Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1812
Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:33:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ chồng, nghiêm túc thật đấy ạ?
Chưa sự đồng ý của mà tự tiện định đoạt một cuộc hôn nhân xung hỷ , còn lấy luôn cả tiểu viện nghỉ ngơi giải trí của để phòng cưới.
Người nào tính khí nóng nảy một chút, dù đang hôn mê chắc cũng tức đến mức bật dậy mất, mà vui cho nổi?
giờ nơi là địa bàn của cô , Tiết Chiêu Cẩn tính tình lớn đến cũng đừng hòng cô dọn .
Trừ phi nhường chủ viện của cho cô, mà viện Tùng Tuyết cũng tệ.
Từ Nhâm nhắm trúng vạt rừng thông nhỏ bên cạnh gian nhà , mùa thu thể hái khối hạt thông, mùa hè thì nhặt khối nấm.
Khụ, lạc đề , ăn cơm thôi!
Cái bụng sớm đ.á.n.h trống biểu tình , khổ nỗi bên cạnh cứ mãi, lén ăn vài miếng lót cũng xong."
Hai con cùng xuống dùng bữa.
Từ Nhâm bảo nha hồi môn về , thông báo cho ở tiểu nương ít đồ ăn nóng sốt, lấy cớ là cô nhớ món cháo gạo tam bạch và món “kim tương bạch ngọc bản" (đậu phụ rán vàng) của phương Nam, mau chuẩn !
Cái gì?
Đầu bếp ?
Đến cả “cháo gạo tam bạch" gồm ba loại trắng nào nấu thành cũng , đối với “kim tương bạch ngọc bản" càng mù tịt.
Thế thì mì Yên Đốc Tiên (mì nấu măng thịt) chắc chứ?
Cũng luôn?
Cái , cái cũng xong, giữ tác dụng gì!
Cuối cùng, món cháo bưng lên là món cháo trường thọ thường dùng trong phủ, là lão thái quân thích uống loại cháo nhất, nên các phòng bếp lớn nhỏ trong phủ đều dự trữ đầy đủ nguyên liệu để nấu loại cháo .
Ngoài cháo còn mấy loại điểm tâm ăn kèm:
“đều là những món mà nhị phòng thường gọi như bánh thiên tầng, bánh mận, bánh kim nhũ, bánh kẹp thịt hươu, bánh quai chèo bí truyền, kẹo mè sốt mận...”
“Mẹ ơi, con vốn định mời nếm thử mấy món điểm tâm ngon nhất con từng ăn ở phương Nam, tiếc là đầu bếp , mà dù thì cũng nguyên liệu.
Đi hỏi thím hai đòi thì sợ thím chê con kén cá chọn canh, ôi..."
Chung Mẫn Hoa lập tức thấy ủy khuất cho con dâu:
“Yên tâm, lát nữa sẽ bàn bạc chuyện với lão thái quân."
Chỉ cần Chung Mẫn Hoa chịu mặt, chuyện cơ bản là xong.
Chưa đến việc nhà họ Chung và Tiết phủ môn đăng hộ đối, thế lực ngang ; nếu Chung Mẫn Hoa tự cảm thấy bản may mắn, khắc ch-ết chồng khắc con trai ngã ngựa hôn mê, cảm thấy với nhà chồng nên mới chủ động từ bỏ quyền quản gia, thì gì đến lượt nhị phu nhân; chỉ riêng sự khác biệt đối xử giữa đông viện và tây viện thôi, lão thái quân cũng sẽ cố gắng bù đắp cho bà.
Dùng xong bữa sáng, Chung Mẫn Hoa rời khỏi Lãm Nguyệt Cư, lập tức một chuyến đến Vinh An Viện.
Quả nhiên, lão thái quân chỉ sảng khoái đồng ý để tiểu nương của đông viện tự quản lý, mà còn hào phóng phê duyệt một khoản tiền hàng tháng để đông viện tự thu mua thực phẩm.
Đây là khoản trợ cấp trực tiếp cho đông viện, cần báo cáo mua những gì, cũng sẽ ai đến kiểm tra sổ sách.
Từ Nhâm chồng về kể , lập tức nghĩ đến nhị phu nhân, bà tin thì tâm trạng sẽ nhỉ?
Chắc là tức đến nổ đom đóm mắt mất:
tiểu nương quy về đông viện tự quản , còn thêm một khoản trợ cấp lớn, thế thì khác gì chia gia sản ?
Quả nhiên, tối hôm đó, nhị phu nhân nhận tin tức bắt đầu đập chén ở tây viện.
cũng chỉ dám đập chén , ấm thôi, vì chia gia đình, những thứ đều là tài sản chung, đều ghi chép trong sổ sách, đập hỏng là tự bỏ tiền túi đền.
Từ Nhâm tiếp nhận quyền quản lý tiểu nương từ tay chồng, ngày hôm một bàn món ngon đặc sắc phương Nam để chiêu đãi bà.
Chung Mẫn Hoa bàn thức ăn phong phú, an lòng cảm động:
“Nhâm Nhâm, tấm lòng của con nhận , những việc cứ giao cho hầu, cần thiết tự xuống bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1812.html.]
Có món gì đặc biệt ăn, con cứ việc , việc cụ thể cứ để đầu bếp ."
Từ Nhâm tươi rói rót cho bà một ly sữa đậu nành pha nước Linh Hồ:
“Mẹ, con mà, chẳng qua về kinh thành cũng một thời gian , thật sự chút nhớ món ăn miền Nam, đừng trách con tự tiện là .
Nào, nếm thử sữa đậu nành dưỡng sinh con pha , công thức là do vị trụ trì ở ngôi chùa con từng tá túc truyền thụ cho con đấy, là uống thường xuyên thể tăng cường sức khỏe, kéo dài tuổi thọ."
Chung Mẫn Hoa nể mặt uống một ngụm, chân thành khen ngợi:
“Quả thực ngon!"
Dừng một chút, nghĩ đến lão thái quân ở Vinh An Viện, bà cho hầu lui hỏi Từ Nhâm:
“Bên phía lão thái thái con sai gửi sang mời bà nếm thử ?"
Từ Nhâm mỉm gật đầu:
“Dạ , nấu xong con bảo nha xách một ấm sang .
Chỉ là hợp khẩu vị lão thái quân thôi."
“Gửi là ."
Chung Mẫn Hoa thở phào nhẹ nhõm, nhân lúc trong phòng chỉ hai con, bà nhỏ giọng truyền thụ đạo sinh tồn trong phủ.
Từ Nhâm xong, tổng kết chỉ bằng một câu:
việc gì cũng cứ đặt lão thái quân lên hàng đầu là bao giờ sai!
Từ Nhâm gật đầu, dù ấm sữa đậu nành gửi cho lão thái quân cũng pha nước Linh Hồ, chỉ là một ấm sữa đậu nành bình thường, chẳng qua hương vị hơn một chút, gửi bà uống mà đổ cô cũng chẳng tiếc.
Nước Linh Hồ giống các vật tư khác, dùng một chút là vơi một chút.
Mấy thế giới gần đây đều rơi phần thưởng “Nghỉ dưỡng tại tiểu thế giới tu chân", nước Linh Hồ hiện sắp cạn đáy đến nơi , trừ khi cơ thể bệnh trạng, ví dụ như chồng, như Tiểu Cẩn cần nước Linh Hồ để điều trị trong ngoài, chứ cô thật sự nỡ lấy dùng.
Chung Mẫn Hoa tình hình bên trong, chỉ cảm thấy sữa đậu nành con dâu pha đúng là thơm ngọt dễ uống, thậm chí còn gợi ký ức thời thơ ấu của bà.
“Năm sáu tuổi, duyên theo cha hộ giá phương Bắc tránh nóng, từng uống một bát sữa đặc sản địa phương, đó là bát sữa thơm ngon nhất trong ấn tượng của , vị hôi nồng của sữa bò, còn thoang thoảng hương đậu."
Từ Nhâm liền hiểu:
“Đó chắc hương đậu, mà là hương hạnh nhân.”
Hạnh nhân nấu với sữa thể tăng hương vị và khử mùi hôi, thiện với những quen uống sữa bò.
“Nếu thích, ngày mai con sẽ thử xem ."
“Không cần phiền phức thế ."
Chung Mẫn Hoa xua tay lia lịa, “Hôm nay phá lệ ăn mặn một , thể ngày nào cũng phá lệ, Phật tổ sẽ trách phạt mất."
Từ Nhâm:
“..."
Cứ tưởng màn khuyên giải hôm qua, chồng nghĩ thông suốt chứ, ngờ vẫn tiếp tục ăn chay niệm Phật, ở nhà thờ gia đình ?
Cơ thể bà thế , mà tiếp tục ăn chay nổi?
Năng lượng sắp rút cạn hết .
Từ Nhâm suy nghĩ một chút :
“Mẹ ơi, lúc ở ngôi chùa phương Nam, con từng trụ trì một câu, bà bảo Phật ở trong lòng, Phật ở đầu môi, Phật ở trong vạn vật; chỉ cần trong lòng Phật, thấy gì cũng là Phật.
Bà còn nhất thiết cứ ăn chay niệm Phật mới là Phật tính; đồng lý, ăn chay cũng chắc là Phật tính.
Giống như bà và các sư cô trong chùa xuống núi hóa duyên, chẳng hóa duyên cái gì thì ăn cái đó ?"