Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1887
Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:36:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ Nhâm:
Cái đệch mợ!
Bà già phát uy, thực sự coi là mèo bệnh ?”
Không do dự nữa, triệu Băng Tiêu Kiếm, trực tiếp xông lên!
Đánh rắn đ.á.n.h bảy tấc!
Trong lúc Từ Nhâm vờn với con đại mãng nghìn năm, cô vẫn luôn để ý đến bảy tấc của nó, chỉ đợi tìm đúng thời cơ, một đòn ch-ết ngay!
Kết quả lúc mấu chốt, Băng Tiêu Kiếm mất xích — với độ sắc bén của nó, mà phá nổi lớp da ở chỗ bảy tấc của đại mãng!
Dùng hết sức đ.â.m một nhát, mà chỉ đ.â.m rơi mất mấy cái vảy rắn, lớp da thịt vảy vẫn hảo chút tổn hại.
“!!!"
Phen đúng là lấy mạng già của cô !
Đại mãng kích thích, điên cuồng đuổi theo cô.
Đã mấy lưỡi rắn suýt chút nữa quấn lấy vạt áo cô, cuốn cô cái miệng đỏ như m-áu.
Lúc , Cửu Thiên Huyền Kiếm rời bao, xoay tròn vèo vèo trung, mũi kiếm rực rỡ ánh mặt trời ch.ói mắt, buộc đại mãng thể ngoảnh đầu rắn chỗ khác.
Từ Nhâm chớp lấy cơ hội , đón lấy huyền kiếm, từ trời giáng xuống, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bịt tai, một kiếm đ.â.m bảy tấc đối phương.
Cửu Thiên Huyền Kiếm đ.â.m mạnh bảy tấc của con rắn đó, m-áu rắn phun như suối, Từ Nhâm đây là đồ để luyện đan, thuận tay lấy từ kho hệ thống cái thùng nước hứng hết thùng đến thùng khác m-áu rắn nghìn năm.
Đợi đại mãng còn cử động nữa, Từ Nhâm mới thở phào nhẹ nhõm, kiệt sức tựa cổ thụ chọc trời nghỉ ngơi một lát, tự rót cho một ấm an thần nấu bằng nước suối linh thiêng, lúc mới bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Yêu đan thu !
Mật rắn thu !
M-áu rắn thu !
Da rắn lột xuống, về tìm hiểu giá thị trường một chút, da yêu thú cấp năm cấp sáu tưởng chừng vẫn khá đáng tiền.
Không chỉ đáng tiền, còn là vật liệu luyện khí , cô chút nỡ mang bán nữa , nhưng hứa với t.ử Linh Hư Tông...
Nghĩ một lát, cầm lấy Cửu Thiên Huyền Kiếm c.h.é.m da mãng xà thành mấy khối lớn ngay tại chỗ, bán mấy khối, giữ mấy khối, về bỏ chút phí gia công, tìm chuyên gia luyện khí mấy chiếc giáp bảo vệ phòng ngự tặng nhà.
Thịt rắn xương rắn cũng là đồ !
Vừa thể luyện đan luyện khí, cũng thể ngâm rượu!
Nhìn như , đại mãng nghìn năm đúng là đều là bảo bối mà!
Cứ như chuyên môn đến để đưa tài lộc cho cô !
Ngay lúc Từ Nhâm đang vui vẻ bận rộn, trong rừng một nhóm kéo tới.
Từ Nhâm định thần :
“Người quen cũ mà!”
Trong những đến chỉ vị hôn phu cũ của cô là Hình Hạo Thiên, còn nữ chính của cuốn tiểu thuyết đồng nhân đang xuyên là Thư Thanh Nhan, cùng với mấy vị sư sư của Thư Thanh Nhan.
May mà khi bọn họ tiến rừng, cô nhận động tĩnh, đem yêu đan, mật rắn, mấy thùng m-áu rắn, thịt rắn cùng với lớp da yêu thú định giữ pháp khí phòng ngự cho nhà thu hết kho hệ thống, tại chỗ chỉ còn một dải thịt rắn nhỏ chuẩn nhóm lửa nướng ăn thử và mấy miếng da yêu thú dự định mang bán.
Tuy nhiên, vì kích thước của đại mãng nghìn năm thực sự quá lớn, dẫn đến dấu vết đ.á.n.h tại hiện trường vô cùng rõ rệt, Hình Hạo Thiên và những khác chỉ cần qua là thu hoạch của cô nhỏ.
Cùng là tu sĩ, ai mà nhẫn trữ vật túi càn khôn cực kỳ tiện lợi khi ngoài rèn luyện chứ?
Bọn họ ngưỡng mộ tò mò cô mấy cái, nhịn hỏi:
“Tiểu lạ mặt, dường như địa phương, xin cho chúng mạo hỏi một câu:
Tiểu sư thừa phương nào?"
Từ Nhâm lắc đầu bốc phét một môn phái:
“Bồng Lai Tiên Sơn phái Doanh Châu."
Hình Hạo Thiên và những khác ngơ ngác :
“Bồng Lai Tiên Sơn ở phương nào?
Phái Doanh Châu là loại môn phái nào?
Văn tu?
Võ đấu?
Hay là Cực Lạc, Khổ Hạnh?
Chẳng lẽ là kiến thức của bọn họ quá ít?
Trước đây từng tới!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1887.html.]
Từ Nhâm hì hì :
“Môn phái nhỏ thôi!
Môn phái nhỏ thôi!
Không so với chín đại môn phái của Cửu Châu!
Các bạn từng qua là chuyện bình thường!"
Thấy cô khiêm tốn như , những trái cảm thấy ngại ngùng:
“Không thể như !
Có lẽ là do kiến thức của chúng quá ít !"
“Tiểu là đến Cửu Châu rèn luyện ?"
“ đúng ."
Từ Nhâm thuận nước đẩy thuyền đáp, “ lớn nhường , đây là đầu tiên khỏi sơn môn, cái gì cũng thấy tò mò, cho nên dạo khắp nơi.
Mấy ngày đến thị trấn Linh Hư, cảm thấy nơi phong cảnh tú lệ, thích hợp tu luyện, nên ở một thời gian ngắn, chẳng ngờ xuống núi quá lâu, linh thạch vô tri vô giác tiêu sạch , cho nên..."
Mọi lập tức lộ biểu cảm thấu hiểu:
“Chúng hiểu!
Chúng đều hiểu cả mà!"
Ra khỏi cửa, ai mà chẳng lúc túng thiếu chứ?
Bọn họ cũng thường xuyên săn g-iết yêu thú để đến thị trấn đổi linh thạch.
“Tiểu , mấy bộ da yêu thú của là chuẩn mang thị trấn bán ?
cũng đang định luyện cho một cái hộ tâm giáp, là..."
Chưa đợi xong, Từ Nhâm lắc đầu:
“Mấy thứ đặt , hẹn hôm nay giao hàng."
“Hả?
Nhiều như đều đặt ?"
Hình Hạo Thiên mấy khỏi chút thất vọng.
Nhìn độ cứng và kích thước của bộ da yêu thú , ít nhất là yêu thú từ cấp bốn trở lên, thực lực tương đương với tu sĩ kỳ Trúc Cơ trung kỳ.
Lại tu vi mà Từ Nhâm thể hiện cho ngoài thấy mới chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, mặc dù kinh ngạc nhỏ, nhưng từ xưa đến nay, tu sĩ vượt cấp khiêu chiến mà thắng là , ví dụ như Hình Hạo Thiên đang mặt ở đây cũng từng vượt cấp c.h.é.m ch-ết hai tên tà tu thèm trang trong tay .
Vì thế kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng cũng đến mức thể tin nổi, cùng lắm là cảm thán vài câu trong lòng:
“ là thể tướng mạo mà!
Một tiểu tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ trẻ tuổi non nớt như , mà c.h.é.m ch-ết một con yêu thú ít nhất là cấp bốn mà hề sứt mẻ sợi tóc nào.”
Mang theo sự kinh ngạc và ngưỡng mộ đó, mấy mà trong rừng rèn luyện nữa, theo Từ Nhâm về tới thị trấn.
Một mặt xem là ai đặt mua da yêu thú của cô, cũng là t.ử Linh Hư Tông, là đồng môn thì dễ chuyện , hỏi nhường cho một miếng chắc là dễ thương lượng thôi nhỉ?
Vả cũng kết giao với bạn như Từ Nhâm.
Đã lòng kết giao, đương nhiên tìm cách bắt chuyện với cô .
Từ Nhâm quen đường cũ tới chỗ cũ, sạp bày , ít khách hàng tự giác vây quanh, là khách quen:
“Tiểu , cuối cùng cũng tới !
Hôm nay loại vải bông mịn màng mềm mại đó ?"
“Tiểu , đợi ba ngày , bây giờ mới tới?
Mau mau mau!
Lấy cho một hũ bột đ.á.n.h răng, cắt cho ba thước vải bông mịn màu xanh nước biển."
“Tiểu ,..."
Từ Nhâm bài bản chào hỏi:
“Có !
Vải bông mịn màu trắng, màu xanh đều cả!
Còn loại vải các bà hứng thú ?
Chất liệu dày dặn, mịn màng phẳng phiu, hợp để áo dài..."