“Thế là cô vắt óc suy nghĩ một cách, định tận dụng cái hồ sen .”
Coi hồ sen như tâm của bát quái, tỏa bên ngoài thành tám khu vực, mỗi khu vực chia thành ba luống, lượt đại diện cho “Càn", “Khôn", “Chấn", “Tốn", “Khảm", “Ly", “Cấn", “Đoài".
Mỗi khu vực trồng ba loại cây cùng màu sắc, ví dụ như khu rau lá xanh trồng ba loại rau lá xanh; khu ngũ cốc màu đỏ trồng đậu đỏ, cao lương, gạo huyết rồng; khu ngũ cốc màu vàng trồng kê, ngô, đậu nành...
Tóm là lấy khẩu hiệu “Dân dĩ thực vi thiên" chủ đạo.
Có một vài ô màu mà chủng loại cây trồng đơn điệu thì cả ba luống đất đều trồng loại đó, gì mới thì thêm , nếu thực sự thì ghép cây, chung là cứ xí chỗ .
Tám ô ruộng bát quái xung quanh đều trồng cây , tâm bát quái là hồ sen thể bỏ trống ?
Tất nhiên là !
Ngoài sen cảnh nguyên bản vẫn giữ , cô còn bổ sung thêm ngó sen lấy củ, từ cô (củ niễng), củ ấu, niễng, khiếm thực, củ mã thầy, cần nước, ngay cả vùng đất ẩm độ dốc ven bờ cũng sắp xếp — trồng loại khoai môn tím dẻo thơm ngon nhất.
Lý do cô cũng nghĩ sẵn :
“Cầu phúc cho phu nhân mà!”
Những cây trồng coi như là lễ vật bày bàn thờ.
Làm gì chuyện lễ vật chỉ cúng hoa cỏ mà cúng đồ ăn chứ?
Bồ Tát chẳng lẽ quở trách ?
Tiết phủ :
“..."
Chung Mẫn Hoa là đầu tiên hưởng ứng và ủng hộ Từ Nhâm.
Con dâu vì Chiêu nhi mà suy nghĩ như , chồng như bà thể ủng hộ cho ?
Đến ngay cả phía lão thái quân cũng là do bà mặt thuyết phục.
Ban đầu lão thái quân đồng ý.
Chưa chuyện khác, chỉ riêng bố cục Tiết phủ thôi là do lão thái gia hồi mời đạo sĩ tính toán kỹ lưỡng mấy ngày trời mới định , là phong thủy cực , tự dưng bày cái ruộng bát quái thế khéo hỏng phong thủy mất.
Chung Mẫn Hoa quỳ mặt bà, nghẹn ngào :
“Mẹ ơi, Chiêu nhi hôn mê ba năm !
Con dâu nghĩ đủ cách thể nghĩ mà vẫn thể đ.á.n.h thức nó.
Nếu Nhâm Nhâm cách khi thành công thì cho con bé một cơ hội thử xem?
Con dâu cầu gì khác, chỉ cầu Chiêu nhi tỉnh !"
“..."
Lão thái quân còn thế nào nữa?
Từ chối ư, chẳng khác nào cắt đứt cơ hội tỉnh của cháu đích tôn;
Đồng ý ư, chuyện ... chuyện còn thể thống gì nữa!
Bà đau đầu xoa xoa thái dương, thở dài một tiếng:
“Thôi , cho các con thời gian một năm.
Bất kể thằng Chiêu tỉnh thì một năm nhất định dọn dẹp sạch sẽ trả nguyên trạng cho !"
Người đầu gia đình đồng ý , những khác ai dám ý kiến?
Thế là đông viện bắt đầu bận rộn với cái ruộng bát quái quanh hồ sen .
Từ Nhâm lấy thời gian mà về thăm nhà đẻ chứ, dù những việc cụ thể cần cô nhúng tay nhưng cô giám sát, rời .
Thế nên, việc Từ phu nhân đến cô thực sự nhiều thời gian tiếp đãi, đành để chồng tiếp chuyện bà .
Từ phu nhân:
“..."
Cái con nhỏ !
Ta với chồng con thì gì mà chuyện chứ?
Ta đến tìm con mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1821.html.]
“Khụ!
Nhâm Nhâm, mấy lời dặn dò con."
Từ Nhâm túm lấy vạt váy, đang định chuồn đây, Từ mẫu gọi thì cô khựng , lòng cô vốn bay đến “cánh đồng hy vọng"...
, là ruộng bát quái mất , cô gật đầu lấy lệ:
“Mẹ việc gì cứ dặn ạ."
Từ phu nhân:
“..."
Mẹ chồng con đang ở đây, thế nào !
Cứ thể mời về viện của con một lát .
là cái đồ lớn lên ở đồng quê quy củ là gì!
Uổng công còn đặc biệt mời cả ma ma từ trong cung chuyên dạy dỗ nó, xem cái tướng tướng kìa, quy củ chắc học xong trả hết cho thầy .
Từ phu nhân càng nghĩ càng tức, nhưng dù đây cũng Từ phủ, phát hỏa cũng nhịn.
Bà lôi một đôi bùa bình an giả, giả vờ giả vịt đây là bà đặc biệt lên chùa Vân Quang nơi hương khói nghi ngút nhất để cầu cho con gái, con rể, mong Bồ Tát phù hộ con rể sớm ngày tỉnh .
Từ Nhâm nhận lấy bùa bình an, suy nghĩ gì định mở xem, Từ phu nhân ngăn :
“Thứ khai quang , rửa tay sạch sẽ thể tùy tiện sờ ."
“Dạ , con cất .
Lát nữa con mới đeo."
Cô cất hai tấm bùa bình an túi gấm.
Thứ cô vốn tin, nhưng “ kính quỷ thần thì kính thương sinh".
lúc cô cũng đang tìm cái túi thơm để đựng ít thảo d.ư.ợ.c trừ thấp phòng dịch cho Tiết Chiêu Cẩn đeo, để xua tan khí ẩm .
Người giường lâu ngày dù ngày nào cũng lật , chăn êm nệm ấm thường xuyên mang phơi nắng thì khí ẩm vẫn nặng hơn thường.
Trừ phi ngày nào cũng mang phơi nắng.
Cô kiến thức của hiện đại nên đương nhiên hiểu cái lợi của việc phơi nắng, nhưng cổ đại nghĩ , họ sẽ thấy thể đem một bệnh phơi nắng như .
“Đa tạ vất vả vì chúng con!"
Từ Nhâm cất bùa bình an , hành lễ với Từ mẫu.
Chung Mẫn Hoa cũng cảm động nắm lấy tay Từ phu nhân, rối rít cảm ơn.
Từ phu nhân:
“..."
Không , bà đến đây chủ yếu vì việc .
thông gia cứ đinh ninh bà đặc biệt đến để tặng bùa bình an, bao nhiêu lời khách sáo, đoạn còn nhiệt tình mời bà ở dùng bữa trưa hãy về.
Từ phu nhân nghĩ bụng cũng , lúc thông gia giữ uống cơ hội dặn dò con gái, đợi dùng xong bữa trưa chắc chắn sẽ cơ hội hai con chuyện riêng chứ hả?
Tuy nhiên, Từ Nhâm bận rộn cả buổi sáng vẫn đủ, mới xuống dùng bữa thấy Tiết Hữu Hâm vội vã từ tiền viện chạy đến tìm cô, là cây ăn quả đặt mấy hôm về đến nơi nhưng chắc loại “cây già" mà Từ Nhâm yêu cầu .
Cậu gãi gãi đầu vẻ ái ngại:
“Chị dâu, nếu chị đang bận thì là để em gửi tạm cây đó ở tiền viện, đợi khi nào chị rảnh thì qua nghiệm nhận ?
Người của tiệm cây cảnh để em bảo họ về , ngày mai hẵng đến thanh toán.
Mấy gốc cây đó em thấy rễ đều bọc bùn kỹ càng, trồng muộn vài ngày chắc ."
“Không cần phiền phức thế ."
Từ Nhâm buông bát đũa là dậy ngay:
“Chị ăn xong , giờ chị nghiệm hàng với em luôn."
Từ phu nhân thấy cảnh , trong lòng dậy sóng.
Không thể nào?
Đứa con gái ch-ết tiệt từ bao giờ mà thiết với em trai thứ của con rể như chứ?