“Ăn xong một miếng rõ ràng vẫn còn thèm.”
Khi đưa tay lấy miếng thứ hai, chỉ Tiêu Cẩn u u nhắc nhở:
“Ngài hãy thong thả chút, đừng ăn hết sạch phần mua đấy!”
“...”
Quân y già khan hai tiếng:
“Đây là cô bé đáng yêu chiêu đãi chúng mà.”
“Thứ cô chiêu đãi các cái .”
“...”
Ồ, hình như là bánh mì nhân tộc Trùng...
Quân y già nhếch mép, ngượng ngùng rụt bàn tay đang đưa , khẽ khụ một tiếng:
“Được!
Vậy thì nếm thử xem.”
Sắc mặt hai trợ lý trắng bệch ngay lập tức.
Cho dù xét nghiệm m-áu bình thường, phát hiện dấu hiệu độc tố loài trùng xâm nhập m-áu, nhưng cứ nghĩ đến đây là tộc Trùng, họ kìm cảm giác buồn nôn trong dày.
Họ thể chọn ăn ?
“Không .”
Quân y già uống một ngụm nước, chậm rãi nhắc nhở hai , “Đừng quên chúng đến đây mang theo nhiệm vụ đấy, ăn thì lấy gì về báo cáo với cấp ?”
“...”
Hai trợ lý đều tâm trạng ch-ết luôn cho .
Tuy nhiên, lúc ch-ết bao nhiêu, thì khi nếm bánh bao lúa mạch đỏ nhân tôm tóc tiên, họ thấy thỏa mãn bấy nhiêu.
Từ Nhâm sợ họ dám ăn, nên hấp nhiều, chỉ hấp tượng trưng tám chiếc bánh bao to bằng nắm tay lớn.
Số còn thì đóng gói, gửi cho Viện trưởng mấy chiếc, dự trữ vài chiếc để ăn dần.
Bánh bao cần thời gian lên men dài như bánh mì, cộng thêm cô nhanh tay lẹ chân, từ lúc băm nhân đến lúc lò tổng cộng cũng đến hai giờ đồng hồ.
Lúc những chiếc bánh bao nhân tôm nguyên cám nóng hổi lò, cũng vặn đến giờ cơm tối.
Mọi khi lúc livestream kết thúc từ lâu, hôm nay vẫn đang tiếp tục.
Nể tình họ lặn lội đường xa đến kiểm tra sức khỏe cho , livestream thì cứ livestream !
Bữa tối là bánh bao kèm canh tóc tiên.
Dưới ánh mắt run rẩy của hai trợ lý, quân y già bình thản bưng bát canh lên húp một ngụm, lông mày nhướng lên:
“Ngon!
Còn ngon hơn cả dịch dinh dưỡng vị rau củ nữa!”
“Thật ạ?”
Hai trợ lý bưng bát canh lên, thử húp một ngụm.
Sau ngụm , họ im bặt luôn, suốt cả buổi chỉ cắm cúi húp canh.
“Nếm thử bánh bao ạ.”
Từ Nhâm gắp cho quân y già một chiếc bánh bao, mỉm khuyến khích, “Tin cháu , ngon lắm ạ!”
“...”
Quân y già thầm công tác tư tưởng một hồi, đón lấy chiếc bánh bao, nhắm mắt c.ắ.n một miếng, giây tiếp theo, ông kinh ngạc “ồ” một tiếng, mắt đột ngột mở to:
“Đây thật sự là bằng thịt tộc Trùng ?”
“ ạ!
Không đều thấy ?”
“...”
Quân y già nhảm nữa, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Hai trợ lý , đắn đo mãi cũng gắp một chiếc bánh bao lên ăn.
Không ăn , về giao nộp bài.
thật sự cho miệng , cái gì mà tộc Trùng, cái gì mà ghê tởm, thảy đều quăng đầu hết.
Thật sự là quá quá quá ngon!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1764.html.]
Nếu đó bánh mì lúa mạch đỏ thể dùng từ thơm ngon để miêu tả, thì món ăn nhân thịt tộc Trùng giống bánh mì mà bánh mì , còn ngon hơn bánh mì lúa mạch đỏ gấp vô !
Tươi!
Thơm!
Ngon tuyệt!!!
Đến tận lúc , họ mới nhận vốn từ vựng nhận xét về món ngon của thật nghèo nàn bao!
Tóm một câu:
“Thật sự là quá quá quá ngon!”
Từ Nhâm dáng vẻ cắm đầu ăn của họ, nhếch mép, thầm nghĩ thế là tuyệt mỹ, ngon đến mức khó diễn tả ?
Thế thấm tháp !
Nói thật lòng, loại bánh bao màn thầu bằng bột nguyên cám , ở Trái Đất cơ bản đều là món ăn giảm cân cho dân tập gym, ưu điểm là dinh dưỡng và lành mạnh.
về độ ngon, thì kể đến bánh bao trắng xốp mềm mịn kìa!
Có thể thấy món ngon của tinh tế nghèo nàn đến mức nào!
Những chị em than vãn thành phố mỗ mỗ món ngon, chê bai thành phố mỗ mỗ là sa mạc ẩm thực, thật sự nên đến tinh tế mà xem cho kỹ.
“Cái loại bánh mì kẹp nhân thịt tộc Trùng bán ?”
Giọng thanh lạnh từ phía quan sát cắt ngang dòng suy nghĩ m-ông lung của Từ Nhâm.
Tiêu Cẩn đặt hàng một lô bánh bao của Từ Nhâm, bảo quân y xếp hộp thực phẩm giữ nhiệt mang về.
Bộ trưởng Triều mà thèm nhỏ dãi:
“Hu hu, ông cũng mua mà!”
May mà Từ Nhâm quên ông, cũng gửi cho ông nửa cái bánh mì lúa mạch đỏ và hai cái bánh bao nhân tôm.
Không cô keo kiệt, mà là bột lúa mạch đỏ tổng cộng chỉ bấy nhiêu, cô dùng hết sạch , ăn nữa cũng .
Sáu ổ bánh mì lúa mạch đỏ to bằng cánh tay, sáng nay cắt hai lát, chỗ còn cái thì bán cái thì tặng, bánh bao nhân tôm cũng , chỉ giữ hai cái bữa tối, còn đều giải quyết sạch sẽ.
Theo âm thanh thông báo tinh tệ tài khoản, Từ Nhâm bàng hoàng phát hiện tài khoản của từ 1 tinh tệ ban đầu biến thành 10001 tinh tệ.
“...”
Nhiều ?
Cô sững sờ.
Chỉ mấy cái bánh mì, bánh bao thôi, bán 100 đồng là cô thấy lời , ngờ nhiều hơn dự kiến tận hai chữ .
Quân y già nháy mắt với cô:
“Chiến Thần tiền nhiều như nước, cho cháu thì cháu cứ nhận .”
Từ Nhâm:
“...”
Người giám sát tên là Chiến Thần ?
Cái tên đúng là khí thế thật.
Vị giám sát tiền nhiều như nước , xem là con nhà giàu trải nghiệm cuộc sống .
Tiếp đó quân y già :
“Mấy món ăn cháu thật sự ngon!
Biết khi nếm thử xong, sẽ tìm cháu đặt hàng đấy.”
Từ Nhâm lập tức hiểu :
“Hóa là trúng tay nghề của cô, hợp tác lâu dài với cô ?”
Không vấn đề gì cả!
Tận dụng lúc rảnh rỗi nướng ít bánh mì, ít bánh bao thôi, tốn bao nhiêu thời gian.
Ăn no uống đủ, ba quân y thỏa mãn dậy cáo từ, họ bay về .
“Ồ đúng !
Đây là phần thưởng của quân đội mà Chiến Thần xin cho cháu, cháu xem để ở ?
Theo thấy cái sảnh tròn trong nhà cháu khá rộng, là cứ đỗ ở bên trong .”
Hai trợ lý của quân y già đẩy phần thưởng lên, tháo bao bì bên ngoài, hóa là một chiếc phi thuyền mini đời mới của công ty Liên bang.