Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1793

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:31:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Nhâm lúc còn diễn một màn “biến mất tại chỗ".”

 

theo sự chỉ dẫn của máy theo dõi sự sống, đến vị trí Nữ hoàng Trùng tộc tự bạo, nghĩ bụng chỗ cũng chẳng gì đặc biệt cả, nhưng tại độ rung của máy theo dõi mãnh liệt đến thế?

 

Lúc , tai đột nhiên “oanh" một cái, vang lên tiếng ù tai nhức nhối, giống như ai đó đang liều mạng thổi còi trong tai bạn, khó chịu đến mức cô theo bản năng đưa tay lên xoa tai.

 

Xoa một hồi lâu, tiếng ù tai cuối cùng cũng dần lặn xuống.

 

Cho đến lúc , cô mới nhận vị trí đang còn là trại đóng quân của các chiến sĩ tinh tế nữa, rõ ràng là một môi trường xa lạ.

 

lúc rảnh để quan sát môi trường, bởi vì độ rung của máy theo dõi lúc đạt đến tần rung mạnh nhất từ đến nay, cách khác, Tiêu Cẩn đang ở gần đây?

 

Từ Nhâm quét sạch mệt mỏi chuyến phi thuyền dài, tập trung tinh thần, theo sự chỉ dẫn độ rung của máy theo dõi sự sống, mò tìm kiếm trong môi trường xa lạ.

 

Chiếc máy theo dõi sự sống là cô tốn mười vạn điểm năng lượng để đổi, trong kiếp phú bà đó, cô tháo dỡ nguyên lý việc của chiếc máy theo dõi , mô phỏng một chiếc máy dò sự sống tương tự, trở thành sản phẩm ngôi trong các dự án đầu tư của cô.

 

Nguyên lý việc của máy theo dõi sự sống là dựa thở, dấu vân tay, m-áu, nước bọt, tóc... của mục tiêu tìm kiếm, một loạt các chất mang tính đặc thù cá thể để thu tần rung cảm ứng.

 

mẫu m-áu, nước bọt tóc của Tiêu Cẩn, cũng may mấy năm nay hai thường xuyên gửi chuyển phát nhanh cho , thở và dấu vân tay vẫn thể thu thập hộp chuyển phát, hộp bảo quản.

 

Cứ ngỡ hiệu quả sẽ kém một chút, ngờ đến giúp cô thuận lợi tìm thấy .

 

Chỉ là tình hình thực sự tệ.

 

Chẳng trách giọng điệu của Bộ trưởng Triều nặng nề như .

 

Khi Từ Nhâm theo máy theo dõi tìm thấy Tiêu Cẩn đang hôn mê bên cạnh đầm lầy cạnh hồ, cô thi triển khinh công chạy về phía , tim treo tận cổ họng.

 

Cơ giáp của hư hỏng nghiêm trọng, tiên là chịu tác động của sóng xung kích mạnh mẽ khi Nữ hoàng Trùng tộc tự bạo, đó để bảo vệ , nó đóng vai trò là tấm đệm giảm chấn khi rơi tự do.

 

Mảnh vỡ cơ giáp rơi vãi lung tung, cái thì cắm , cái thì lún sâu trong đầm lầy.

 

May mà phần đầu mũ bảo hiểm bảo vệ nên vết thương ngoài da rõ ràng.

 

thực tế so với vết thương ngoài da, việc hôn mê tỉnh, thở yếu ớt mới càng khiến lo lắng hơn.

 

Từ Nhâm tiên bế khỏi khoang cơ giáp, bế kiểu công chúa tìm một bãi đất bằng phẳng cách xa đầm lầy, khi đặt phẳng, cô nhẹ nhàng đỡ đầu , tốn bao nhiêu sức lực mới tháo mũ bảo hiểm khỏi đầu , đó đổ miệng một ống nước hồ linh hồn đựng trong lọ dung dịch dinh dưỡng nhỏ, khi cho uống nước hồ linh hồn cho uống thêm một ống dung dịch dinh dưỡng đặc năng cao cấp mà mấy vị bộ trưởng tặng cô để đáp lễ, hy vọng khi tỉnh thể duy trì dinh dưỡng và năng lượng cần thiết cho cơ thể .

 

Sau đó mới bắt đầu kiểm tra thương thế .

 

Chỗ cũng là hành tinh hoang nào danh nghĩa của chủ nhân hành tinh nào, loáng một cái, ngoại trừ cái hồ rộng mênh m-ông, đầm lầy ven hồ và những bụi cây thưa thớt, thấy một chút dấu vết cư trú nào của con .

 

Mà chiếc vali che mắt của cô bên cạnh, dù bốn bề vắng lặng, quản nhiều như nữa, cô lấy hộp y tế từ trong kho hệ thống , sơ cứu băng bó cho .

 

Không là do uống nước hồ linh hồn, khi đổ dung dịch dinh dưỡng cơ thể năng lượng, thở của dần dần trở nên mạnh mẽ hơn.

 

Từ Nhâm khẽ thở phào nhẹ nhõm, lúc mới rảnh rỗi quan sát môi trường xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1793.html.]

 

So với hành tinh hoang của cô ban đầu đầy những hố thiên thạch, hễ gió thổi là một màn cát bay đá chạy, thì chỗ coi như là khá .

 

Ít nhất là hồ lớn, tôm cá cua trong hồ phong phú, thỉnh thoảng còn cá lớn nhảy vọt lên mặt nước;

 

Đầm lầy tuy đầy rẫy nguy hiểm, nhưng nếu tay cầm gậy dò đường, vòng quanh đầm lầy, chắc sẽ đen đủi đến mức lún xuống.

 

Những bụi cây cao thấp ở đằng xa trĩu nặng quả mọng dại, tuy thể gần, vì gần sẽ phát hiện bụi cây nhiều loại sâu nhỏ quen thuộc hoặc quen thuộc đang bò lổm ngổm.

 

May mà cô hội chứng sợ lỗ (mật độ dày đặc), nếu chắc cũng dọa cho khiếp vía.

 

nhiều loại sâu bò, đàn kiến dày đặc như , sợ nhưng cũng thấy khó chịu, cô còn xuyên qua bụi cây để tìm một nơi trú ẩn cơ mà.

 

Vòng tay mãi vẫn liên lạc với chỉ huy trại đóng quân, tình hình ban đêm ở đây thế nào vẫn là ẩn , nếu giống như hành tinh hoang của cô —— ban ngày nắng ấm rực rỡ, đêm xuống lạnh đến mức khiến run cầm cập như ch.ó thì ?

 

Cho dù trong tay cô xe nhà di động đa năng, thậm chí là căn nhà an kiên cố sợ nắng nóng rét lạnh gió tuyết, nhưng khi cứu, nếu hỏi thời gian trải qua như thế nào, thì giải thích đây?

 

Thế nên vẫn tìm một nơi trú ẩn công khai.

 

Cạnh hồ lớn phong cảnh , hải sản cũng nhiều, cô tùy tiện quăng một mẻ lưới bắt một con cá lớn dài ba thước, nếu bỏ qua hàm răng sắc nhọn như d.a.o của nó thì hình trông khá giống cá hồi.

 

Từ Nhâm đột nhiên ăn sashimi cá hồi.

 

Cô kiểm tra con cá , độc thể ăn , hàm lượng protein còn cao hơn cả đặc sản hành tinh cô —— cá bạc lớn, còn chờ gì nữa?

 

Đánh chén một bữa !

 

Sau đó nghĩ cách đột phá bụi cây đầy sâu bọ để tìm một chỗ dừng chân.

 

Hoặc là, c.h.ặ.t vài cây chắc chắn, dựng một túp lều che gió che mưa, nếu đêm xuống nhiệt độ giảm sâu, xung quanh đốt một đống lửa trại, chắc cũng thể tránh cái lạnh.

 

Từ Nhâm tính toán, nhanh nhẹn thịt cá.

 

Mặc dù nhớ món sashimi, mặc dù con cá độc, dinh dưỡng , nhưng để an , Từ Nhâm vẫn chọn nướng chín để ăn.

 

Ở đây cũng là bụi cây, thiếu cành khô dây leo khô, Từ Nhâm lấy bếp năng lượng ánh sáng mà nhóm một đống lửa tại chỗ, cắm con cá một cành cây độc, đặt lên lửa nướng.

 

Chẳng mấy chốc, mùi thơm của cá nướng tẩm gia vị lan tỏa.

 

Không chỉ cô thấy đói mà lũ sâu bọ bên bụi cây cũng khơi dậy cảm hứng ăn uống mà bò càng điên cuồng hơn.

 

Có một bầy sâu bay nhỏ như kiến đỏ, rung rung đôi cánh, vo ve bay qua, nhưng ngọn lửa của đống lửa trại dọa lui.

 

Từ Nhâm nhướng mày, nghĩ một cách đuổi côn trùng.

 

Cô lấy chỗ đồng chí Tiểu Cẩn đang phẳng tâm, khoanh một vùng đất, rìa ngoài vặn đến gần bụi cây, rắc một ít bột đuổi côn trùng dọc theo bụi cây, đốt vài đống lá ngải cứu xông lên.

 

 

Loading...