Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1727

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:28:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Thuận Mậu đùa:

 

“Sớm Đại Vàng dũng mãnh như , chúng chẳng nhờ đợi ch.ó nghiệp vụ giải ngũ nữa, cứ trực tiếp thu nạp Đại Vàng đội cho .”

 

Anh một đồng hương đang phục vụ trong trại huấn luyện ch.ó nghiệp vụ, từ sớm liên lạc , nhưng mấy năm nay ch.ó nghiệp vụ giải ngũ ngày càng ưa chuộng, chỉ những quân nhân từng là cộng sự với ch.ó nghiệp vụ tình cảm với chúng, nhận nuôi chúng, lo cho chúng lúc về già, mà nhiều đơn vị cũng đang xếp hàng ch.ó nghiệp vụ ch.ó tuần tra.

 

Từ Nhâm liền :

 

“Chuyện xung đột gì cả, bên phía ch.ó nghiệp vụ thể tiếp tục xếp hàng đăng ký, Đại Vàng cũng thể thu nạp đội.”

 

Tất nhiên , chuyện còn trưng cầu ý kiến của chủ ch.ó nữa.

 

“Không cần hỏi , Từ Lão Lục đồng ý luôn.”

 

Trưởng thôn , “Con ch.ó vốn là của nhà Từ Lão Tam, khi Lão Tam mất vì u.n.g t.h.ư gan, vợ ông tái giá, hai đứa con năm ngoái thi đỗ trường cấp ba ở huyện nên thể ở nội trú, con ch.ó mất chủ, bới r-ác khắp làng để ăn, chúng thấy thì ném cho mẩu xương trộn cho bát cơm thừa, Từ Lão Lục thấy nó đáng thương nên dắt nó về nhà.

 

Năm ngoái con trai Từ Lão Lục cưới vợ, con dâu sợ ch.ó, thích trong nhà ch.ó, Từ Lão Lục còn cách nào, đành dời ổ ch.ó xuống cạnh chuồng gà chân núi.

 

Cho nên nếu nuôi, để với Từ Lão Lục cho.

 

Ông chắc chắn sẽ đồng ý, dù thì cũng lợi chứ hại cho Đại Vàng.”

 

Quả nhiên, Từ Lão Lục trưởng thôn , hai lời liền đồng ý ngay.

 

Con dâu ông ở nhà loạn mấy trận , là cạnh chuồng gà con ch.ó, cô dám quanh khu vực đó nữa.

 

Lúc loạn dữ nhất, câu “ ch.ó thì , thì ch.ó” cũng thốt .

 

Đại Vàng là do ba ông nuôi từ khi mất, nuôi bao nhiêu năm cũng tình cảm, thể đuổi là đuổi , đuổi nó còn sống nổi ?

 

Biết giữa đường đám buôn ch.ó đ.á.n.h bả mang mất.

 

Nay đội tuần tra của khu dưỡng lão thu nạp Đại Vàng, Từ Lão Lục vui mừng còn kịp, Đại Vàng cũng là một con ch.ó công ăn việc , vả còn việc ngay tại khu dưỡng lão, khi họ chuyển đến đó, vẫn thể thấy nó.

 

Cứ như , con ch.ó vàng lớn dựa lòng dũng cảm và thực lực của chính , mưu cầu cho một bát cơm sắt vĩnh viễn bảo đảm.

 

Từ đó trở thành một con ch.ó tuần tra oai phong lẫm liệt thường xuyên xuất hiện trong ống kính của Tiểu Đào.

 

Ăn uống của con ch.ó vàng lớn cũng do nhà ăn nhân viên cung cấp, một ngày ba bữa, ăn theo , điều bát cơm của nó là khay cơm mà là chậu cơm, món ăn của nó cũng khác so với nhân viên, chủ yếu vẫn là xương ống lớn, thỉnh thoảng thêm hai ba đồng tiền nội tạng bò, đều là luộc bằng nước lã cho muối.

 

Cơm thì giống với , thỉnh thoảng cũng cho nó thêm bữa màn thầu dưỡng sinh mà Từ Nhâm ăn hết.

 

Lông của con ch.ó lớn óng mượt lên trông thấy bằng mắt thường.

 

Dân làng thi khen ngợi nhà ăn của khu dưỡng lão đến con ch.ó ăn cũng trở nên khỏe mạnh.

 

Mọi đều chút kìm lòng mà đợi Tết Dương lịch đến.

 

Ngay cả cư dân các làng lân cận và thị trấn cũng chạy đến hỏi thăm:

 

“Khu dưỡng lão phần của họ thì thôi , nhà ăn thể mở cửa cho họ ?

 

Họ tự bỏ tiền túi đây thỉnh thoảng nếm thử món ngon cũng ?”

 

Trưởng thôn liền đến tìm Từ Nhâm để hỏi ý kiến.

 

Bởi vì làng ngoài hễ đến là sang nhà ông , tóm lấy ông mà hỏi mãi thôi, bậc cửa nhà ông sắp giẫm gãy đến nơi .

 

ông quyền quyết định .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1727.html.]

Đừng nhà ăn mở ngay cửa nhà ông , ông cũng giống như các nhân viên khác, đều là công ăn lương cả thôi.

 

Giống như lúc mùa gặt bận rộn xuể thì tạm thời thuê ai đó đến giúp vài ngày thì ông quyền lên tiếng, chứ chuyện nhà ăn mở cửa cho bên ngoài thì thực sự thuộc quyền quản lý của ông .

 

mà từ chối thẳng thừng thì, những đến tìm ông phần lớn đều là các cụ già lẩy bẩy, gặp mặt là gọi đối phương bằng “chú”, khi còn gọi một tiếng “ông” bậc bề , thực sự là còn cách nào khác, nên mới đến phản hồi với Từ Nhâm.

 

Từ Nhâm dở dở :

 

“Cơm nhà ăn mà cũng tranh đến ăn ?

 

Chuyện cháu thực sự ngờ tới đấy.”

 

“Chứ còn gì nữa!

 

Kể từ khi Đại Vàng đội tuần tra, lông tóc ngày càng óng mượt, nuôi chẳng kém gì mấy con ch.ó nghiệp vụ tivi, thấy cả, nhà ăn của chúng thức ăn ngon, dinh dưỡng , nên đều lúc rảnh rỗi đến nếm thử đấy.”

 

Từ Nhâm trầm ngâm :

 

“Vậy thế , mỗi tuần hai ngày thứ Bảy, Chủ Nhật sẽ mở cửa cho bên ngoài, ai đến nếm thử thì cứ đến hai ngày đó.

 

Từ thứ Hai đến thứ Sáu vẫn chỉ dành cho những cư trú trong khu dưỡng lão và nhân viên của chúng thôi.”

 

Ngừng một chút, cô tiếp tục:

 

“Chúng dứt khoát hai ngày cuối tuần đó thử nghiệm kiểu buffet tự chọn, xem phản ứng của thế nào.”

 

“Tức là món mặn, món chay, điểm tâm, canh súp đều nhiều loại một chút, để tùy ý chọn lựa mà ăn ?”

 

Mắt trưởng thôn sáng lên, nhưng đó nhịn mà nhíu mày:

 

mà như thì tiền ăn tính thế nào?”

 

Từ Nhâm nghĩ một lát :

 

“Vậy thì cứ niêm yết đơn giá của từng món , khi chọn xong thì đến quầy thu ngân thanh toán.”

 

“Cái , cái .”

 

Trưởng thôn cảm thấy như vẫn hơn, nếu thực sự để tùy ý ăn thoải mái thì giá cả khó định, định thấp thì nhà ăn lỗ, định cao thì sẽ ý kiến.

 

Cứ ăn bao nhiêu thu bấy nhiêu là hợp lý nhất!

 

Thế là, nhà ăn nhân viên theo kiểu bán tự chọn tương tự như ở thành phố mở cửa cho bên ngoài mỗi hai ngày cuối tuần.

 

Ban đầu những đến chỉ là dân làng trong thôn, các làng lân cận và cư dân thị trấn, đến vì sự tò mò.

 

Kết quả là ăn một bữa xong, phát hiện mùi vị thực sự ngon, món ăn thực sự tươi.

 

Chưa đến những thứ khác, chỉ đến hải sản nhỏ thôi, họ tự chợ mua về e rằng cũng tươi bằng loại nhà ăn bán.

 

Cộng thêm những món ăn, điểm tâm , lúc đầu do dì Tống, đó do Thương Yến Cẩn chỉ điểm, cải tiến qua, từ “ngon” khen đến rách cả tai.

 

Không chỉ ăn no uống say, lúc về, còn đóng gói một l.ồ.ng màn thầu Cao Trang, bánh nướng đế giày những chiếc màn thầu dưỡng sinh ngũ sắc, hoặc cá hố chiên, thịt khâu nhục hấp, cá vàng tẩm bột chiên... những món khá rắc rối nhưng ăn cực kỳ thơm, hô to một câu “Tuần đến”, để bày tỏ sự hài lòng của họ đối với nhà ăn làng Đào Lý.

 

Trưởng thôn cũng hài lòng.

 

Ban đầu, Từ tổng nhà ăn nhân viên khai trương, mỗi tuần đều bảo tài xế bộ phận hậu cần của công ty chở một xe hải sản tươi sống mà ở đây dễ mua đến.

 

vụ gặt mùa thu, nhà ăn sắm thêm hai chiếc tủ lạnh lớn, một chiếc tủ đông lớn, nhà trưởng thôn vì thế còn đặc biệt dọn một căn phòng để đặt tủ lạnh tủ đông.

 

 

Loading...