Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1900

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:37:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ngờ vị Hóa Thần lão tổ với vẻ ngoài thô ráp như , là một “tín đồ đồ ngọt", hễ ăn những món bánh ngọt thơm phức dừng .”

 

Vì một miếng đồ ngọt, lão liều mạng bồi luyện, nhanh ch.óng tiêu hao hết linh lực của Từ Nhâm để rút ngắn thời gian bồi luyện, dám tay quá mạnh, lỡ một chưởng đ.á.n.h cho con nhóc tàn phế mất mạng, thì lão cũng sẽ vĩnh viễn mất những món ngon tuyệt đỉnh như .

 

Nhờ , tu vi của Từ Nhâm tiến triển vượt bậc.

 

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, nàng chỉ định tu vi Nguyên Anh tầng thứ tư, mà còn cảm thấy dấu hiệu lung lay sắp thăng cấp.

 

Quả nhiên, một trận đ.á.n.h sảng khoái, nàng một nữa đón nhận sự đột phá.

 

Lão tổ thấy nàng tung thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm lên trung, vén vạt áo, xếp bằng xuống, khỏi giật giật chân mày.

 

Cái khung cảnh ch-ết tiệt !

 

Cái công thức quen thuộc !

 

Con nhóc rõ ràng là sắp đột phá !

 

“Này — khoan !

 

Lấy chút đồ ăn cho lão phu !"

 

“..."

 

Từ Nhâm kịp thời lấy một đống đồ ăn khi mất kiểm soát.

 

Nàng đang nhập định, lão tổ đang thưởng thức món ngon.

 

Nàng đang thăng cấp, lão tổ đang thưởng thức món ngon.

 

Nàng đang đột phá, lão tổ đang thưởng thức món ngon...

 

Không qua bao lâu, vòng xoáy linh khí tụ tập xung quanh nàng dần dần bình lặng, Từ Nhâm từ từ mở mắt , Nguyên Anh tầng thứ năm đạt !

 

Đưa tay đón lấy thanh Cửu Thiên Huyền Kiếm, nàng đầu sang lão tổ đang ăn no uống đủ, tựa lưng tảng đá lớn, vắt chân chữ ngũ xỉa răng, Từ Nhâm nhịn mà giật giật khóe miệng:

 

“...

 

Bác hình như béo lên thì ?"

 

“Béo ?

 

Không mà?"

 

Lão tổ tự đ.á.n.h giá một chút, chút lo âu nào về vóc dáng.

 

Từ Nhâm nhảy bật dậy:

 

“Nếu ăn no thì việc thôi!"

 

Cái tay đang xỉa răng của lão tổ khựng , vẻ mặt oán hận liếc Từ Nhâm một cái:

 

“Con nhóc cháu thấy mệt ?

 

Nghỉ ngơi một chút ?

 

Cháu mệt nhưng lão phu mệt ."

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Chị đây đột phá mất ba ngày, bác ăn uống linh đình ba ngày, còn nghỉ đủ ?

 

À, ăn uống no nê cũng tốn sức lực đúng ?

 

Muốn ngựa chạy thì cho ngựa ăn no cỏ.

 

Nàng lục lọi kho dự trữ, đầu tiên bày một chiếc bàn dài kiểu tự chọn (buffet), đó từng đĩa từng đĩa một mang đồ ăn .

 

Bác chẳng là tín đồ đồ ngọt ?

 

Đầu tiên là một loạt chè kiểu Quảng Đông — sữa gừng ngưng tụ (khương tràng nãi), chè mè đen, sữa song bì (song bì nãi), chè đậu xanh...

 

Hết món chè thì đến món chính:

 

cá giấm Tây Hồ, thịt Đông Pha, cá sốt chua ngọt (tùng thử quế ngư), thịt Anh Đào, sườn xào chua ngọt, thịt heo chiên giòn (oa bao nhục)...

 

Hết món chính thì đến món tráng miệng — bánh dầu đường, Sa Kỳ Mã, bánh đậu dính (niêm đậu bao), Lừa Lăn (lư đả cổn) của miền Bắc; bánh nếp đường nâu (hồng đường t.ử ba), thạch ngọt, bánh nướng đường nâu (hồng đường oa khuê), Tam Đại Pháo của miền Nam...

 

Cuối cùng là một đĩa trái cây thập cẩm và kem.

 

Những món ăn rực rỡ muôn màu khiến mắt lão tổ sáng rực như đèn pha.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1900.html.]

Từ Nhâm lấy , lão ăn.

 

Ăn đến lúc thực sự ăn nổi nữa, lão phất tay áo một cái, nhanh tay hơn cả Từ Nhâm thu hết những món ăn hết bàn nhẫn trữ vật của .

 

Có lẽ cảm thấy ăn mang về chút mất mặt già, Hóa Thần lão tổ hắng giọng, ném một bình đan d.ư.ợ.c ích cho tu sĩ Nguyên Anh định tu vi cho Từ Nhâm.

 

Từ Nhâm nhận lấy xem thử, ừm, là loại đan d.ư.ợ.c mà Đỉnh Luyện Đan của Thiên Kiếm Tông , nàng sẽ khách khí !

 

Mang về nghiên cứu thử xem, nếu thể luyện chế hàng loạt thì sẽ là một sự trợ giúp lớn để nâng cao thực lực tổng thể của Thiên Kiếm Tông.

 

“Bác chắc là ăn no nghỉ đủ chứ?

 

Đến đây!

 

Đánh một trận!"

 

“..."

 

Vị lão tổ khổ sai, vì một miếng ăn, đành tiếp tục bồi luyện.

 

Ngay trong lúc Từ Nhâm ngừng thăng cấp tu vi, phía Thiên Kiếm Tông lòng như lửa đốt.

 

Vợ chồng Từ Tu Đình ngóng tin tức con gái theo vị Hóa Thần lão tổ đến ngọn núi nào để đ.á.n.h .

 

Khắp đại lục Cửu Châu hễ là những nơi tu sĩ lui tới như núi rừng, thung lũng, bình nguyên lớn, đều vị đại năng nào đang đối quyết.

 

Niềm an ủi duy nhất là:

 

“Đèn bản mệnh của Từ Nhâm vẫn luôn sáng, và cháy rực rỡ....”

 

Tu chân năm tháng.

 

Thấm thoát, Từ Nhâm rèn luyện đặc biệt đỉnh núi tuyết năm năm.

 

Tu vi của nàng theo từng đột phá, đạt tới cảnh giới Nguyên Anh đại viên mãn.

 

Giờ đây, ngay cả khi Hóa Thần lão tổ nhường nàng nửa phần, dốc bộ mười phần công lực đ.á.n.h với nàng, nàng cũng thể cầm cự một thời gian dài, thậm chí còn nhắm đúng thời cơ để phản bại thành thắng.

 

“Không đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa!"

 

Hôm nay, vị Hóa Thần lão tổ suýt chút nữa đ.á.n.h bại ném cho Từ Nhâm một bình đan d.ư.ợ.c, la oai oái đòi đình chiến.

 

Đây là sự ngầm hiểu hình thành quá trình mài giũa kéo dài năm năm của hai :

 

“Lão chủ động nhận thua, bồi thường cho Từ Nhâm một bình đan d.ư.ợ.c; Từ Nhâm nhận thua, bồi thường cho lão một bàn thức ăn.”

 

Nhìn chung, lão tổ hô dừng chiếm đa .

 

Bởi vì bất kể thắng thua, lão luôn ăn một bàn thức ăn, chẳng qua là — nếu chủ động đình chiến, lão sẽ mất một bình đan d.ư.ợ.c.

 

Về phần Từ Nhâm, cho đến giây phút linh lực cạn kiệt cuối cùng, nàng hiếm khi chủ động dừng đình chiến, hận thể đ.á.n.h một mạch cho đến khi tu vi đột phá lên cấp cao nhất.

 

Lão tổ chịu nổi kiểu đ.á.n.h như gà chọi của nàng.

 

Hồi đầu lão còn thể coi như đại bàng vờn gà con mà trêu đùa nàng, cũng chẳng tốn mấy sức lực, đ.á.n.h xong một trận còn thưởng thức một bữa món ngon thịnh soạn.

 

dần dần, kiểu ứng phó hời hợt còn tác dụng nữa, lão xốc tinh thần bồi luyện mới ;

 

Sau đó nữa, xốc vài phần tinh thần cũng đủ ứng phó, lão tập trung bộ tinh thần mới ;

 

Đến cuối cùng, dốc lực thỉnh thoảng vẫn lúc tính toán sai lầm.

 

Để cứu vãn tôn nghiêm của một đại lão Hóa Thần, lão tổ đành chủ động đề nghị đình chiến và bồi thường một bình đan d.ư.ợ.c khi thấy phần thắng lớn.

 

Từ Nhâm tung tung bình đan d.ư.ợ.c trong tay, hi hi :

 

“Cảm ơn lão già nhé!"

 

“..."

 

Nghe xem!

 

Nghe xem!

 

Lúc mới chạm mặt gọi lão như thế, lúc đó một tiếng “Lão tiền bối", hai tiếng “ngài" để tôn xưng lão mà, chẳng qua là ăn của nàng vài bữa cơm, uống của nàng vài bình rượu thôi mà, giờ gọi thẳng lão là “lão già" .

 

Ngặt nỗi lão nàng dù chỉ một chút.

 

Một là, xác suất đ.á.n.h thắng nàng ngày càng nhỏ , hai là trong túi càn khôn của nàng nhiều đồ ngon đến ?

 

Ăn mãi hết!

 

Mà món nào cũng đúng ý lão.

 

 

Loading...