Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1736

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:29:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bác Từ nổi nữa, liếc xéo vợ một cái, phản bác:

 

“Bà nó đàn ông trai đa phần đều đào hoa?

 

Mấy bà bạn của bà cứ chọn chồng như chọn hoa khôi , cuối cùng mấy hôn nhân mỹ mãn?

 

Lúc họ than vãn thấy bà mấy câu ?"

 

Thương Điệp Y lườm một cái:

 

bảo là chỉ chọn mỗi vẻ ngoài , đó chỉ là một phương diện thôi, quan trọng nhất đương nhiên là nhân phẩm, ông dám bảo nhân phẩm của Nhâm ?"

 

“..."

 

Từ Định Hải vợ mắng cho câm nín.

 

Ông cũng mù, chung sống hơn nửa tháng qua, tự nhiên điều kiện bản Thương Yến Cẩn quả thực đến mức gì để chê.

 

“Quá hảo cũng vấn đề."

 

Từ Định Hải lầm bầm một câu.

 

“Cũng hảo lắm ạ."

 

Thương Điệp Y , “Về phương diện đối nhân xử thế thiếu sót một chút, đủ khách sáo nhiệt tình, lạnh lùng.

 

ông xã , ngờ ông đ.á.n.h giá cao như nha!

 

Lại còn dùng từ hảo để khen, còn nghĩ tới dùng từ đó để hình dung đấy."

 

“...

 

khen ."

 

“Biết , ."

 

Miệng nhưng Thương Điệp Y vẫn khép miệng, “Quả nhiên con qua chung sống mới hiểu đối phương.

 

Không ngờ chung sống một thời gian, thái độ của ông xã đối với Nhâm đổi lớn đến thế."

 

“..."

 

Đã bảo là ông mà!

 

Từ Định Hải cảm thấy vợ dắt mũi .

 

Dứt khoát đổi chủ đề:

 

“Nhà cũng thiếu tiền, Nhâm Nhâm cần chăm sóc thì cùng lắm là thuê chuyên gia dinh dưỡng lâu dài thôi, chọn chồng thì vẫn thận trọng, dù cũng là chuyện cả đời."

 

“..."

 

Bác Từ thấy chủ đề thể tiếp nữa.

 

Cứ tiếp, ông lo cháu gái sẽ vợ ông tẩy não mất.

 

May mà đến chân núi, thấy trưởng thôn tới, Từ Định Hải nhiệt tình chào hỏi:

 

“Trưởng thôn, ăn sáng ?

 

Có rảnh ?

 

Cùng xem mấy mảnh đất thuê ở làng Tiểu Hà chút ?"

 

“..."

 

Trưởng thôn chút thụ sủng nhược kinh chút thắc mắc:

 

“Tổng giám đốc Từ hôm nay nhiệt tình quá, chuyện gì vui xảy ?”

 

Từ Định Hải Tết dẫn theo công nhân gieo hết hạt giống hoa Từ Nhâm đưa hai mươi mẫu đất khô thầu.

 

Hôm nay đến đầu ruộng một cái, hây, quả nhiên đều nảy mầm .

 

Vì gieo mấy loại hạt giống hoa, cái nảy mầm sớm, cái nảy mầm muộn, cho nên những mầm xanh cao thấp đều, từ xa cực giống những con sóng xanh mướt.

 

“Không chỗ nào trọc cả, thấy rõ là cơ bản đều mọc lên hết ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1736.html.]

Bác Từ giống như đứa trẻ trong làng, chạy qua chạy giữa hai mươi mẫu ruộng, chạy đến vã cả mồ hôi, về cởi áo khoác, hào hứng với Từ Nhâm, “Tiếc là lúc trồng quên cắm tấm biển đ.á.n.h dấu, giờ bác cũng quên mất mảnh nào trồng oải hương, mảnh nào trồng uất kim hương ..."

 

“Không ạ."

 

Từ Nhâm an ủi ông, “Vốn dĩ là để nuôi dưỡng đất thôi mà, cho dù lẫn cũng , đợi hoa nở thì cũng đều là một sự bất ngờ."

 

Cũng may lúc đó cô phản ứng nhanh, bác định thành những mảng hoa riêng biệt, ví dụ chỗ là oải hương, chỗ là thược d.ư.ợ.c, dành riêng một khu chủ đề cho uất kim hương...

 

Cô vội vàng đem hạt giống thanh lọc lén trộn trong hạt giống oải hương.

 

lượng cũng nhiều, vả hoa nở , màu sắc, hình dáng cũng tương đồng với oải hương.

 

Nếu ghé sát kỹ thì căn bản nhận đó là một loại hoa khác.

 

Nếu trộn thược d.ư.ợ.c uất kim hương thì sẽ thấy ngay lập tức.

 

“Cũng đúng, lớn thêm chút nữa là hoa gì ngay mà."

 

Từ Định Hải đón lấy bình nước vợ đưa, ngửa đầu uống mấy ngụm nước, đang uống bỗng nhiên bực bội , “Ái chà!

 

Bác quên mang máy ảnh theo .

 

Cách lúc nở hoa còn bao lâu nữa nhỉ?

 

Lần tài xế đến giao thực phẩm là khi nào?

 

Nhờ mang tới liệu kịp ?

 

Thôi, là bác bay về một chuyến để lấy !"

 

Từ Nhâm dở dở :

 

“Bác ơi, cần vội thế ạ.

 

Mấy loại hoa chúng trồng , hai tháng tắm nắng gội mưa thì nở ."

 

“Thế ?

 

Phải tận hai tháng lâu thế ?"

 

Bác Từ dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng dường như chút thất vọng.

 

rốt cuộc cũng cần ông đặc biệt bay về thủ đô để lấy bộ máy ảnh quý giá đó nữa.

 

Ông gọi điện cho con trai, bảo con bộ máy ảnh quý giá để ở , nên đóng gói thế nào mới hỏng ống kính, đóng gói xong thì video cho ông xem để xác nhận sai sót gì, đó mang đến công ty, để tài xế tới đến làng Đào Lý giao thực phẩm thì mang theo.

 

Từ Thành Nghị lúc Tết đến làng Đào Lý ở năm ngày, mùng ba Tết về công ty , lúc đang đường công tác, qua loa ứng phó với ông bố mấy câu tiếp tục cuộc họp video xong.

 

Đợi công tác về, sớm quẳng chuyện đầu .

 

Từ Định Hải đợi mãi đợi mãi, đợi đến khi tài xế giao thực phẩm đến, phát hiện căn bản bộ máy ảnh mà ông mong ngóng.

 

Gọi điện hỏi con trai, mới thằng con quý hóa dạo công tác, về liên tục tăng ca ở công ty, vẫn về nhà.

 

Tuy trong lòng đầy lửa giận, nhưng nghĩ cũng thấy thể thông cảm .

 

Thằng con cũng đáng thương lắm, ông bố thích gò bó nên sớm quẳng cái công việc “tổng giám đốc" mệt mỏi cho con trai, thì ở quê thong dong dưỡng già, con trai ở công ty hì hục trâu ngựa, cũng thể ép quá đáng.

 

Ép quá, kích thích cái tính bướng bỉnh trong xương cốt nó lên, đến lúc đó nó buông xuôi, quăng cái ghế tổng giám đốc :

 

“Cái vị trí ch-ết tiệt ai thích thì , nữa!"

 

Rồi quẳng một câu bỏ , y hệt như cái vẻ dũng mãnh của ông năm xưa, thì ông tìm đứa con trai thứ hai nữa?

 

Chẳng lẽ để cô cháu gái liễu yếu đào tơ gánh vác cái công việc nặng nề mệt óc đó ?

 

Ông nỡ !

 

Em trai, em dâu suối vàng chắc chắn cũng nỡ!

 

Nghĩ , Từ Định Hải giục con trai nữa.

 

cháu gái cũng bảo , hai tháng nữa mới nở hoa mà!

 

Không vội!

 

Miệng vội, nhưng lòng thực sự vội.

 

 

Loading...