Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1831

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:33:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện mà, theo cô thấy thì là mìn thôi, dẫm cái nào cũng ch-ết!”

 

Để Tiết Hữu Tuyên cưới thì chắc chắn sẽ khiến phủ Phúc Khang vương vui, cảm thấy phủ họ Tiết quá việc, hoặc là cố ý oai với quận chúa, tóm nể mặt hoàng gia.

 

Nếu phủ Phúc Khang vương bỏ qua chuyện một cách nhẹ nhàng mà nhất quyết bắt phủ họ Tiết đưa một lời giải thích, thì Nhị phu nhân vì đổ trách nhiệm nên cực kỳ khả năng sẽ đẩy chồng đưa ý kiến bia đỡ đạn.

 

Vậy chẳng Đông viện sẽ gánh chịu cơn thịnh nộ của phủ Phúc Khang vương ?

 

Để Tiết Hữu Lâm cưới thì đặt tâm trạng của Tiết Hữu Tuyên ?

 

Nhị phu nhân vì cứu vãn trái tim con trai , cũng sẽ đẩy chồng :

 

“Nửa, đều là do đại bá mẫu của con khuyên để em trai con cưới đấy, nếu khuyên thì thể để con chịu ấm ức như ?"

 

Tóm là ai cưới cũng là một cái hố, ai nhảy đó xui xẻo!

 

Huống chi nam nữ chính còn bao nhiêu chuyện dây dưa nữa, tuyệt đối thể nhúng tay !

 

Từ Nhâm dốc sức nghĩ kế:

 

“Chuyện Đông viện thể nhúng tay , nhưng dù vẫn phân gia, hai em Tây viện kết hôn thì Đông viện thể khoanh tay quản chút gì .

 

Biết đây?”

 

Chung Mẫn Hoa nhận ám chỉ của con dâu, trong lòng suy tính một lát là hiểu ngay, chuyện e rằng là Tây viện phủi sạch quan hệ nên cố ý mời bà đến kẻ mũi chịu sào .

 

Nếu con trai mãi tỉnh , trái tim nguội lạnh như tro tàn của bà lẽ sẽ chẳng ngại gì mà đóng vai .

 

hiện tại con trai tỉnh , bà chỉ yên bên cạnh con trai, con dâu sống những ngày tháng bình an, tương lai bế một đứa cháu trai mập mạp, thể vì hai đứa cháu trai bình thường chẳng mấy khi tôn trọng bà ở Tây viện mà vứt bỏ mặt mũi đóng vai chứ?

 

Bình thường bà tranh giành với em dâu là vì bà nghĩ thông suốt , chứ bà ngốc.

 

Hai con dâu liếc một cái, Từ Nhâm bỗng nảy một ý tưởng:

 

“Lão thái quân, mắt thấy thời tiết ngày càng lạnh, sức khỏe của phu quân vẫn bình phục, con đang định cùng đến trang trại suối nước nóng ở một thời gian.

 

Nghe chùa Vân Linh gần trang trại cầu xin linh nghiệm, là con và cùng đến chùa cầu xin một quẻ, xem Hữu Tuyên, Hữu Lâm ai cưới vợ thì cứ để Bồ Tát định đoạt ạ?"

 

Nhị phu nhân buột miệng :

 

“Bồ Tát nào mà còn quản chuyện nữa?"

 

“Chứ còn gì nữa ạ!"

 

Từ Nhâm híp mắt một cái, “Bồ Tát cái gì cũng quản hết.

 

Chẳng đây là câu cửa miệng của nhị thẩm ?"

 

Nhị phu nhân:

 

“..."

 

Lúc việc gì thì đương nhiên là treo Bồ Tát miệng , cầu xin ban phúc ban tài ban vận may, nhưng thực sự chuyện thì cầu xin Bồ Tát tác dụng quái gì , Bồ Tát cũng thực sự mở miệng chuyện, phân tích giúp bà xem đứa con dâu nào cửa thì sẽ khiến nhà họ Tiết hưng vượng hơn .

 

Lão thái quân cũng tin Phật, Từ Nhâm thì vô cùng tán đồng, bà gật đầu :

 

“Đây cũng là một cách , hai con bà hãy cùng Chiêu nhi đến trang trại suối nước nóng tĩnh dưỡng cho , chọn một ngày lành lên chùa Vân Linh cầu xin một quẻ, định ngày đón dâu cho Hữu Tuyên, Hữu Lâm."

 

Từ Nhâm mỉm nhận lời.

 

Nhị phu nhân bắt gặp ánh mắt tươi của cô, tim bỗng thắt một cái, luôn cảm thấy sẽ chuyện gì đó xảy .

 

Từ Nhâm:

 

“Bà nghĩ nhiều , chuyện xảy cũng do gây , mà là do đứa con trai quý báu và đứa con dâu cả sắp cửa của bà đấy.”

 

Quả nhiên, đợi cô thu dọn xong hành lý đồ đạc mang đến trang trại suối nước nóng, những tin tức bát quái tiếp theo nhanh ch.óng ập đến:

 

“Tiết Hữu Lâm từ chối cưới vợ , bảo là lớn cưới thì em đạo lý nào vượt mặt lớn mà cưới vợ cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1831.html.]

 

Nhị phu nhân lo lắng chuyện liên hôn với vương phủ hỏng mất nên hết lời khuyên nhủ , nhưng Tiết Hữu Lâm vẫn hề lay chuyển, kiên trì để trai thành .

 

Làm như thì ngày cưới của hai em ít nhất cách một năm trở lên.

 

Ngày cưới của Tiết Hữu Tuyên dù vội vàng đến mấy thì khi thành các thủ tục, đến bước cuối cùng của lục lễ - đón dâu sớm nhất cũng đến mùa xuân năm , ngày cưới của Tiết Hữu Lâm chỉ thể đợi đến năm nữa.

 

Từ Nhâm trong chiếc xe ngựa về phía trang trại suối nước nóng, c.ắ.n hạt dưa điên cuồng:

 

“Khoảng thời gian một năm chính là để dành riêng cho nam nữ chính diễn kịch ch.ó huyết luân thường đấy mà!”

 

Từ Nhâm c.ắ.n hạt dưa suy tính:

 

“Xem tình tiết truyện là thể tránh khỏi chậu m-áu ch.ó hắt thẳng lên đầu , ăn dưa cũng cần thận trọng đây.

 

Hay là cứ ở trang trại suối nước nóng về nữa nhỉ?

 

Để tránh khi về nhà vì ở quá gần nam nữ chính nên tình tiết truyện kéo bia đỡ đạn.”

 

lão thái quân tuy đồng ý cho họ đến trang trại suối nước nóng ở một thời gian, nhưng nếu ở đến tận Tết mà vẫn về thì chắc chắn bà sẽ sai đến giục họ về cho xem.

 

đêm giao thừa cũng coi trọng sự đoàn viên, lão thái quân là một bà lão truyền thống cổ hủ như , chắc chắn sẽ đồng ý để họ đón Tết ở trang trại .

 

Tìm cái cớ gì để thể ở trang trại suối nước nóng lâu dài mà về phủ nhỉ?

 

“Nàng đang lo lắng chuyện gì ?"

 

Tiết Chiêu Cẩn một lúc lâu thấy tiếng c.ắ.n hạt dưa, chút quen, chậm rãi mở mắt , thấy cô vợ sức mạnh vô song đang nhíu mày như thể đang lo lắng về một chuyện gì đó.

 

Từ Nhâm bừng tỉnh, thấy đồng chí Tiểu Cẩn - từ lúc khỏi cổng thành vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần - mở mắt , cô bỏ nắm hạt dưa c.ắ.n hết xuống, dịch cạnh , hạ thấp giọng dùng :

 

“Nếu chúng đón Tết ở trang trại thì tổ mẫu giận nhỉ?"

 

Tiết Chiêu Cẩn nhướng mày:

 

“Nàng ?

 

Hay là định gì?"

 

“..."

 

Nói cứ như thể cô là một kẻ gây chuyện bằng.

 

Trong lòng cô chuyển động một cái, lôi Từ lão gia bia đỡ đạn:

 

“Cha mà, nay luôn là kẻ hám lợi, nếu sức khỏe của vẫn hồi phục, tiện ngoài, thì ông sớm mời con rể là qua phủ hàn huyên .

 

đang nghĩ đến Tết thì sức khỏe của cũng hồi phục kha khá , nếu chúng về thì mùng hai về nhà ngoại, mặt về , giờ tỉnh , sức khỏe cũng dưỡng gần , thì cùng về nhà ngoại, sẵn lòng ?"

 

Tiết Chiêu Cẩn gật đầu:

 

“Đây là điều nên ."

 

“..."

 

Từ Nhâm nghẹn lời:

 

“Chuyện thể trò chuyện tiếp .”

 

Từ Nhâm liếc một cái, dứt khoát thật:

 

thật với luôn nhé, đừng là đích trưởng nữ, nhưng thực chẳng sủng ái chút nào ..."

 

Cô kể đầu đuôi trải nghiệm của nguyên một lượt, cuối cùng :

 

“Anh xem, cha đón về kinh thành, mục đích chính là để bám cái cành cao nhà họ Tiết các đấy, lúc còn tỉnh táo cha nghĩ như , huống chi bây giờ tỉnh .

 

Như còn cùng về nhà ngoại ?"

 

Tiết Chiêu Cẩn dịu dàng cô.

Loading...