Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1817

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:33:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhị phu nhân khổ mà nên lời, ngoài việc tát nước theo mưa đổ trách nhiệm lên đầu lũ nô tài đó thì còn cách nào khác ?”

 

Liên tiếp hai , bà đứa cháu dâu mới về cho ngóc đầu lên .

 

Đồ con ranh!

 

Sao mà lắm chuyện thế !

 

Mới về mấy ngày?

 

Hết chuyện đến chuyện nọ.

 

cướp quyền quản gia của bà ?

 

Sau khi phỏng đoán nảy sinh trong lòng, nhị phu nhân vội giận, hỏa khí bốc lên ngùn ngụt, nướu sưng húp, lợi đau nhức, khóe miệng nổi đầy mụn rộp, uống mấy ngày thu-ốc hạ hỏa cũng chẳng thấy khá hơn.

 

Nếu lo lắng quyền quản gia trong tay lão thái quân thu hồi, bà thực sự buông xuôi nữa, hừ hừ hừ hừ giường giả ch-ết cho xong.

 

Ba năm qua, đông viện thấp thỏm vô cùng, đại phu nhân suốt ngày ru rú trong nhà thờ gia đình ngoài, đôi con thứ của bà cũng chẳng lão thái quân yêu mến, ai đến mặt lão thái quân bà, bà còn thỉnh thoảng thể lười biếng một chút.

 

Giờ thì !

 

Con ranh đông viện tám phần là coi là nửa chủ nhân của đông viện , sức tạo sự hiện diện mặt lão thái quân, hễ hài lòng là tìm lão thái quân than thở.

 

Cái miệng nhỏ liến thoắng , đó tuôn một tràng chuyện bực lão thái quân nhíu mày, lát dỗ lão thái quân rạng rỡ, còn khen cô là bản lĩnh.

 

Người bản lĩnh?

 

Đây là nhịp điệu phân chia quyền lực của bà đây mà!

 

Nhị phu nhân yên nữa?

 

giả bệnh, nhưng nếu cứ tiếp, mấy quyền lực ít ỏi trong tay bà e rằng sẽ rơi tay đông viện mất.

 

Chưa chuyện khác, chỉ riêng khoản thu mua cho nhà bếp thôi mang cho bà ít lợi nhuận.

 

Tiền riêng tích cóp nhà ngoại mang cho vay lấy lãi, tiền đẻ tiền .

 

Đã nếm mùi ngọt ngào nỡ trả ?

 

Đành mang cái miệng đầy mụn rộp, tận tâm tận lực giám sát cấp việc.

 

Kẻ nào dám lười biếng, gậy gộc hầu hạ!

 

Bà đang bừng bừng lửa giận thì hai đứa con thứ học về, túm tụm ghé đầu thì thầm to nhỏ, thấy bà cũng hành lễ, nhị phu nhân quát lớn dừng họ :

 

“Trong mắt các ngươi còn đích mẫu ?

 

Truyền đến tai lão thái quân tưởng là dạy bảo nghiêm, chiều hư các ngươi đến mức vô pháp vô thiên."

 

Tiết Hữu Văn nhát gan, thấy đích mẫu như chuột thấy mèo, sợ hãi hành lễ thỉnh an đích mẫu.

 

Tiết Hữu Thịnh cậy đẻ sủng ái, thường ngày mặt Tiết nhị gia thỉnh thoảng còn dám cãi .

 

Hôm nay Tiết Hữu Hâm ở đông viện cũng là con thứ giống nhưng giao việc, đang giúp đích mẫu và chị dâu việc , vốn bất mãn với đích mẫu từ lâu, nỗi uất ức tích tụ đến đỉnh điểm.

 

Trên đường học về, thầm thì với Tiết Hữu Văn chính là chuyện , lẽ vì quá nhập tâm nên chú ý đến đích mẫu, kịp thời hành lễ thỉnh an bà là của , nhưng chuyện cũng thể trách , bình thường giờ bà chẳng đang nghỉ ngơi ở chủ viện ?

 

Vô cớ mắng một trận, Tiết Hữu Thịnh đang trong thời kỳ dậy thì lập tức bùng nổ:

 

“Đích mẫu đích mẫu!

 

Bà tính là hạng đích mẫu gì!

 

Có thực hiện trách nhiệm dạy bảo trong lòng bà ?

 

Suốt ngày đề phòng và Hữu Văn như đề phòng trộm, việc chỉ nghĩ đến cả, hai, tâm trạng vui là lôi và Hữu Văn bao cát trút giận!

 

Nếu bà thực lòng dạy bảo chúng thì nên học hỏi bác gái , Hữu Hâm nhỏ hơn hai tuổi giao việc , còn thì ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1817.html.]

Tan học ngoài việc lang thang, trêu mèo chọc ch.ó thì còn gì?

 

Bị bà nuôi thành một phế nhân bà vui lòng ý chứ?"

 

“Ngươi!

 

Ngươi!"

 

Nhị phu nhân suýt chút nữa thì tức ch-ết.

 

Cái tay chỉ run lên bần bật.

 

Đồ sói mắt trắng nuôi tốn cơm!

 

Dám những lời đại nghịch bất đạo như !

 

là phản trời !

 

Đang định gọi nô tài đến đ.á.n.h con súc vật do con ch.ó đẻ một trận thì Tiết nhị gia xách một cái l.ồ.ng vẹt về.

 

“Chuyện gì thế ?"

 

“Nhị gia —"

 

Nhị phu nhân định mách tội thì Tiết Hữu Thịnh cướp lời , quỳ sụp xuống, ôm c.h.ặ.t hai chân Tiết nhị gia, gào lên bằng cái giọng vịt đực đặc trưng của thời kỳ dậy thì:

 

“Cha!

 

Cha chủ cho con!

 

Nếu cha cũng công bằng thì cái nhà con dù thế nào cũng nổi nữa!"

 

Nhị phu nhân:

 

“..."

 

Cái con súc vật !

 

Cái con súc vật dám ác nhân cáo trạng !

 

Bà tức đến mức hỏa khí công tâm, mắt trắng dã, ngất xỉu .

 

“..."

 

Tối hôm đó, tây viện náo loạn vì chuyện đến tận nửa đêm.

 

Mặc dù khi tình hình, Tiết nhị gia đích tay đ.á.n.h cho đứa con nghịch t.ử một trận, vốn định đuổi trang trại ngoại thành cấm túc, nhưng sự lóc cầu xin của Trần di nương mới đổi thành diện bích suy ngẫm, trong thời gian suy ngẫm bước chân khỏi cổng viện nửa bước.

 

nhị phu nhân cảm thấy uy nghiêm của con thứ thách thức, vô cùng hài lòng với kết quả xử lý , lóc om sòm đòi tìm lão thái quân chủ trì công đạo, giằng co náo loạn suốt cả đêm.

 

Tuy nhiên vì ở xa, cộng thêm Từ Nhâm và Chung Mẫn Hoa đều hạng thích hóng hớt, khi thổi tắt nến, xa xa thấy tây viện đèn đuốc sáng trưng cũng chỉ ngạc nhiên một chút, mãi đến sáng hôm hai con cùng Vinh An Viện thỉnh an lão thái quân mới “ăn dưa" vụ .

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Không chứ?

 

Chuyện chắc là tại cô nhỉ?

 

Nhị phu nhân tức đến mức cả đêm ngủ, đầu đau như b-úa bổ, mắt vằn tia m-áu, khi đến thỉnh an lão thái quân sẵn tiện mách tội bà quấn một chiếc khăn ngang trán, trông càng thêm tiều tụy.

 

Bà cầm khăn tay che cái mụn rộp rỉ mủ nơi khóe miệng, thút thít kể lể nỗi uất ức hôm qua con thứ cho tức đến mức cơm ăn , ngủ yên, tim gan tỳ phổi thận chỗ nào cũng đau, cuối cùng quỳ sụp xuống mặt lão thái quân, nghẹn ngào :

 

“Mong lão thái quân chủ cho con dâu!"

 

Lão thái quân tuổi cao, ngủ sớm thính ngủ, vì trừ phi là chuyện tày đình, nếu tuyệt đối cho phép ai đến phiền lúc bà nghỉ ngơi, một khi đ.á.n.h thức là khó mà ngủ .

 

, tây viện tối qua náo loạn thì náo loạn, nhưng thấy cửa viện Vinh An Viện gài then thì cũng dại gì mà đến phiền lão thái quân vui, nhị phu nhân cố nhịn đến sáng nay, đợi cửa viện Vinh An Viện mở , lão thái quân dùng bữa đợi con cháu đến thỉnh an mới lóc t.h.ả.m thiết mách tội.

 

 

Loading...