“Thế là, khi cùng bố ở quê hai ngày, và tổ chức một buổi sinh nhật cho bà Trang tuy quê mùa nhưng quá trình khá ấm cúng, đó cô chở bố về thành phố.”
Vừa mới về đến nhà, hành lý còn kịp xách xuống khỏi xe thì cô nhận điện thoại của bạn cùng phòng:
“Nhâm Nhâm Nhâm Nhâm, tin đây!
Giáo sư Tiết giành một lời mời thiết kế từ một thương hiệu quốc tế, sáng nay giáo sư dẫn đại diện bên A đến phòng thiết kế của chúng tham quan khảo sát , cho bà , đại diện bên A thực sự siêu siêu siêu cấp trai, tỉ lệ vóc dáng đó cứ như mẫu đẳng cấp thế giới ...
đừng , thoát ế nên thấy trai rời mắt nổi là bình thường, ngay cả mấy chị khóa thoát ế còn thấy rung động nữa là.
Nghe còn ở tham gia hướng dẫn thiết kế cho dự án , thầy Tiết sắp xếp văn phòng cho ...
Nói cũng , vận may của bà đúng là đến còn gì để , văn phòng của ngay đối diện vị trí việc của bà, nếu mở cửa việc thì hai chính là đối diện , bà ngẩng đầu, ngước mắt, ánh mắt đưa tình, lâu dần sinh tình...
á á á!"
Từ Nhâm:
“..."
Không hiểu cô một dự cảm mấy lành.
Quả nhiên, dự cảm hề sai...
Sáng sớm hôm , cô c.ắ.n miếng bánh mì gối do chính tay bà Trang nướng, vội vàng chạy đến trường, mới bước tòa nhà khoa Nghệ thuật chuẩn thang máy, thật khéo gặp đúng mối tình đầu.
Hai chỉ chung một thang máy, mà còn ở cùng một tầng, cùng đến cửa một phòng thiết kế, thậm chí cô còn thấy lôi từ túi quần một tấm thẻ từ mới tinh.
Từ Nhâm:
“..."
Trên đỉnh đầu vang lên giọng thanh khiết mang theo ý của :
“Cứ cúi gầm mặt xuống mãi cũng biến thành đà điểu , Từ Chỉ Nhâm."
“!!!"
Từ Nhâm suýt chút nữa miếng bánh mì cuối cùng cho sặc.
Anh gọi cô là gì?
Từ Chỉ Nhâm?
Làm cái tên ?
Hay là ...
“Chờ !
Anh..."
kịp để Từ Nhâm cơ hội hỏi cho lẽ, giảng viên hướng dẫn đến, cùng còn trưởng khoa và mấy vị lãnh đạo viện khác.
Anh đám đông vây quanh đưa văn phòng.
Từ Nhâm cảm thấy một luồng khí nghẹn ở l.ồ.ng ng-ực, lên xuống nổi, còn tâm trí mà xuống thực hiện đề tài thực hành.
Bạn cùng phòng ghé sát , nháy mắt với cô:
“Đẹp trai ?
Có là tim đập thình thịch, tay ?"
“..."
Bà nghĩ nhiều quá đấy bạn ơi!
“Ôi dào!
Có gì chứ!
ngóng , kết hôn và cũng bạn gái đang hẹn hò, đúng là quân t.ử thanh tao thục nữ mong cầu mà, chúng cứ dựa bản lĩnh của thôi!"
“..."
Từ Nhâm ở vị trí việc thực hành của , tâm trí treo ngược cành cây, suốt cả buổi sáng.
Gần đến trưa mới thấy cửa văn phòng của mở , giảng viên hướng dẫn và các lãnh đạo mặt nở nụ hài lòng, nhiệt tình mời cùng ăn cơm ở nhà hàng dành cho du học sinh.
“Thôi ạ, lát nữa còn việc, ngay bây giờ, để , xin phép mời một bữa cơm."
Các vị lãnh đạo lộ vẻ tiếc nuối, hàn huyên vài câu lượt rời .
Giáo sư Tiết vỗ vỗ tay, tập hợp vài sinh viên trong đó Từ Nhâm , đơn giản về ý định hợp tác đạt cũng như hướng thiết kế mà cần tập trung đầu tư tiếp theo.
“Tuy Felix đồng ý giúp chúng giành tư cách lọt vòng trong, nhưng việc thể bước lên sàn diễn Tuần lễ thời trang quốc tế 'Phụng Vũ Hoa Hạ' còn phụ thuộc nỗ lực của các em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1910.html.]
Cơ hội nghìn năm một, các em tập trung tinh thần mười hai phân cho , dốc lực giữ chút gì để phô diễn thực lực của bản !
Hãy cố gắng để tại sàn diễn Tuần lễ thời trang quốc tế 'Phụng Vũ Hoa Hạ' thứ nhất thấy những tác phẩm đời từ bàn tay chúng !
Đây chỉ là một cơ hội trình diễn tuyệt vời cho các em, mà còn mang vinh quang cho nhà trường!
Tiếp theo chúng sẽ phân công nhiệm vụ cụ thể..."
Từ Nhâm dám lơ là, ghi chép cẩn thận các sắp xếp nhiệm vụ của giảng viên hướng dẫn.
“Giải tán!"
Giáo sư Tiết xong phân công, đồng hồ thấy thời gian còn sớm nữa:
“Trước tiên là như , ăn trưa !
Hai giờ chiều đây!"
Mọi đói bụng từ lâu , thấy “giải tán" liền “ồ" lên một tiếng, tản tìm đồ ăn.
“Từ Nhâm, thôi, ăn cơm nào!"
Bạn cùng phòng xách túi tới, “Lâu lắm ăn cơm thố đá ở nhà ăn một, mấy hôm ngang qua bà chẳng ăn ?
Đi cùng ?"
Từ Nhâm còn kịp mở lời thì ở hành lang vang lên một giọng nhàn nhạt:
“Cô hẹn ."
“!!!"
Đôi mắt kinh ngạc của bạn cùng phòng tràn ngập vẻ tò mò hóng hớt.
Nếu ánh mắt thể phát âm thanh thì tuyệt đối sẽ là một chuỗi các câu hỏi dồn dập:
“Chị em ơi chuyện gì ?”
Hai quen ?
Quen bà sớm!
Hèn chi sáng nay thấy trai bà bình tĩnh thế!
Hu hu!
Đã bảo là cùng độc cùng vui vẻ cơ mà, lén lút thoát ế từ lúc nào ?
Con thuyền tình bạn của chúng lật cho bà !
“...
Hề hề, thôi thì, bà hẹn thì phiền nữa, đây, đây nha."
Từ Nhâm:
“..."
Nội tâm của cô bạn thể diễn một bộ phim dài bốn mươi tập, nhưng ngoài đời thì nhát vô cùng.
cô đúng là chuyện hỏi , vì cũng giải thích thêm gì nhiều.
Bạn cùng phòng chuồn nhanh, chẳng mấy chốc trong phòng thiết kế chỉ còn cô và .
Từ Nhâm mím môi, đang định hỏi cho rõ ràng thắc mắc quấy rầy suốt buổi sáng, thì thấy tới:
“Đi thôi, ăn cơm ."
Dừng một chút, nheo mắt bổ sung thêm:
“Cho dù thẩm vấn thì ít nhất cũng để ăn no chứ?"
“..."
Lời đến nước , lẽ nào cô còn thể ngăn cản cho ăn cơm?
Từ Nhâm đưa đến nhà ăn món xào gần tòa nhà nhất.
Không vì đồ ăn ở nhà ăn ngon, mà là vì ít .
Dù thì cũng là món xào theo yêu cầu nên giá cả sẽ đắt hơn so với các nhà ăn khác, lượng khách vì thế cũng ít hơn.
Giờ nhà ăn món xào mấy đang ăn cơm.
Từ Nhâm chọn một vị trí trong góc, đưa thực đơn cho , đợi gọi món xong, trong lúc đợi đầu bếp chuẩn và xào nấu, cô sắp xếp các câu hỏi trong đầu, định lên tiếng hỏi thì khẽ một tiếng:
“Bao nhiêu năm gặp mà vẫn cái tính cũ, giữ nổi bình tĩnh."