html.]
Cứ để điều dưỡng thật cho em, cố gắng đến Tết em thể khỏe mạnh cùng ăn bữa cơm tất niên đón giao thừa.”
“...”
Tối hôm đó, cơm của Từ Nhâm là do Thương Yến Cẩn nấu - xương sườn hầm bí đao ngưu tất và bánh phục linh khiếm thực.
Ngưu tất là Hoài ngưu tất, là một vị thảo d.ư.ợ.c.
Đối với vị thảo d.ư.ợ.c hiếm thấy như , Từ Thành Nghị sẽ nghĩ đến việc chuẩn sẵn, dì Tống bình thường dùng đến, cũng cách dùng, tự nhiên rõ trong hộp nguyên liệu đựng nhân sâm, hồng sâm và các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá khác vị , chính là Từ Nhâm Thương Yến Cẩn hỏi trong nhà Hoài ngưu tất , tạm thời lấy từ kho hệ thống đặt hộp nguyên liệu.
Khi mở nắp hũ sành đựng canh sườn d.ư.ợ.c thiện , kinh ngạc phát hiện rằng, mùi thu-ốc, ngửi thấy mùi thu-ốc, những khó ngửi như họ tưởng tượng, mà ngược còn thơm.
Thơm hơn hẳn món canh sườn bí đao mà dì Tống thường hầm vài bậc.
Đừng là những đấng mày râu vận động nhiều, cứ đến giờ ăn là bụng sôi sùng sục, ngay cả Tiểu Đào thường xuyên các món điểm tâm buổi chiều nhét đầy bụng, đến giờ ăn chẳng thấy đói cũng nhịn mà nuốt nước miếng ừng ực.
“Không ngờ d.ư.ợ.c thiện ngửi thơm như thế, chắc là cũng khó ăn nhỉ?”
Tiểu Đào nhỏ giọng .
Không ngờ Thương Yến Cẩn thính tai thấy, nhàn nhạt liếc Tiểu Đào một cái:
“Đây là phần ăn của một , hầm dư.
còn bánh khiếm thực, thể chia cho một chút.”
“...”
Tiểu Đào lập tức đỏ mặt, vội vàng xua tay giải thích:
“ chỉ thôi, ý định ăn .”
Xong đời !
Trong mắt khác cô là một kẻ tham ăn ?
Tiểu Ngô ở bên cạnh trộm, cô lườm cho một cái.
Bánh phục linh khiếm thực một khi hấp thì hấp luôn một l.ồ.ng cỡ trung, bởi vì loại bánh dù cho chất bảo quản, trong thời tiết mát mẻ để ba năm ngày cũng thành vấn đề.
Cảm giác khi ăn khi nguội cũng thua kém gì lúc mới lò.
món canh thì nhất nên ăn hết trong một bữa, dù để trong tủ lạnh, khi hầm thứ hai, mất d.ư.ợ.c tính vốn , cảm giác khi ăn cũng sẽ kém nhiều, vì giờ sẽ bao giờ hầm dư.
Khi bánh phục linh khiếm thực lò, một nữa hương thơm quyến rũ.
Dì Tống cảm thán :
“Cậu Thương hào phóng, lúc còn cho phép bên cạnh xem, giống mấy đầu bếp khác, chút kỹ nghệ nấu nướng gia truyền là cứ giấu giấu giếm giếm cho ai , chỉ sợ khác học trộm mất.
Cậu Thương chỉ cho xem, mà còn chỉ điểm cho cách để bánh ăn mềm xốp hơn.
cũng , cách bình thường của với của cũng khác lắm, mùi vị chênh lệch nhiều thế nhỉ?”
Mọi rảnh để trả lời thắc mắc của dì, bởi vì ai nấy đều đang mải mê thưởng thức món bánh phục linh khiếm thực lò.
Trước đây bánh khiếm thực họ ăn, bao gồm cả loại dì Tống , đều chắc, ăn một miếng nhỏ là thấy no , nhưng món bánh khiếm thực của Thương mềm xốp thơm ngon, rõ ràng cho đường mà thể ăn một vị ngọt thanh nhẹ nhàng, khiến càng ăn càng ăn thêm.
“Phần còn để dành cho Từ Nhâm món chính.”
“...”
Có lẽ nhận hoạt động tâm lý của , Thương Yến Cẩn đợi họ ăn xong miếng bánh tay cất l.ồ.ng hấp , để hai miếng cho Từ Nhâm món chính bữa tối, phần còn đậy khăn gạc lên để nó nguội tự nhiên, ngày mai cho cô đồ ăn sáng hoặc điểm tâm uống đều là lựa chọn tồi.
Từ Nhâm mà thấy buồn .
khi cô húp một ngụm canh sườn d.ư.ợ.c thiện còn quá nóng, ăn một miếng bánh phục linh khiếm thực mềm xốp ngọt thơm, lập tức cũng giống như nhóm Tiểu Đào, hóa thành một kẻ tham ăn.
Vừa thỏa mãn bưng bát canh liên tục húp, cảm thán vạn phần trong lòng:
“Đồng chí Tiểu Cẩn kiếp chắc là thành thần đây!”
Nhìn cái tay nghề xem, đúng chuẩn là trù thần trong giới d.ư.ợ.c thiện, danh y trong giới trù thần!
Người bình thường thể một thứ đến mức cực hạn là phượng giữa loài , thể kiêm cả hai thứ mà còn đến mức xuất sắc nhất, thế gian đúng là tìm mấy ai.